logo
REVIEW>> XƯƠNG BƯỚM
xuong-buom-0001
Tìm truyện

XƯƠNG BƯỚM

Designer:

AI_Nha Thanh

Độ dài: 73

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 14

*Rv viết về phần tiền kiếp

Người đời thường nghĩ rằng những kẻ bước vào cửa Phật đã sớm đoạn tuyệt hồng trần. Tâm họ tĩnh lặng như nước, không còn biết đến yêu hận biệt ly, cũng chẳng vướng bận những điều phàm tục như chúng sinh nơi nhân gian.

Nhưng thực ra, kẻ tu hành cũng chỉ là con người. Chỉ khác ở chỗ họ khoác lên mình một tầng áo đạo, mang theo một lớp giới luật, và tin rằng trái tim mình đủ kiên định để không bao giờ dao động.

Cho đến khi họ gặp một người…

Chỉ cần một ánh mắt.

Một câu nói.

Hoặc một khoảnh khắc rất nhỏ trong dòng chảy vô tận của thời gian.

Chỉ thế thôi, cũng đủ để khiến những giới luật tưởng chừng vững chắc kia xuất hiện một vết nứt. Câu chuyện của Thanh Nghiên và Lộ Vy chính là bắt đầu từ một vết nứt như thế.

Đó là một câu chuyện diễn ra nơi núi sâu. Không phải chốn phồn hoa náo nhiệt, cũng không phải nơi nhân gian đầy tiếng người qua lại. Chỉ có gió lạnh, tuyết trắng, và một ngôi viện nhỏ lặng lẽ giữa rừng. Nơi ấy có một vị hòa thượng trẻ tuổi. Hắn sống ngày ngày tụng kinh niệm Phật, tâm tĩnh như nước, dường như đã sớm cắt đứt mọi duyên nợ với thế gian.

Tên của hắn là Thanh Nghiên, một cái tên thanh nhã đến mức khiến người ta tin rằng cuộc đời hắn sẽ mãi mãi bình lặng như vậy.

Cho đến ngày một thiếu nữ được đưa lên núi. Nàng tên Lộ Vy.

Một cô gái bước ra từ cuộc sống khốn khó, từ những ngày tháng chật vật nơi thôn quê nghèo. Thế giới của nàng vốn rất nhỏ, nhỏ đến mức chỉ vừa đủ chứa một mái nhà tranh, một mảnh sân đất và bầu trời giản đơn phía trên đầu.

Thế nhưng số phận lại đẩy nàng đến nơi xa lạ nhất. Một ngọn núi lạnh lẽo. Một con người dường như đứng ngoài thế giới của nàng, tựa như thần Phật ở nơi cao xa. Hai con người ấy vốn dĩ không nên gặp nhau. Nhưng duyên phận luôn là thứ khó nói.

Nó có thể bắt đầu từ một sai lầm.

Có thể bắt đầu từ một âm mưu.

Hoặc chỉ đơn giản là từ một câu nói run rẩy trong đêm tuyết lạnh.

Có một khoảnh khắc trong câu chuyện khiến người đọc khó lòng quên được. Đó là khi cô gái nhỏ bé kia run rẩy trong cái lạnh thấu xương, ôm chặt lấy vị hòa thượng trước mặt mình và nói: “Ta không muốn c hết.”

Một câu nói rất đơn giản.

Không phải lời tỏ tình.

Không phải lời thề hẹn.

Chỉ là nỗi sợ hãi nguyên sơ nhất của một con người đang bị dồn đến đường cùng.Thế nhưng chính câu nói ấy lại giống như một viên đá nhỏ ném xuống mặt hồ tĩnh lặng. Chỉ với năm chữ ngắn ngủi ấy, tất cả sự bình yên của cuộc đời Thanh Nghiên bắt đầu xuất hiện gợn sóng.

Ban đầu hắn tưởng nàng chỉ sợ lạnh nhưng rồi hắn nhận ra, Lộ Vy không sợ mùa đông, Lộ Vy nàng sợ một thứ gọi là vận mệnh. Từ khoảnh khắc ấy, hai con người vốn thuộc về hai thế giới khác nhau bắt đầu bước vào quỹ đạo của nhau.

Câu chuyện tình yêu của họ trở nên đặc biệt không phải là tình yêu rực rỡ hay những lời hứa ngọt ngào. Ngược lại, mọi cảm xúc đều rất nhẹ, rất chậm, như một làn gió len qua khe cửa, như ánh nắng nhạt rơi xuống góc sân tĩnh lặng. Giữa hai con người ấy không có những lời nói hoa mỹ, cũng chẳng có những khoảnh khắc nồng nhiệt.

Chỉ có những ngày tháng rất bình thường.

Một người dạy.

Một người học.

Một người im lặng.

Một người lặng lẽ nhìn.

Thế nhưng chính sự bình lặng ấy lại khiến người đọc cảm nhận được một thứ cảm xúc rất khó gọi tên. Không hẳn là tình yêu nhưng cũng không còn là sự xa cách ban đầu. Giống như hai đường thẳng vốn song song, theo thời gian lại dần nghiêng về phía nhau.

Cho đến khi nhận ra, khoảng cách giữa họ đã không còn như trước. Nhưng thế gian chưa bao giờ dễ dàng cho con người một kết cục bình yên. Nhất là với những mối duyên vốn không nên tồn tại.

Có những lựa chọn không phải vì tình yêu, mà chỉ vì sinh tồn.

Có những khoảnh khắc con người buộc phải làm điều mình không muốn, chỉ để giữ lại một tia hy vọng mong manh cho những người mình yêu thương.

Và cũng có những quyết định được đưa ra trong im lặng.

Không cần giải thích.

Không cần biện minh.

Chỉ bởi trong lòng đã có câu trả lời.

Có lẽ điều khiến câu chuyện này trở nên day dứt nhất chính là sự im lặng. Thanh Nghiên không phải người nói nhiều, hắn cũng không phải kiểu nhân vật dễ dàng bộc lộ cảm xúc, vậy nhưng đôi khi chỉ một câu nói của hắn lại khiến trái tim người đọc rung lên. Trong một khoảnh khắc rất yên tĩnh, hắn từng nói với nàng: “Ta hứa, ngươi sẽ không c hết.”

Đó không phải là lời thề non hẹn biển.

Không phải lời yêu.

Chỉ là một lời hứa. Nhưng chính lời hứa ấy lại trở thành sợi dây ràng buộc vận mệnh của hai con người. Một lời hứa giản dị mà nặng tựa ngàn cân.

Điều đẹp nhất của câu chuyện này có lẽ nằm ở chỗ tình cảm giữa họ không phải thứ tình yêu ồn ào, nó giống như một hạt giống nhỏ rơi xuống đất.

Âm thầm nảy mầm.

Lặng lẽ lớn lên.

Cho đến khi người ta nhận ra, nó đã trở thành một phần không thể thiếu trong trái tim. Chỉ tiếc rằng có những mối duyên sinh ra vốn đã mang theo định mệnh chia ly. Con người có thể chống lại rất nhiều thứ. Nhưng đôi khi lại không thể chống lại thiên mệnh.

Có những con đường đã được định sẵn.

Có những lựa chọn dù đau đớn đến đâu vẫn phải bước tiếp.

Người ta thường nói tình yêu giống như cánh xương bướm: Mỏng manh, dễ vỡ, chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể tan biến, nhưng khi ánh sáng chiếu vào, cánh xương bướm lại phản chiếu những sắc màu đẹp nhất.

Tình cảm giữa Thanh Nghiên và Lộ Vy cũng giống như vậy.

Không rực rỡ.

Không ồn ào.

Nhưng lại để lại trong lòng người đọc một cảm giác rất sâu.

Rất lâu.

Giống như một nỗi buồn dịu dàng không thể gọi tên.

Có những câu chuyện khi đọc xong sẽ khiến người ta xúc động nhưng cũng có những câu chuyện khiến ta ngồi lặng đi rất lâu.

Phần tiền truyện của “Xương Bướm” chính là một câu chuyện như thế. Nó không phô bày bi kịch một cách ồn ào, cũng không cố dùng những tình tiết kịch tính để ép người đọc xúc động. Tất cả diễn ra rất nhẹ, rất chậm, nhưng chính sự chậm rãi ấy lại khiến cảm xúc thấm sâu hơn, để khi khép lại câu chuyện, điều còn lại trong lòng người đọc không chỉ là tiếc nuối mà là một nỗi day dứt rất khẽ.

Bởi có những lời hứa, dù người nói đã rời khỏi nhân gian, vẫn còn vang vọng trong dòng luân hồi vô tận. Và biết đâu ở một kiếp nào đó, khi gió xuân thổi qua nhân gian, khi hai con người xa lạ vô tình gặp nhau giữa biển người, họ sẽ chợt cảm thấy trong lòng mình có một nỗi quen thuộc khó gọi tên. Như thể đã từng có một người đứng giữa gió tuyết năm xưa nói với mình rằng: “Ta hứa, ngươi sẽ không c hết.”

Và lời hứa ấy, dù phải đổi bằng cả một đời, cuối cùng vẫn được thực hiện.

“Nếu như ký ức không bị vùi lấp, sợ gì luân hồi qua mấy kiếp, ngàn năm đợi chờ cũng chẳng uổng phí

Nếu như thấy lại nụ cười của nàng, bất kể nàng tiền đồ gấm vóc ra sao.

Không mong ước thần tiên, một năm chỉ như một ngày.

Chỉ hận nhân gian chẳng đủ ngàn năm, mưa gió chưa tan, ân oán không trả, tơ tình khó dứt đoạn.” *

____

*: Trích bản dịch lời bài hát Ngàn năm do Kim Chí Văn và Cát Khắc Tuyền Dật thể hiện, Ost Thiên chi kê bạch xà truyền thuyết

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Cam - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN