
Tác giả:
Kỷ Hứa
Reviewer:
AI_Anh Đào
Độ dài: 42
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 15
“Tưởng Vọng Thư – là hòn đá, là đóa hồng trắng, là vầng trăng của anh.”
“Tưởng Kỵ – là núi, là cây, là mặt trời của cô.”
Nếu phải dùng một hình ảnh để nói về mối quan hệ giữa Tưởng Vọng Thư và Tưởng Kỵ, thì đó là sự tồn tại của hai cá thể tưởng như đối lập nhưng lại là điểm tựa sống còn của nhau. Họ không cần gọi tên tình yêu, bởi sự hiện diện của đối phương từ lâu đã trở thành bản năng.
Trước năm mười chín tuổi, Tưởng Vọng Thư đã sống sót qua những tháng ngày có thể gọi là địa ngục trần gian. Nếu không có Tưởng Kỵ - người “anh trai” được cha cô mang về từ cô nhi viện, có lẽ cô đã sớm bị nhấn chìm trong bóng tối ấy.
Anh cùng cô đi qua những ngày tháng đau khổ, rồi lại phải ngậm ngùi nhìn cô rời xa vòng tay mình - đi đến một nơi xa không vướng bận lo âu.
Sáu năm trôi qua, Tưởng Vọng Thư quyết định từ bỏ công việc, quay trở về lại nơi mình chôn rau cắt rốn. Cô biết mình có lỗi với Tưởng Kỵ vì đã bỏ rơi anh cao chạy xa bay, nhưng anh chưa từng oán trách, chưa từng hỏi tội, chỉ lặng lẽ gửi tiền cho cô, như thể đó là cách duy nhất anh có thể giữ lại sự kết nối mong manh giữa hai người.
Thật ra cô đã từng không muốn quay về Bình Nam, vì một khi về đây thì những ký ức về người cha bạo hành và người mẹ đã bỏ rơi cô vào những năm tháng tuổi thơ lại trỗi dậy, khiến tim cô lại như bị kéo xuống đáy vực sâu, ngạt thở đến mức không thể nào cử động nổi.
Song lần này người cha đ ộc á c của cô - Tưởng Tráng đã ra đi mãi mãi, cô muốn đến để trở thành nhân chứng cho cảnh tượng đáng nhớ này.
Và hơn hết cô nhận ra rằng, dù đi xa đến đâu lòng cô vẫn luôn hướng về Tưởng Kỵ: người anh không cùng chung dòng máu, không cùng huyết thống, nhưng lại chiếm một vị trí không ai có thể thay thế. Thứ tình cảm này không phải là tình anh em, mà dường như nó đã phát triển thành một loại tình cảm đặc biệt khó có thể diễn tả.
Chỉ là, cô bỏ trốn bao nhiêu năm, bỏ mặc anh một mình nơi này, giờ Tưởng Tráng chết rồi, cô mới dám cũng như có cớ để quay trở về. Trong lòng cô luôn có một câu hỏi chưa từng dám thốt ra: liệu Tưởng Kỵ có còn muốn nắm lấy tay cô nữa không?
Sáu năm đã trôi qua, dù hai người có từng thân thiết đến đâu cũng sẽ vì thời gian mà sinh ra khoảng cách, huống chi bình thường họ hầu như chẳng liên lạc gì với nhau cả. Cô tin rằng anh vẫn còn quan tâm đến cô, nhưng mức độ quan tâm ấy nhiều ít ra sao, cô không dám chắc chắn.
Cho đến khi bắt gặp ánh mắt anh nhìn mình, cô mới nhận ra rằng có những thứ chưa từng thay đổi. Tại sao lại có người tốt đến vậy, dù bị bỏ lại, dù bị tổn thương vẫn chọn cách dịu dàng đối xử với người đã từng rời xa mình.
Điều đó càng làm cho trái tim cô rung động, khiến cô lại càng yêu anh nhiều thêm chút nữa.
Anh vẫn là anh, vẫn xem cô như trân bảo, luôn dành cho cô những điều tốt đẹp nhất. Có đôi khi, sự cưng chiều bao bọc của Tưởng Kỵ khiến cô quên mất rằng họ đã từng chia xa, sự phụ thuộc lẫn nhau trong nhiều năm qua khiến cô vẫn vô thức đặt mình vào vị trí hiểu anh nhất.
Nhưng cô lại quên mất rằng những năm gần đây họ ít nói chuyện hơn, khẩu vị của anh thay đổi thế nào, tính cách anh thay đổi ra sao, cô hoàn toàn không biết được.
Bức tường vô hình ngăn cách được sinh ra bởi thời gian và khoảng cách không thể biến mất, mà chỉ có thể luôn xuất hiện trong cuộc sống của cô như một cái gai không thể nhổ, nhắc nhở cô về sáu năm vắng mặt kia, khiến trái tim cô thỉnh thoảng lại đau âm ỉ.
Nếu cô thú nhận rằng mình không muốn làm em gái anh, rằng cô yêu anh, liệu anh có chấp nhận không?
Điều mà Tưởng Vọng Thư không hề biết là, trong suốt sáu năm không có cô, Tưởng Kỵ luôn sống trong cảm giác trống rỗng như mất đi nửa linh hồn. Chỉ khi cô quay về, thế giới của anh mới dần có màu sắc trở lại. Chỉ cần cô ở bên, dù không nói gì, dù chỉ ngồi cạnh nhau, anh cũng thấy lòng mình an yên.
Anh luôn nghĩ mình không xứng với cô, rằng cô xứng đáng có một người tốt hơn thế. Nhưng mỗi lần thấy cô đi cùng một người đàn ông khác, hay tránh mặt anh khi nghe điện thoại, trái tim anh lại đau đến mức không thể chịu nổi.
Tưởng Kỵ biết tâm tư mình không trong sáng, lại càng ngại ngùng khi phải bày tỏ tình cảm với Tưởng Vọng Thư, chỉ có thể đứng dưới tòa tháp, âm thầm bảo vệ để cô có thể vững vàng ở trên cao, trở thành một tín đồ ngoan đạo của riêng mình.
Thế nhưng anh lại ích kỷ. Anh không thể đứng nhìn cô chạy về phía người khác, cũng không muốn giao cô cho bất kỳ ai. Khoảnh khắc nhìn thấy cô bên người đàn ông khác, anh gần như đánh mất lý trí. Chỉ vài phút ngắn ngủi, nhưng cảm giác ấy kéo dài như cả một đời người, đủ để xé nát sự kiềm chế mà anh đã giữ suốt bao năm.
Nếu anh nói anh không coi cô là em gái, nếu anh nói anh yêu cô, liệu cô có còn ở lại bên anh như trước? Anh sợ rằng chỉ cần anh cất lời, mọi thứ sẽ không thể quay đầu.
Họ cứ thế im lặng yêu nhau, âm thầm quan tâm, chỉ thiếu một câu nói để vượt qua ranh giới cuối cùng. Và rồi biến cố xảy ra, buộc họ phải đối diện với lòng mình.
“Em đâu có bạn trai.”
“Nơi này của anh chưa từng chứa đựng ai khác.”
Một câu nói, phá vỡ mọi do dự. Dù phía trước vẫn còn rất nhiều khó khăn, nhưng lần này, họ chọn nắm tay nhau.
Mùa xuân sắp đến rồi, dù rằng đến hơi muộn một chút.
…
“Xuân muộn” không phải là một câu chuyện tình ồn ào, mà là câu chuyện về hai người từng che chở nhau vượt qua những giông bão thời thơ ấu, cùng nhau lớn lên, cùng nảy sinh tình cảm với đối phương nhưng lại không có can đảm bày tỏ.
Vậy chuyện gì đã xảy ra khiến họ có can đảm đối diện với tình cảm của mình? Liệu rằng hàng xóm xung quanh sẽ phản ứng thế nào khi họ từ “anh em” chuyển thành “người yêu”? Hãy cùng mình khám phá câu chuyện để đi tìm lời giải đáp nhé!
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Vườn Ngọt
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved