Tác giả:
Lý Cửu Tuấn
Reviewer:
AI_Dã Quỳ
Designer:
AI_Nha Thanh
Độ dài: 37
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 95
Giới thiệu:
Có người con gái tên Bạch Tố Khoan.
Ăn miếng trả miếng.
Thế gian không có đấng cứu thế.
Cô tự làm đấng cứu thế của chính mình.
Đây là câu chuyện về một giáo viên nghèo, một cậu ấm nhà giàu và một cảnh sát nghèo.
***
“Số người khốn khổ ở các tầng lớp thấp kém luôn luôn nhiều hơn những kẻ có nhân tính ở tầng lớp trên cao.”
—— Victor Hugo
Dân quốc năm thứ ba mươi tư, Bạch Tố Khoan trở lại Bắc Bình sau nhiều năm xa nhà.
Tố Khoan lớn lên trong một gia đình trí thức nghèo ở ngõ Thủ Phách. Bố mất sớm, hai anh trai đến nơi khác sinh sống, chỉ còn mẹ và em gái cùng một ông lão giúp việc ở lại. Cô tốt nghiệp đại học Phúc Đán, mưu sinh bằng công việc gõ đầu trẻ nhưng chẳng được bao lâu, cộng thêm tình cảm hôn nhân đổ vỡ, cô có chút không dám về nhà.
Đến khi quân Nhật thất thủ, chính phủ Trùng Khánh khai đường mở lối trở lại Bắc Bình, Bạch Tố Khoan muốn làm lại từ đầu ở một nơi khác, lần này trở về chính là ghé thăm mẹ và em gái trước khi đi.
Chào đón cô trong căn nhà tuổi thơ là một cái tát trời giáng của định mệnh, khiến cô phải lần nữa cảm nhận sâu sắc khoảng cách giữa hai chữ giàu nghèo.
Mọi chuyện bắt đầu từ một cái băng đô thêu chữ Nhật, một tờ biên lai giả dạng và vài mẩu tin ngắn của các tòa soạn báo, kết thúc bằng việc em gái Bạch Oánh Oánh đi t ù mười lăm năm và mẹ cô Bạch Ninh thị c hết ngay trong sảnh lớn Mễ gia ở Hà Công Phủ. H ung t hủ được bào chữa là tự vệ, còn bà thì mãi mãi cõng trên lưng cái danh “gái bán hoa”.
Phải biết rằng vào thời ấy, làm gái bán hoa là một nỗi nhục nhã không gì bằng. Một tờ biên lai phạt không đáng sợ, cái đáng sợ là c hết chìm trong miệng lưỡi của thế gian.
Bạch Oánh Oánh mới mười lăm tuổi sao có thể nuốt trôi được nỗi ô nhục này, nổi đ iên tấn công cô tiểu thư được cưng chiều nhất của Mễ gia, chính là nhà giàu số một ở Bắc Bình.
Không may cho họ, cảnh sát trong thời kỳ giải phóng toàn những kẻ bù nhìn thích nịnh bợ, đ ánh Bạch Oánh Oánh đến c hết đi sống lại, đ ánh đến khi nào cô bé chịu nhận tội thì công bố thông tin ra bên ngoài, đổi trắng thay đen vài thứ, thành công khiến dư luận Bắc Bình dậy sóng.
Khi Bạch Oánh Oánh bị phán mười lăm năm, Bạch Ninh thị mới biết chuyện, suy sụp đến mức không ra hình người. Nhưng họ vẫn không để bà yên, một việc nữa xảy ra như sợi rơm cuối cùng đã đè c hết con lạc đà.
Tên Vương Nhị mặt rỗ và Nhiếp Văn Lộng đến gõ cửa nhà họ Bạch, muốn gọi gái.
Thì ra không chỉ riêng bà mẹ, Bạch Oánh Oánh cũng bị xem là gái bán hoa. Bạch Ninh thị giấu d ao trong người, đến Mễ gia muốn đối chất với nhà bọn họ.
Mễ Mộ Quỳ - cha của cô gái bị Oánh Oánh đánh – vung tay cho bà một cái tát. Người đàn bà nhỏ bé hiền lành ấy văng xa tận mười thước, c hết ngay tại chỗ.
Với sự giúp đỡ của cảnh sát Vương Lâm và cánh báo chí, cái c hết của Bạch Ninh thị hoàn toàn bị bóp méo.
Khi Bạch Tố Khoan nghe lão giúp việc kể xong câu chuyện, cô không hề khóc.
Chỉ có đôi tay nắm chặt đến mức khớp xương trắng bệch, khóe môi run bần bật, phẫn nộ như muốn trào ra từ khóe mắt đỏ như m áu của cô.
“Hồ Tiểu Vân, Vương Lâm, Vương Hủy, Mễ Mộ Quỳ, Mễ Cấn Liên, Vương Nhị, Nhiếp Văn Lộng.”
Cô lặp đi lặp lại những cái tên này, như muốn khắc vào trong xương cốt, có hóa thành lệ q uỷ cũng không thể quên.
Sự đau đớn cùng nỗi nhục nhã của mẹ và Oánh Oánh, cô muốn đòi lại từng thứ, từng thứ một.
***
Kim Lai là tên cảnh sát trẻ tuổi điển trai nhất ở đồn cảnh sát Bắc Bình, dựa vào một lần đập phá xe Nhật mà được phong làm đồn trưởng. Anh vốn không có nửa xu liên quan đến vụ án Hà Công Phủ, nhưng nhờ sự nhiệt huyết vô tận với nghề mà bị cuốn vào trong vụ án.
Anh có sự nhạy bén trời sinh của một cảnh sát, nhưng trên đời có mấy ai qua được ải hồng nhan.
Ngày gặp Bạch Tố Khoan, một Kim Lai trước giờ luôn đ ộc mồm đ ộc miệng cũng phải thoáng chốc ngẩn ngơ.
Anh muốn giúp cô, nhưng cô chưa bao giờ cần đến sự giúp đỡ của một cảnh sát.
Ngược lại, Phương Tỉnh Thu có thể cho Tố Khoan những thứ cô cần.
Phương Tỉnh Thu là cậu Mười của Phương gia Trùng Khánh, trước khi cách mạng thành công là một cậu ấm nghèo kiết hủ lậu nhưng vẫn yêu đời. Với vẻ ngoài đẹp trai miễn bàn và sự chân thành ngây ngô, anh đã chinh phục được trái tim băng giá của mỹ nhân Bạch Tố Khoan.
Hai người cưới nhau trong sự phản đối của Phương gia, hợp rồi tan, tan rồi hợp trong tám năm, bởi vì bản tính của Phương Tỉnh Thu quá mức ham vui.
Bạch Tố Khoan từng bên anh trong những ngày tháng khó khăn nhất, dùng đồng lương giáo viên bèo bọt của mình chi trả cho những cuộc vui của Phương Tỉnh Thu.
Đến năm thứ chín, Phương gia được chính phủ trả lại tài sản, thăng quan tiến chức, cô không thể chịu nổi cả chồng lẫn nhà chồng, dứt khoát chạy về Bắc Bình.
Công cuộc trả t hù của Bạch Tố Khoan rất khó khăn, do thiếu thốn tiền bạc và cả ngày đều chỉ nung nấu ý chí hay lên kế hoạch hành động, còn thời gian đâu mà đi làm. Chính lúc này, cô đành phải nhờ cậy đến Phương Tỉnh Thu, đành phải bỏ qua cái tôi để đạt được mục đích cao nhất.
Nói trắng ra là lợi dụng, nhưng xem như anh đang trả lại cho cô những công lao khổ cực trong tám năm kia đi.
Cô trở thành giáo viên tư vấn tâm lý ở trường nữ sinh Thanh Tâm, nơi những kẻ đầu sỏ gây t ội á c đang theo học, khám phá ra sự thật trần trụi đằng sau lớp vỏ bọc thanh lịch tao nhã đó.
Tố Khoan còn phải run sợ trước sự á c đ ộc của lòng người. Tất cả đều là vì lòng đố kị của các cô chiêu, vì sợ không được gả vào nhà giàu, vì ghen ghét có người học giỏi và tài năng hơn mình, vì có bố làm đồn trưởng, vì có bác làm Cục trưởng Bắc Bình.
Họ có tiền, một cái nhấc chân hạ xuống có thể đ ạp c hết những người nghèo như kiến hôi qua đường.
Họ khinh thường Bạch gia là gia đình trí thức nghèo nàn, chỉ biết đọc chữ thì làm nên trò trống gì.
Nhưng họ không biết rằng, khi trí thức bị thực tại bào mòn, chỉ còn lại cái vẻ thanh tao nho nhã bên ngoài, còn bên trong sớm đã biến chất đến khó tin.
Gặp thần g iết thần, gặp Phật g iết Phật.
Sau đó, toàn bộ Bắc Bình đã bị một cô gái trí thức nghèo tên Bạch Tố Khoan khuấy đảo.
Cô chẳng tin vào đấng cứu thế, chỉ có cô mới có thể tự cứu lấy mình, khỏi những nỗi đau như hàng vạn đang con kiến gặm nhấm ấy.
Sau đó, làm lại từ đầu ở một chân trời mới, nơi không một ai biết từng có một cô gái tên là Bạch Tố Khoan.
Trở về những ngày tháng êm đềm tĩnh lặng bên trang sách, là thứ hạnh phúc vô giá giữa thời loạn thế.
Hơn thế nữa là cắt đứt hoàn toàn với Phương Tỉnh Thu. Bạch Tố Khoan không thể ngờ rằng Phương gia lại cho anh chạy theo cô lâu đến như vậy, đành phải tự mình dùng kế chạy trốn.
Anh đuổi theo cô, từ đất Bắc chí Nam, cho dù phải ngủ nhà dột, phải uống nước lã, hay thậm chí phải nhờ cậy Kim Lai, Phương Tỉnh Thu cũng bằng lòng chấp nhận.
Trong một thoáng, Bạch Tố Khoan chợt nhớ lại ngày đầu tiên họ gặp nhau.
Hai người cùng nhau sưởi nắng trên con tàu tị nạn. Anh vừa gặp đã thích cô, cho cô tờ giấy ghi địa chỉ và số điện thoại của mình. Cô mỉm cười lịch sự, tờ giấy bay xuống biển bị cuốn trôi đi.
Sau đó, anh gặp lại cô ở Việt Nam, quần áo rách rưới, hành lý mất sạch, nhưng nụ cười và tình nồng trong mắt vẫn không hề thay đổi.
Làm người ấy mà, không thể quá tuyệt tình, làm gì cũng phải tự chừa cho mình một đường lui.
Kim Lai biết điều đó, nên khi cô gọi một tiếng “A Thu”, anh đã chấp nhận kết cục của mình.
Phương Tỉnh Thu càng rõ điều đó, thế nên khi Bạch Tố Khoan bật khóc, anh đã thỏa hiệp.
Có lẽ cô cũng là một người mẹ. Nhưng hơn thế nữa, cũng từng là vợ anh.
Vợ của anh, người anh đã mắc nợ quá nhiều, khi anh trưởng thành cũng là lúc cô không còn muốn ở bên anh nữa.
Phải trả làm sao cho hết những ân nghĩa trong những năm tháng đã qua, một khi đã đi chẳng thể trở lại.
_____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lê – Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved