
Tác giả:
Phổ Lạp Hạ
Reviewer:
AI_Nguyệt Quý
Designer:
AI_Anh Thảo
Thể loại:
Hiện đại,
Hào môn thế gia,
Nghiệp giới tinh anh,
Khiếm khuyết,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Thầm mến,
Chữa lành,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 55
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 12
Khi còn trẻ, chúng ta thường bị thu hút bởi những điều rực rỡ. Chỉ đến khi trưởng thành, ta mới hiểu rằng thứ ở lại lâu nhất trong cuộc đời thường không phải ánh mặt trời chói chang, mà là ánh trăng dịu dàng âm thầm soi sáng những khoảng tối trong lòng người.
Có những người bước vào cuộc đời ta giống như vậy.
Họ không xuất hiện bằng những khoảnh khắc kinh thiên động địa, cũng không khiến trái tim rung lên dữ dội ngay từ lần đầu gặp gỡ. Họ chỉ lặng lẽ đứng đó, đi cùng ta qua năm tháng. Để rồi đến một ngày nào đó, khi vô tình ngoảnh đầu nhìn lại, ta mới nhận ra hóa ra ánh sáng ấy đã hiện diện từ rất lâu, len lỏi vào từng ngóc ngách trong tâm hồn mà chính ta cũng chưa từng hay biết…
*
“Hải đường vị vũ, lê hoa tiên tuyết.” Một đóa hải đường còn chưa từng trải qua mưa gió nhưng đã mang trong mình vẻ đẹp thanh nhã và sức sống căng tràn. Tên giống như người, cuộc đời Ôn Đường từ nhỏ đã nhận được rất nhiều yêu thương. Cô lớn lên trong vòng tay gia đình, được bảo vệ, được trân trọng, được sống một tuổi trẻ tươi đẹp mà nhiều người ao ước. Trên người cô luôn có một nguồn năng lượng khiến người khác cảm thấy dễ chịu. Đó là sự tự tin của một người biết mình có năng lực, là sự nhiệt thành của một người vẫn còn tin vào những điều tử tế.
Là một phóng viên, Ôn Đường luôn tin rằng sự thật cần được bảo vệ. Cô muốn dùng ngòi bút của mình để kéo những điều khuất tất ra ánh sáng. Thế nhưng đôi khi, những người sống quá lâu trong ánh sáng lại quên mất rằng thế giới không phải lúc nào cũng rạch ròi giữa trắng và đen. Có những sự thật tồn tại ở khoảng giao nhau giữa đúng và sai, nơi con người không thể chỉ dựa vào lý trí để phán xét.
Và Tần Giáng chính là bài học như thế.
Nếu Ôn Đường giống ánh trăng thì Tần Giáng chính là vệt rêu trong tựa đề truyện.
Anh xuất hiện với dáng vẻ điềm tĩnh, trưởng thành và có phần xa cách, hệt như mảnh đất đã trải qua quá nhiều mùa đông. Bề mặt tưởng như bình lặng, nhưng sâu bên trong lại chất chứa vô số vết nứt mà thời gian để lại.
Tần Giáng thông minh, có năng lực, có bản lĩnh và đủ mạnh mẽ để vượt qua rất nhiều thử thách của cuộc đời. Thế nhưng những biến cố mà anh từng trải qua đã khiến anh luôn mang trong lòng cảm giác mình không đủ tốt. Anh không sợ thất bại. Anh không sợ khó khăn. Thứ anh sợ nhất là một ngày nào đó người mình yêu phải hối hận vì đã lựa chọn mình.
Người càng yêu sâu sắc càng dễ tự ti, Tần Giáng chính là như vậy.
Tần Giáng có một bí mật, bí mật nho nhỏ mà anh giấu nhẹm trong lòng từ lâu, anh yêu Ôn Đường cả một quãng thời gian dài trước khi cô nhận ra điều đó. Yêu đến mức chỉ cần nhìn thấy cô vui vẻ cũng cảm thấy hạnh phúc. Yêu đến mức luôn vô thức đặt cảm xúc của cô lên trên cảm xúc của bản thân.
Chính vì yêu quá nhiều nên anh lại càng không dám bước tới. Anh giống một người đứng dưới chân núi nhìn lên vầng trăng trên đỉnh cao, luôn cảm thấy khoảng cách giữa mình và ánh sáng ấy quá xa.
Tình cảm giữa Ôn Đường và Tần Giáng lớn lên trong những lần gặp gỡ, trong những hiểu lầm, trong những cuộc đối đầu tưởng như chẳng liên quan đến tình yêu. Họ giống hai con người đang đi trên hai con đường khác nhau, nhưng số phận lại âm thầm kéo những quỹ đạo ấy xích lại gần nhau hơn từng chút một.
Ban đầu, Ôn Đường cho rằng Tần Giáng đã thay đổi. Người bạn năm xưa trong ký ức dường như không còn giống với người đàn ông đang đứng trước mặt cô. Nhưng càng tiến gần đến anh, cô càng nhận ra thứ thay đổi chưa bao giờ là Tần Giáng. Thay đổi chỉ là khoảng cách được tạo nên bởi thời gian, bởi những năm tháng xa cách và bởi những điều chưa từng có cơ hội nói thành lời.
Về phần Tần Giáng, anh cũng dần hiểu rằng tình cảm Ôn Đường dành cho mình không phải sự thương hại. Cô không yêu anh vì cảm thấy đáng thương. Cô không lựa chọn anh vì biết ơn. Cô lựa chọn anh bởi sau tất cả những gì đã trải qua, người cô muốn đồng hành vẫn là anh. Ôn Đường không cứu rỗi Tần Giáng và Tần Giáng cũng không trở thành vị cứu tinh của Ôn Đường.
Họ chỉ xuất hiện đúng lúc trong cuộc đời nhau, giúp đối phương trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Một người học cách nhìn thế giới bằng sự bao dung hơn. Một người học cách tin rằng bản thân xứng đáng được hạnh phúc.
*
Rêu là thứ nhỏ bé và khiêm nhường. Nó sinh trưởng trong những góc khuất, nơi ít người để ý tới. Nó không rực rỡ như hoa, không mạnh mẽ như cây cổ thụ, càng không phải thứ người ta thường ngợi ca. Nhưng rêu vẫn tồn tại, vẫn lặng lẽ sống và không ngừng vươn lên tìm kiếm ánh sáng.
Tần Giáng cũng giống như vậy.
Anh luôn cảm thấy mình là phần khiếm khuyết nhất trong câu chuyện của chính mình.
Nhưng điều đẹp đẽ nằm ở chỗ ánh trăng chưa bao giờ nhìn vệt rêu bằng sự thương hại.
Ánh trăng vẫn là ánh trăng.
Nó không hạ thấp bản thân để cứu lấy vệt rêu. Nó chỉ dịu dàng tỏa sáng theo cách vốn có của mình.
Trong lời cầu hôn, Tần Giáng nói rằng vệt rêu ấy luôn cố gắng bò cao hơn một chút, vươn xa hơn một chút chỉ để được nhìn thấy ánh trăng. Và rồi một ngày, nó phát hiện ra ánh trăng cũng đang lặng lẽ nhìn về phía mình.
Khoảnh khắc ấy khiến người ta hiểu ra một điều, rằng trong cuộc đời này, ai cũng từng là một vệt rêu nào đó.
Chúng ta từng mặc cảm về bản thân, từng nghĩ mình không đủ tốt, từng cho rằng những điều đẹp đẽ chỉ thuộc về người khác. Chúng ta dành rất nhiều năm để cố gắng trở thành một người hoàn hảo hơn, nhưng lại quên học cách chấp nhận chính mình.
Có lẽ trưởng thành không phải là khi ta trở nên xuất sắc hơn.
Mà là khi ta đủ dịu dàng để ôm lấy những thiếu sót của bản thân.
Và tình yêu đẹp nhất cũng không phải là cứu rỗi.
Mà là khi giữa thế giới rộng lớn này, có một người nhìn thấy tất cả những vết nứt trong tâm hồn ta, vẫn lựa chọn ở lại, vẫn nắm lấy tay ta và nói câu đồng ý.
Đến lúc ấy, vệt rêu không còn phải ngước nhìn ánh trăng từ xa nữa.
Bởi cuối cùng nó cũng hiểu rằng, hóa ra mình chưa từng là sinh vật bị bỏ quên trong bóng tối. Và ánh trăng ấy, từ rất lâu rồi, vẫn luôn dịu dàng chiếu sáng về phía nó.
Đây không phải một câu chuyện tình yêu khiến người đọc phải nức nở vì những biến cố quá đỗi đau thương, cũng không phải kiểu ngôn tình xây dựng tình yêu bằng những màn truy đuổi kịch tính.
Câu chuyện của Ôn Đường và Tần Giáng giống như một đêm trăng cuối thu. Mọi cảm xúc đều rất nhẹ, rất chậm, nhưng càng đi sâu lại càng khiến người ta không nỡ rời mắt. Đến khi khép lại trang cuối cùng, thứ còn đọng lại không phải những tình tiết cao trào mà là một cảm giác dịu dàng, giống như ánh trăng vẫn còn lặng lẽ phủ trên vai áo sau một quãng đường dài…
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Nguyệt Quý
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved