logo
REVIEW>> TUẾ VÃN
tue-van
Tìm truyện

TUẾ VÃN

Tác giả:

Dạ Mạn

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Độ dài: 67

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 37

Tuế Vãn họ Tuế, sinh ra trong một gia đình hào môn, là viên ngọc quý được cả nhà họ Tuế nâng niu bảo bọc. Cô thừa hưởng nhan sắc của mẹ cùng trí thông minh sắc sảo của ba, được theo học đủ thứ môn năng khiếu trên đời, tương lai sẽ trở thành người thừa kế duy nhất của chuỗi sản nghiệp khổng lồ nhà họ Tuế.

Cuộc sống của cô đầy đủ chắc khác nào một nàng công chúa, nhưng chỉ có cô mới biết, thực ra bên trong gia đình vẫn không hề hoàn hảo như mọi người vẫn hay nghĩ.

Mẹ của cô mang họ Tuế, là một người phụ nữ hết sức mạnh mẽ, lúc nào cũng bận rộn công việc hiếm khi về nhà, thành ra tình cảm giữa cô và mẹ cũng chẳng mấy sâu đậm. Ngược lại, ba của Tuế Vãn xuất thân tầm thường, vì để cưới được mẹ cô mà chấp nhận ở rể. Tuy vậy, ông cũng là một người có năng lực xuất sắc, lại luôn dành thời gian quan tâm con gái, vì thế nên bình thường Tuế Vãn sẽ thân thiết với ba hơn.

Nhưng chung quy thì việc để một người đàn ông ở rể cũng sẽ dần nảy sinh nhiều khúc mắc, nhất là khi mẹ của Tuế Vãn là một người cực kỳ đa nghi, trong khi bên cạnh ba lại có một cô thư ký độc thân đã theo ông nhiều năm mà vẫn chưa lấy chồng, khiến người ta không khỏi hoài nghi ẩn tình phía sau trong câu chuyện của họ.

Dù là thế nào đi nữa, gia đình của Tuế Vãn cũng đã tan vỡ từ đó. Không lâu sau, cô lại gặp tai nạn xe, vì lý do tâm lý không được ổn định nên chuyển đến một ngôi trường cấp ba bình thường, tránh xa tai mắt của giới hào môn.

Tuế Vãn đã từng nghĩ rằng, nếu như không có vụ tai nạn năm ấy, có lẽ cô đã không phải rời khỏi cuộc sống sung túc đầy đủ kia.

Nhưng nếu vụ tai nạn ấy không xảy ra, thì có lẽ cô cũng đã chẳng gặp được anh.

Ngày đầu tiên nhập học, Tuế Vãn đã được sắp xếp ngồi cạnh Giang Tưởng, người có thành tích đứng đầu khối qua nhiều kỳ thi. Gia đình của anh cũng có hoàn cảnh khá đặc biệt, nhưng trái ngược với cô, anh lại hòa đồng được với đại đa số các bạn cùng lớp.

Kể từ khi chuyển đến, lúc nào Tuế Vãn cũng đeo kính râm để che đi vết sẹo dưới mắt do tai nạn để lại, không chịu bắt chuyện với người lạ, không thèm làm bài tập về nhà, đặc biệt là thành tích luôn xếp thứ hai từ dưới đếm lên.

Giang Tưởng là một trong số ít những người mà cô chịu tin tưởng. Thời gian đầu mới chuyển đến, anh đã giúp đỡ cô khá nhiều, cũng chưa bao giờ hỏi về cặp kính lập dị của cô, còn giải vây cho cô khá nhiều lần.

Nói thật lòng thì, thực tình Tuế Vãn rất cảm kích chàng trai này.

Nhưng mà, thật trùng hợp làm sao.

Giang Tưởng lại là cháu trai của Giang Hân, cô thư ký chưa chồng đã đi theo ba cô nhiều năm.

Và cũng nguyên nhân khiến gia đình cô tan vỡ.

***

Cũng như Tuế Vãn, trước khi cái ngày định mệnh trong đời xảy ra, Giang Tưởng cũng đã từng là một cậu bé tràn đầy hoài bão và ước mơ, lớn lên trong vòng tay yêu thương của bố mẹ và ông bà nội.

Bố của anh tông c hết người, mẹ bỏ đi, ông bà nội phải bán căn nhà để bồi thường. Khi ấy Giang Tưởng cũng chỉ vừa mới đặt chân vào ngưỡng cửa cấp ba, anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải làm thêm sau giờ học, tranh thủ kiếm thêm tiền để phụ ông bà.

Điều khiến các thầy cô quý mến và bạn bè ngưỡng mộ ở anh là, dù hoàn cảnh có khó khăn ra sao, thành tích của Giang Tưởng vẫn luôn đứng đầu toàn khối, đồng thời chưa bao giờ tự ti cúi đầu.

Giang Tưởng có vẻ ngoài đẹp trai, tính cách tuy hơi lạnh lùng chút nhưng là người rất tốt, đối với bạn bè cũng rất kiên nhẫn, khiến không ít nữ sinh mến mộ. Anh thì lại khéo léo từ chối tất cả, chỉ muốn dốc sức học tập rồi kiếm tiền thật nhanh.

Cho đến ngày Tuế Vãn chuyển đến.

Trong ấn tượng của anh, cô là vầng trăng, là vì sao trên trời, là người mà anh không bao giờ có thể chạm tay đến. Cô luôn giữ thái độ xa cách với mọi người, bỏ bê việc học, giống như đã hoàn toàn mặc kệ cuộc đời.

Giang Tưởng hiểu, bởi vì sau này dù sao cô cũng sẽ đi Mỹ du học, tương lai sẽ tiếp quản tập đoàn của gia đình, cứ lười biếng như vậy cũng chẳng sao.

Giang Tưởng biết rằng, Tuế Vãn là người mà cả đời anh cũng chẳng dám mơ tưởng đến. Nhìn xem, cô có xe riêng đưa rước, mắt kính cũng là hàng hiệu, thú vui trong lúc rảnh rỗi là vẽ tranh đánh đàn, toàn là những thứ anh chưa từng sờ vào.

Trước kia Giang Tưởng cũng đã từng có ước mơ, nhưng lúc này, ngay cả một đôi giày bóng rổ đàng hoàng anh cũng chẳng mua nổi, thế thì nói gì đến việc có thể đường hoàng đứng cạnh cô cơ chứ?

Tình cảm cứ thế mà lặng thầm nảy nở, như hạt mầm gieo xuống đất, mượn những năm tháng xán lạn tốt đẹp ấy mà lớn lên. Trong một khoảnh khắc nào đó, Giang Tưởng đã nghĩ rằng họ có thể như vậy mãi mãi. Cũng trong một khoảnh khắc nào đó, Tuế Vãn đã muốn chống đối lại gia đình, quyết tâm ở lại nước học cho xong cấp ba.

Nhờ có anh, cô đã quyết tâm học tập trở lại, thứ hạng tăng dần qua các kỳ thi, sau cùng còn soán ngôi Giang Tưởng, giành hạng nhất toàn khối. Để giữ lời hứa với Tuế Vãn, anh đã hỏi cô muốn gì.

“Hay là cậu làm bạn trai tớ nhé?”

Lời này là thật lòng. Nếu như ban đầu tiếp cận anh là có mục đích, thì giờ đây, Tuế Vãn đã thật lòng thích anh.

Thích một chàng trai xuất thân bình thường, phải làm đủ thứ nghề để trang trải cuộc sống, kiên nhẫn tỉ mỉ, nhưng cũng giữ cho mình một tấm lòng sạch sẽ ngay thẳng.

Dù bản thân đang chơi vơi giữa cuộc sống xô đẩy, anh vẫn không quên vươn tay về phía người khác, cứu giúp họ, nhưng cuối cùng lại quên mất chính bản thân mình.

Thích chàng trai lạnh nhạt với cả thế giới, nhưng khi nhìn về phía cô, ánh mắt anh lại tràn đầy dịu dàng, vành tai đỏ ửng, ngượng ngùng gãi đầu.

Thực ra, Tuế Vãn biết giữa hai người sẽ không thể dễ dàng có được kết quả tốt.

Khoảng cách giữa hai người quá xa, thời cấp ba này chỉ giống như một trạm dừng chân, tốt nghiệp xong rồi, có lẽ sẽ khó có cơ hội gặp lại.

Chung quy thì, gia đình cô tan vỡ, cũng có một phần là vì hoàn cảnh của ba và mẹ không được tương xứng.

Thích thầm bao nhiêu lâu, mãi mới có cơ hội tỏ tình, nhưng rốt cuộc lần tỏ tình duy nhất ấy vẫn không thành.

Tuế Vãn đã không thể giữ lời hứa nhau thi vào đại học với Giang Tưởng, mà anh, cũng đã lựa chọn im lặng, không cho cô một câu trả lời.

Họ cứ vậy mà biến mất khỏi cuộc sống của nhau.

Có lẽ Giang Tưởng không biết, một người lạnh lùng cứng rắn như Tuế Vãn, đã từng vì anh lại yên lặng rơi lệ. Sau khi gặp được cô, Giang Tưởng cứ liên tiếp gặp những chuyện không may. Anh đã đủ khổ rồi, cô không thể chỉ vì ích kỷ của bản thân mà tiếp tục níu kéo.

Mà có lẽ Tuế Vãn cũng không biết, có một chàng trai tên Giang Tưởng từng nhớ thương cô từ rất nhiều năm về trước, khi cô vẫn còn là một nàng công chúa kiêu ngạo. Vào ngày sinh nhật của mình, anh không có bánh kem, cũng chẳng có nến, chỉ có một vinh hạnh được cô bầu bạn.

Ước nguyện của anh cũng thầm lặng hệt như vậy, chỉ mong sao Tuế Vãn được bình an trưởng thành, tiền đồ xán lạn, sau này được hết thảy như ý nguyện.

Chỉ như thế thôi, là anh đã mãn nguyện lắm rồi.

***

Năm tháng ngược xuôi, mỗi người đều có cuộc sống của riêng mình, không ngừng tiến bước, không ngừng nỗ lực, gặt hái được những thành tựu to lớn, không thẹn với những lời hứa năm xưa của thời niên thiếu.

Nhưng rồi, bên cạnh vẫn cứ trống rỗng như trước. Không ai đủ sức bước vào cuộc đời của họ, cũng như chẳng ai đủ tốt để xóa mờ hình bóng của người cũ.

Nhưng may mắn là, sau bao nhiêu năm tháng dài đằng đẵng, cuối cùng họ cũng đã có cơ hội được gặp lại nhau.

Khi ấy, Tuế Vãn vẫn xinh đẹp như xưa, lọt vào ánh mắt của Giang Tưởng, khiến tình cảm ngủ yên bỗng chốc rực cháy thêm lần nữa.

Lần này, anh đã có đủ điều kiện, đủ tự tin, đủ dũng khí để bước đến bên cạnh cô.

Hái lấy vì sao trên trời, đem giấu vào trong lòng, viết tiếp đoạn kết cho câu chuyện thanh xuân còn đang dang dở khi xưa.

Lần này, cuối cùng vầng trăng kia cũng đã thuộc về anh rồi.

____

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN