
Tác giả:
Đoàn Tử Lai Tập
Reviewer:
AI_Nguyệt Quý
Designer:
AI_Tịch Lam
Thể loại:
Cổ đại,
Cung đình hầu tước,
Hào môn thế gia,
Cưới trước yêu sau,
Làm ruộng,
Sủng Ngọt,
Nhẹ nhàng,
HE,
Chuyển thể
Độ dài: 178
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 14
Có những mối tình khởi đầu giữa hoa rơi gió ấm, giữa yến tiệc rực rỡ và ánh đèn phồn hoa của kinh thành, nhưng cũng có những câu chuyện bắt đầu từ nơi thô ráp nhất của nhân gian, từ mùi m áu tanh nơi lò m ổ, từ màn tuyết lạnh phủ kín sơn dã, từ một sinh mệnh hấp hối nằm lặng lẽ giữa đêm đông…
Có những câu chuyện tình không sinh ra giữa tiếng đàn và rượu ngon, mà được viết nên bằng mồ hôi, bằng m áu, bằng những tháng năm bươn chải giữa gió tuyết của vận mệnh. Chúng không rực rỡ ngay từ đầu, nhưng lại có sức nặng khiến người ta nhớ mãi, giống như một khúc bi ca lặng lẽ vang lên giữa nhân gian.
Tình cảm giữa Phàn Trường Ngọc và Tạ Chinh chính là khởi sinh từ nơi như vậy. Không phải tình yêu sét đánh khiến lòng người chấn động trong khoảnh khắc, cũng chẳng phải duyên phận rực rỡ được trời cao an bài ngay từ đầu. Đó là thứ tình cảm lặng lẽ nảy mầm trong những tháng ngày gian nan, khi hai con người đều mang trong tim những vết thương sâu kín, không dễ gì khép lại.
Thoạt nhìn, Phàn Trường Ngọc không giống hình dung quen thuộc về một nữ tử trong chuyện tình phong nguyệt. Nàng không dịu dàng e lệ, cũng chẳng sống trong khuê phòng thêu hoa dệt gấm, lại càng không mang thân phận tiểu thư danh môn. Nàng là con gái của một đồ tể, lớn lên giữa tiếng d ao c hém xương và tiếng heo kêu inh ỏi nơi chợ sớm.
Sau khi cha mẹ qua đời, nàng một mình gánh vác gia đình, vừa nuôi Trường Ninh vừa chống chọi với những lời dị nghị cay nghiệt của cả thị trấn. Người đời nói nàng khắc cha khắc mẹ, gọi nàng là Thiên Sát Cô Tinh, nhưng Phàn Trường Ngọc chưa từng biện bạch.
Bởi nàng hiểu rằng trong một thế giới mà kẻ yếu chỉ có thể bị chà đạp, mọi lời giải thích đều vô nghĩa. Chỉ có thể đứng vững, chỉ có thể sống tiếp, mới là câu trả lời duy nhất dành cho số phận.
Nàng hiểu rất rõ rằng trên đời này nếu bản thân không đứng vững thì sẽ không có ai thay nàng chống đỡ. Vì vậy nàng cầm d ao, không phải để hại người mà chỉ để g iết heo kiếm sống. Một thiếu nữ vóc người mảnh khảnh lại có thể một mình ghì chặt con heo nặng trăm cân xuống thớt, lưỡi đ ao vung lên dứt khoát, xương thịt tách ra gọn gàng. Hình ảnh ấy tưởng chừng thô ráp nhưng lại mang một vẻ đẹp rất khác, vẻ đẹp của sự kiên cường.
Có lẽ chính từ những ngày tháng cầm dao giữa m áu thịt ấy, nàng đã học được một điều: con người muốn sống sót thì phải đủ cứng rắn, đủ bình tĩnh, và đôi khi phải đối diện với tàn khốc mà không được phép run tay.
Phàn Trường Ngọc nàng không phải anh hùng, cũng chẳng phải thánh nhân, nàng chỉ là một thiếu nữ bình thường bị cuộc đời ép buộc phải mạnh mẽ. Chính vì vậy khi nàng vẫn có thể giữ lại lòng lương thiện, vẫn cúi xuống cứu một người xa lạ đang hấp hối giữa tuyết lạnh, hành động ấy mới trở nên đáng quý. Từ khoảnh khắc ấy vận mệnh của nàng bắt đầu đổi hướng.
Nàng không biết rằng chính cái đêm tuyết ấy, khi nàng cúi xuống nâng một sinh mệnh tưởng chừng sắp tắt, bánh xe vận mệnh đã lặng lẽ xoay chuyển. Một con đường vốn chỉ có gió bụi và sinh kế, từ đó bắt đầu dẫn nàng tới chiến trường, tới quyền lực, và tới những biến động long trời lở đất của thiên hạ.
Giữa cuộc đời nhiều gió tuyết, Phàn Trường Ngọc giống như một nhành cây mọc nơi sườn núi, cứng cỏi và lặng lẽ vươn lên, mang trong mình sức sống mãnh liệt khiến người ta không khỏi động lòng. Trái tim nàng không lạnh, chỉ là quen giấu đi cảm xúc sau những ngày tháng mưu sinh vất vả.
Nàng quan tâm người khác bằng những việc rất giản dị, nấu một bát mì nóng, sắc một thang thuốc, âm thầm lo liệu mọi chuyện. Chính sự giản dị ấy khiến nàng trở nên chân thật, khiến người đọc cảm thấy trước mắt mình không phải một hình tượng được tô vẽ mà là một con người sống động.
Nếu Phàn Trường Ngọc giống như ngọn lửa nhỏ cháy lên giữa mùa đông khắc nghiệt thì Tạ Chinh lại giống một thanh kiếm từng trải qua vô số trận chiến.
Khi hắn xuất hiện gần như đã bước một chân vào cửa tử, thân thể đầy thương tích nằm lặng giữa tuyết, m áu đã đông lại, hơi thở mong manh. Thế nhưng khi hắn mở mắt, điều khiến người ta kinh ngạc không phải là sự yếu đuối của một kẻ sắp c hết mà là ánh nhìn lạnh lẽo sâu thẳm. Đó là ánh mắt của người đã từng đi qua quá nhiều sinh tử.
Ánh mắt ấy giống như một lưỡi đao từng c hém qua vô số chiến trường, đã nhìn thấy m áu chảy thành sông, đã chứng kiến đồng đội ngã xuống, cũng đã từng đứng giữa gió cát chiến trường mà không quay đầu lại.
Đằng sau vẻ bình tĩnh ấy là quá khứ nhuốm m áu, là những mất mát và t hù h ận không thể nói thành lời. Tạ Chinh ít nói, trầm mặc và đôi khi lạnh lùng. Hắn không quen bộc lộ cảm xúc cũng không quen dựa vào ai. Trong thế giới của hắn, tin tưởng một người khác là chuyện xa xỉ.
Bởi kẻ từng bước qua chiến trường đều hiểu rằng, chỉ cần lơ là một khoảnh khắc, cái giá phải trả có thể là mạng sống của chính mình hoặc của những người đứng sau lưng.
Vì vậy sự thay đổi ban đầu khi Phàn Trường Ngọc bước vào cuộc đời hắn thật nhỏ bé, chỉ là một bát mì nóng, một câu hỏi han đơn giản. Thế nhưng chính những điều bình dị ấy lại từng chút một làm tan lớp băng trong lòng hắn.
Dù bị thương nặng, dù phải sống nhờ sự chăm sóc của người khác, Tạ Chinh vẫn giữ khoảng cách, bởi hắn không muốn trở thành gánh nặng cũng không muốn để ai nhìn thấy sự yếu đuối của mình. Chính sự cố chấp ấy lại khiến người ta càng cảm nhận rõ nỗi cô độc trong hắn.
Một người đã quen đứng giữa gió lạnh chiến trường, bỗng nhiên được ai đó thắp cho một bếp lửa nhỏ, thứ ấm áp ấy đôi khi lại khiến người ta hoang mang hơn cả cái lạnh.
Tạ Chinh giống như một người đã quen bước đi một mình quá lâu, cho đến khi Phàn Trường Ngọc xuất hiện. Sự hiện diện của nàng khiến hắn nhận ra rằng trên thế gian này vẫn còn những điều đáng để bảo vệ. Không phải quyền lực, không phải danh vọng mà chỉ là một mái nhà nhỏ, một bữa cơm nóng và một người con gái lặng lẽ đứng đó chờ mình trở về.
Có những đêm khi cả căn nhà đã ngủ say, hắn vẫn thức rất lâu. Không phải vì đau vết thương mà vì những ký ức không chịu buông tha. Mối t hù chưa trả, những người đã mất, những thứ bị c ướp đi, tất cả giống như lưỡi d ao cắm sâu trong tim.
Đó là những ký ức của chiến trường, nơi gió cát và m áu hòa vào nhau, nơi sinh tử chỉ cách nhau một nhịp thở. Những thứ ấy không thể nói ra, nhưng cũng không thể quên đi.
Điều đẹp nhất trong câu chuyện của họ không nằm ở những khoảnh khắc lãng mạn mà ở cách hai con người dần bước vào cuộc đời của nhau.
Phàn Trường Ngọc không biết an ủi, nàng chỉ lặng lẽ đặt trước mặt hắn một bát mì nóng. Còn Tạ Chinh, người từng sống giữa âm mưu và chiến trận, lần đầu cảm nhận được sự bình yên. Một căn nhà nhỏ, một bếp lửa ấm, tiếng cười của đứa trẻ, những thứ tưởng chừng tầm thường lại khiến trái tim hắn rung động.
Thế nhưng con đường tình cảm của họ không hề bằng phẳng. Giữa Phàn Trường Ngọc và Tạ Chinh tồn tại khoảng cách rất lớn. Nàng chỉ là cô gái bán thịt nơi thị trấn nhỏ, còn hắn thuộc về thế giới đầy quyền lực, âm mưu và m áu. Vì vậy khi ngày chia xa đến gần, nỗi đau không đến từ những lời nói bi tráng mà đến từ sự im lặng.
Tạ Chinh đứng rất lâu ngoài sân, gió lạnh thổi qua, trong nhà ánh đèn vẫn sáng. Nơi ấy có người con gái đã cứu hắn, đã chăm sóc hắn trong những ngày yếu đuối nhất, nhưng hắn biết mình không thể kéo nàng bước vào con đường nhuốm máu của mình.
Bởi con đường hắn đi, phía trước không phải là yên bình mà là chiến trường, là triều đình, là những âm mưu có thể lấy mạng người trong chớp mắt.
“Nếu có một ngày ta không trở về thì nàng hãy sống thật tốt.”
Một câu nói vừa nghẹn ngào vừa đầy day dứt khôn nguôi của một nam tử Hán, không phải lời hứa cũng không phải lời từ biệt, chỉ là một lời dặn giản dị nhưng đủ khiến lòng người đau nhói.
Tình cảm của họ không được xây dựng bằng lời thề non hẹn biển mà bằng sự lặng lẽ trở thành chỗ dựa của nhau. Phàn Trường Ngọc cho Tạ Chinh một mái nhà, còn Tạ Chinh dần trở thành bức tường bảo vệ nàng trước sóng gió. Tình yêu ấy giống như bếp lửa trong mùa đông, không rực rỡ cũng không ồn ào nhưng ấm áp đến mức khiến người ta không muốn rời xa…
Hai con người mang theo những vết thương của riêng mình đã gặp nhau giữa cuộc đời khắc nghiệt, và chính vì vậy câu chuyện của họ trở nên chân thật. Từ cô gái bị cả thị trấn gọi là Thiên Sát Cô Tinh, Phàn Trường Ngọc từng bước bước ra khỏi con hẻm nhỏ của trấn Lâm An, đi qua chiến trường gió bụi, cuối cùng trở thành tướng quân đứng giữa vạn quân không lùi bước.
Ngày nàng khoác chiến giáp, đứng giữa cờ xí phần phật và tiếng trống trận vang trời, có lẽ không ai còn nhớ nàng từng là cô gái cầm dao giết heo trong một thị trấn nhỏ. Nhưng chính những ngày tháng bình dị ấy đã rèn nên một ý chí không khuất phục trước thiên hạ.
Còn Tạ Chinh sau bao biến cố cũng trở lại vị trí của mình giữa triều đình và quyền thế và dù thiên hạ rộng lớn, dù thân phận của hai người đã đổi thay, có một điều chưa từng thay đổi, đó là họ vẫn đứng bên nhau.
Không còn là hai con người tình cờ gặp gỡ nơi góc nhỏ của thế gian mà là hai người có thể cùng nhau đối diện với cả thiên hạ. Tình yêu của họ không mềm yếu mà giống như thanh đao trong tay Phàn Trường Ngọc và ánh mắt lạnh lẽo của Tạ Chinh, đã trải qua gió sương và máu lửa nhưng vẫn kiên định.
Có những tình yêu chỉ tồn tại trong khuê phòng và thơ ca, nhưng cũng có những tình yêu sinh ra giữa gió bụi và chiến trận, càng trải qua phong ba lại càng trở nên bền chặt.
Trên đời có rất nhiều con đường. Có người chọn một mái nhà yên ổn, một đời bình lặng trôi qua giữa ruộng đồng và khói bếp. Nhưng cũng có những người sinh ra đã định sẵn phải bước vào gió bụi của thiên hạ, phải đi qua chiến trường, đi qua máu lửa, đi qua những năm tháng mà chỉ cần chậm một bước thôi cũng có thể mất mạng.
Phàn Trường Ngọc và Tạ Chinh thuộc về con đường thứ hai.
Họ không gặp nhau trong thời khắc yên bình nhất của cuộc đời, mà gặp nhau giữa mùa đông lạnh nhất, giữa một đêm tuyết nơi trấn Lâm An. Một người gần như đã chết, một người vẫn đang cố gắng sống. Từ khoảnh khắc ấy, hai con người vốn dĩ đi trên những con đường hoàn toàn khác nhau lại bị vận mệnh kéo lại gần nhau.
Có lẽ khi Phàn Trường Ngọc cúi xuống cõng người đàn ông hấp hối kia lên khỏi lớp tuyết lạnh, nàng cũng không thể tưởng tượng được rằng một ngày nào đó mình sẽ bước vào chiến trường, sẽ khoác lên người chiến giáp, sẽ đứng giữa vạn quân mà không lùi bước.
Cũng giống như Tạ Chinh, khi nằm trên chiếc giường gỗ nhỏ trong căn nhà tồi tàn ấy, có lẽ chưa từng nghĩ rằng sau này giữa vô vàn gió tanh mưa máu của triều đình và thiên hạ, vẫn sẽ có một người con gái đứng bên cạnh hắn, không phải vì quyền thế, cũng không phải vì vinh hoa.
Mà chỉ vì đó là hắn.
Thế gian này rộng lớn biết bao, triều đình cũng vậy, chiến trường lại càng tàn khốc. Người đến rồi đi, anh hùng sinh ra rồi lại mất, bao nhiêu cái tên từng vang dội một thời cuối cùng cũng chỉ còn lại vài dòng trong sách sử.
Nhưng giữa dòng chảy lạnh lẽo ấy, vẫn có những thứ không bị thời gian cuốn đi.
Đó là ánh lửa trong căn bếp nhỏ nơi trấn Lâm An năm ấy.
Là bát mì nóng trong đêm tuyết.
Là bàn tay đã kéo một người từ quỷ môn quan trở lại nhân gian.
Từ đêm tuyết đó, vận mệnh của hai con người cô độc đã lặng lẽ đan vào nhau.
Cho dù sau này họ phải đi qua bao nhiêu chiến trường, phải đối diện với bao nhiêu âm mưu quyền lực, phải đứng giữa bao nhiêu sóng gió của thiên hạ, thì ở đâu đó trong ký ức của họ vẫn luôn tồn tại một nơi rất nhỏ.
Một thị trấn tên Lâm An.
Một căn nhà đơn sơ.
Một mùa đông đầy tuyết.
Và một người đã xuất hiện trong cuộc đời mình như một tia lửa giữa đêm lạnh.
“Trên thẻ nguyện mới treo, nét mực còn vụng về viết rằng: Sớm sớm chiều chiều, năm tháng dời thay, nguyện cùng chàng đi hết một đời.”
Nếu thiên hạ là một chiến trường rộng lớn, thì có lẽ điều may mắn nhất của hai người họ chính là giữa vô vàn gió tuyết của vận mệnh, cuối cùng vẫn có thể đứng cạnh nhau. Không phải như hai kẻ tình cờ gặp gỡ trong một góc nhỏ của thế gian. Mà là hai con người đủ mạnh để cùng nhau đối diện với cả thiên hạ.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Nguyệt Quý
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved