logo
REVIEW>> TÌNH MƯỜI ĐÊM ĐÒI TÔI CHỊU TRÁCH NHIỆM
tinh-muoi-dem-doi-toi-chiu-trach-nhiem
Tìm truyện

TÌNH MƯỜI ĐÊM ĐÒI TÔI CHỊU TRÁCH NHIỆM

Tác giả:

Mễ Tiểu Tịch

Độ dài: 149

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 28

“Trước khi gặp cô ấy, tôi vốn không có trái tim.”

***

Tuy Lục Trì Dã của bây giờ mang thân phận Tổng giám đốc Trì nổi danh trong ngoài thương giới, khiến người người kính trọng, nhưng ít ai biết rằng, anh của thuở bé lại là một đứa trẻ không ai yêu.

Anh lớn lên với thân phận con riêng nhà hào môn, một đứa trẻ thừa thãi chẳng một ai cần đến. Vì không ai cần anh, nên đương nhiên chẳng ai chấp nhận được anh, đón nhận anh, thậm chí, cả những người được xem là thân sinh ra anh cũng chán ghét anh, chỉ nghĩ giá như anh chưa từng xuất hiện trên cuộc đời này. Nếu ngày ấy anh không được viện trưởng viện phúc lợi vô tình nhặt được ở thùng rác, thì có lẽ, cuộc đời anh đã chấm dứt vào cái mùa đông khi anh còn chưa đầy ba tuổi rồi.

Viện phúc lợi là gia đình lớn được xây nên từ những những trái tim non nớt không trọn vẹn. Gia đình ấy đủ lớn để dung chứa những mảnh đời bé nhỏ bị người lớn bỏ quên và Tiểu Trì Dã cũng lớn lên trong “gia đình lớn” ấy. Nơi ấy ngập tràn ánh nắng và tiếng cười đùa của những đứa trẻ cùng chung số phận bị bỏ rơi, nhưng xung quanh Tiểu Trì Dã lại chỉ toàn là bóng tối, ánh nắng chẳng thể soi chiếu đến chỗ cậu bé.

Cậu bé luôn lủi thủi một mình, không có bạn bè, cũng không mở miệng nói chuyện lấy một lần nào.

Tiểu Trì Dã không chỉ im lặng, mà cậu bé dùng sự trầm mặc ấy để nói rằng, chính cậu cũng đã từ bỏ chính bản thân cậu rồi.

Mãi cho đến mùa đông năm mười hai tuổi, Tiểu Trì Dã vốn luôn trầm mặc như một đứa trẻ tự kỷ như biến thành một người khác. Cậu bé không còn lầm lũi một mình nữa, cậu bắt đầu chủ động nói chuyện, thậm chí, cậu còn dám đánh trả, dám phản kháng mỗi lúc bị bắt nạt. Tiểu Trì Dã chậm rãi bước ra khỏi bóng tối, ánh mắt cậu trở nên kiên định hơn, cậu cũng dần trưởng thành hơn, cứng cỏi hơn và cũng cố chấp hơn qua từng ngày.

Không ai biết rằng, sự thay đổi ấy của Tiểu Trì Dã đến từ một lời hẹn. Cậu cố chấp chờ một người chẳng biết đến bao giờ mới trở lại… Vì người ấy đã xuất hiện và kéo cậu ra khỏi bóng tối sâu thẳm kia, nên cậu tin, rồi người ấy sẽ lại quay về “cứu” cậu một lần nữa.

Có lẽ Lục Trì Dã cũng không ngờ, một lần chờ lại là chờ suốt bảy năm ròng.

Và có lẽ, anh cũng không bao giờ có thể ngờ rằng, vào cái ngày gặp lại ấy, chỉ còn mỗi mình anh là vẫn cố chấp giữ lấy lời hẹn xưa cũ. Còn ký ức về anh… đã sớm phai nhạt trong lòng của cái người mà anh đã chờ suốt bảy năm dài đằng đẵng kia.

Sầm Nguyễn có một người mẹ rất xinh đẹp. Mẹ cô chính là ảnh hậu trẻ tuổi nhất trong lịch sử, bà chạm tay đến vinh quang khi tuổi đời còn rất trẻ, danh tiếng cũng từng lừng lẫy khắp giới giải trí phồn hoa. Nhưng biến cố cũng xảy đến vào thời khắc huy hoàng rực rỡ ấy, bà gục ngã trước hiện thực tăm tối của chính cái nơi từng đưa bà đến với ánh hào quang. Giới giải trí mất đi một nữ minh tinh đang gặp thời như vườn hoa rộng lớn mất đi một sắc hoa tươi, nhưng Sầm Nguyễn lại mất đi một trong số rất ít người yêu thương cô trên cuộc đời này.

Cũng chính vì sự ra đi đầy bi thảm ấy của mẹ, bà ngoại của Sầm Nguyễn luôn kịch liệt phản đối cô dấn thân vào giới giải trí. Bà sợ cô cũng sẽ bị cái giới “ă n t hịt người không nhả xương” ấy cắn nuốt đến không còn lại gì như mẹ của cô. Nhưng cuối cùng, Sầm Nguyễn vẫn lựa chọn đi trên con đường mẹ cô từng đi… Cô không sợ khó khăn, càng không sợ khổ, cô chỉ sợ sẽ có ngày cả thế giới vĩnh viễn quên mất sự tồn tại của người mẹ mà cô thương yêu…

Thế rồi, Sầm Nguyễn bước vào giới giải trí cùng với lời hứa sẽ chỉ làm một diễn viên nhỏ không tiếng tăm, sẽ thu mình lại trước danh vọng, sẽ không để bản thân vướng vào vòng xoáy sâu thẳm đầy rẫy cám dỗ của giới giải trí.

Gặp được Lục Trì Dã… chính là biến số lớn nhất trong cuộc đời của cô.

Mỗi một lần gặp anh đều là một sự tình cờ, nhưng rồi sau đó lại kéo đến những lần dây dưa đầy khó hiểu và sau mỗi lần dây dưa, cô lại càng khó thoát khỏi anh thêm một chút, một chút. Đó là lần gặp vào ba năm trước, kéo theo mười đêm triền miên, khiến cô mãi sau này vẫn chẳng thể quên đi những điên cuồng đêm ấy đã trao.

Đó là lần tái ngộ đầy tình cờ sau ba năm, kéo theo sự cố chấp đeo bám, đuổi mãi không đi của cái tên “cún con đ iên cuồng cố chấp” ấy. Đó là sự nổi tiếng ngoài dự đoán, là lượng người theo dõi tăng vọt, khiến cho thân phận được giấu kỹ càng buộc phải bị phơi bày ra dưới ánh nhìn của công chúng.

Họ chỉ có một cái tên, nhưng lại mang nhiều thân phận. Sầm Nguyễn không chỉ là một diễn viên vô danh mờ nhạt tuyến mười tám, mà cô còn là đại tiểu thư “hữu danh vô thực” của một gia tộc. Lục Trì Dã không chỉ là một người mẫu nam hàng top có vẻ ngoài khiến bao người điêu đứng, mà anh còn là một ông trùm thương giới, nắm giữ nguồn lực to lớn đủ để chi phối kinh tế, tài chính của cả thành phố. Anh vừa ngông cuồng, bất cần, cũng vừa lạnh lùng, cố chấp.

Có ai ngờ được rằng, sẽ có ngày Tổng giám đốc Trì lạnh lùng đứng trên vạn người “mặt dày” bám theo cô diễn viên không mấy danh tiếng, thậm chí còn chẳng biết ngượng mà trưng ra dáng vẻ “trà xanh” cầu cô ấy yêu mình? Có ai ngờ được rằng, Tiểu Trì gia khiến không ít kẻ phải khiếp sợ khi nghe đến tên lại bày ra dáng vẻ nũng nịu gọi từng tiếng “chị ơi”, còn chẳng ngại để cả thế giới biết mình là “cái đuôi nhỏ” của chị.

Lục Trì Dã đã chờ Sầm Nguyễn suốt bảy năm.

Trong suốt bảy năm ấy, anh từng mong chờ, từng bi thương, từng rơi vào vực thẳm của cảm giác thất vọng, của cảm giác hoài nghi bản thân, chán ghét chính mình… Nhưng anh chưa từng, dù là một lần, hoài nghi lời hứa năm ấy của cô. Dẫu bản thân có rơi vào vòng xoáy mặc cảm và bị nó nhấn chìm sâu đến đâu, anh vẫn luôn tin sẽ có ngày Sầm Nguyễn quay lại, và cứu anh.

Gặp được cô, anh như nhành cây khô héo lần đầu được thấy ánh sáng, kể từ đó luôn khao khát gặp lại ánh sáng ấy, để được tưới tắm, được vỗ về trong sự dịu dàng vô ngần kia.

Có lẽ, vì từng sống trong cảm giác ruồng bỏ và từ bỏ chính mình, nên khi lần đầu được thấy ánh sáng ấy, anh mới hiểu thế nào là “sống”, là khát khao “được sống”, dù “sống” và “được sống” đối với anh có gian khổ và đau đớn đến đâu.

Sầm Nguyễn luôn cho rằng mười đêm hoang đường kia là kết quả của một cuộc gặp đầy tình cờ và hoang dại, nhưng thật ra, Lục Trì Dã đã vạch sẵn kế hoạch, đứng sẵn nơi ấy chờ cô, chờ một lần gặp lại “tình cờ” này từ rất lâu rồi.

Sầm Nguyễn không phải là một người hoàn hảo, nhưng trong lòng Lục Trì Dã, cô chính là ánh sáng tinh khôi nhất trên đời, là sự tồn tại hoàn hảo vượt lên tất thảy mọi thứ.

Lục Trì Dã cũng vậy, anh cũng không phải là một người hoàn hảo. Vì anh sinh ra đã khuyết thiếu tình cảm, là kẻ bị mọi người ghét bỏ, xa lánh, có đôi khi anh cũng tự chán ghét chính mình, không chỉ là cái xuất thân đáng ghê tởm của mình, mà còn chán ghét sự điên cuồng trong tình yêu và sự chiếm hữu vô cùng cực đoan đối với Sầm Nguyễn là người anh yêu.

Nhưng trong lòng Sầm Nguyễn, sự tồn tại của anh là liều thuốc chữa lành duy nhất mà cô đang tìm kiếm, là chốn bình yên sau nhiều năm cô đơn độc bước đi trong cái giới giải trí giăng đầy cạm bẫy này.

“Khoảnh khắc gặp được em, em đã cứu rỗi anh rồi.”

Và hơn thế nữa, có lẽ, Sầm Nguyễn sẽ không bao giờ ngờ rằng, mỗi ngày trôi qua, được ở bên cô, anh lại được cô cứu rỗi thêm một lần nữa, sự cứu rỗi ấy cứ lặp đi lặp lại qua từng ngày bên cô như thế. Tình cảm bao dung của cô soi sáng nội tâm cố chấp từng chìm trong vực thẳm của anh, khiến anh khao khát trở nên tốt đẹp hơn để xứng đáng với tình yêu ấy.

Vì yêu và được yêu, Lục Trì Dã biết cách bao dung cho những tổn thương trong quá khứ, biết học cách chấp nhận một “anh” điên cuồng, không hoàn mỹ bởi tình yêu mãnh liệt dành cho cô.

Sầm Nguyễn không chỉ cứu rỗi Lục Trì Dã mười hai tuổi bị bóng tối nhấn chìm, cô cũng không chỉ cứu rỗi riêng gì Tổng giám đốc Trì lạnh lùng quyết đoán hay Tiểu Trì gia khiến người người sợ hãi của sau này, mà tình yêu của cô giúp anh hiểu ra, chính anh cũng có thể tự cứu lấy chính mình nhờ vào sức mạnh mà cô đã tiếp thêm cho anh.

“Ngày Lục Trì Dã và Sầm Nguyễn kết hôn là lúc cuối thu vừa qua, chớm bước vào đầu đông.

Bởi vì, vào mùa đông đầy sương giá nhất, anh đã gặp được cô.

Bởi vì, giữa trời tuyết lạnh thấu xương, cô đã cứu lấy anh.

Cô thích tuyết. Cô chính là bản tình ca mùa đông đẹp nhất của anh.

Anh nguyện vì cô mà yêu tất cả những mùa đông lạnh lẽo đầy sương giá.”

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Hâm Còi

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN