logo
REVIEW>> THUỐC LÁ VÀ DÂU TÂY
thuoc-la-va-dau-tay
Tìm truyện

THUỐC LÁ VÀ DÂU TÂY

Tác giả:

Chu Vãn Dục

Độ dài: 63

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 11

Liệu trên đời này có tồn tại cái gọi là “gương vỡ lại lành” không? Có lẽ chẳng ai có thể đưa ra một câu trả lời trọn vẹn. Nhưng “Thuốc Lá Và Dâu Tây” sẽ mang đến cho chúng ta một góc nhìn khác — dịu dàng hơn, đau đớn hơn và cũng hy vọng hơn.

Hạ Huân và Chu Lưu Quang gặp nhau lần đầu khi cả hai còn rất nhỏ, tại trấn Hợp Hoan — quê ngoại của Chu Lưu Quang và cũng là nơi bắt đầu mọi bi kịch cuộc đời họ.

Với Hạ Huân, đó là khoảng thời gian u tối nhất. Ba Hạ Huân mất sớm, cô theo mẹ đến trấn Hợp Hoan tái giá. Thế nhưng cha dượng là một con n ghiện c ờ b ạc, sau khi tiêu hết tiền của mẹ cô để trả nợ ông ta suốt ngày đánh đập mẹ con cô, còn định bán cô đi để lấy tiền. Sau đó mẹ của cha dượng tìm cách đưa hai người họ trốn đi, Hạ Huân vì muốn đưa cả bà đi cùng mà bị kẹt lại trấn Hợp Hoan — và từ đó, ác mộng thật sự bắt đầu.

Còn với Chu Lưu Quang, trấn Hợp Hoan từng là ký ức đẹp cuối cùng của tuổi thơ. Khi ấy, anh vẫn còn một gia đình trọn vẹn, bố mẹ yêu thương, em gái ngoan ngoãn. Nhưng chính tại nơi này, em gái anh bị b ắt c óc. Một đứa trẻ hơn bốn tuổi làm sao chịu nổi những điều tàn nhẫn ấy?

Gia đình anh từ đó tan nát. Ba anh giao lại công ty cho chú rồi lang thang khắp nơi tìm kiếm con, mẹ anh ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt, cuối cùng treo cổ t ự s át trong phòng em gái anh. Mẹ mất linh hồn của Chu Lưu Quang như bị c hết mất một nửa. Sau đó, ba anh gặp tai nạn suýt c hết. Bạn thân anh cũng t ự s át trước mặt anh.

Chu Lưu Quang mười bảy tuổi — linh hồn đã c hết từ lâu, chỉ còn thân thể gắng gượng tồn tại.

Anh tự nhốt mình trong bóng tối, không ăn không uống, không cảm xúc, không hy vọng. Bác sĩ nói anh mắc bệnh tâm lý nghiêm trọng, hơn nữa tình trạng này không phải chỉ mới ngày một ngày hai.

Chú của anh muốn đưa anh ra nước ngoài thay đổi môi trường. Nhưng anh không muốn, Chu Lưu Quang quyết định về  trấn Hợp Hoan.

Bác sĩ kê thuốc cho anh, dặn anh phải mang theo uống đều đặn. Nhưng anh không cầm.

Bọn họ không biết, từ năm Nguyệt Nha Nhi mất tích, nỗi đau đớn đã trở thành một phần không thể tách rời khỏi anh.

Ba anh đi khắp nơi dán thông báo tìm người, mẹ anh ngày đêm sống trong nỗi đau. Trong nhà không còn bất kỳ dấu vết nào của niềm vui. Anh không thể làm gì, chỉ có thể cố gắng khiến bản thân trở nên trầm lặng, vì chỉ có như vậy, ba mẹ mới không phải bận tâm thêm về anh.

Anh không dám cười, cho dù là đang xem các tiểu phẩm hài; anh không dám khóc, dù có lần ngã gãy chân trong giờ thể dục.

Anh bắt đầu ép mình trở thành một con người không có cảm xúc. Có lẽ vì còn quá nhỏ tuổi, anh căn bản không thể hoàn toàn không có cảm xúc, thế nên anh chỉ có thể lựa chọn nỗi đau.

Chỉ có đau đớn mới khiến anh cảm thấy không phải cái gì mình cũng không làm được.

Chỉ có đau đớn mới khiến anh cảm thấy an tâm.

Anh không cần thuốc, so với thuốc, anh cần nỗi đau hơn.

Sau đó, anh kéo theo chiếc vali không có lấy một viên thuốc, quay về trấn Hợp Hoan — nơi khởi nguồn mọi bi kịch.

Chú của Chu Lưu Quang cứ nghĩ anh về nơi buộc nút để gỡ nút.

Có thể là vậy, cũng có thể không phải vây.

Bởi anh vừa biết một sự thật tàn khốc: kẻ b ắt c óc em gái anh chính là cha dượng của Hạ Huân — cô bé hàng xóm cạnh nhà ông ngoại.

Anh trở về không phải để chữa lành, mà để trả thù.

Ngày thứ hai, anh gặp lại Hạ Huân. Cô vẫn giống như trong ký ức — dịu dàng, mong manh, nhưng ánh mắt đã mang theo sự kiên cường của một người sống sót qua tổn thương. Anh đi theo cô ra bờ sông. Khi tay anh sắp chạm vào vai cô, cô bỗng quay đầu lại, trượt chân và ngã xuống sông. Nếu cô không trượt chân rơi xuống sông, thì chính anh đã đẩy cô xuống.

Anh hận cô — chính xác hơn là hận cha dượng cô. Nhưng rồi anh phát hiện, cuộc sống của cô cũng không hề dễ dàng. Một cô gái không cha mẹ, không chỗ dựa, nhưng lại mang một vẻ đẹp nhưng hoa tươi trong nắng sớm, mỏng manh, mềm mại nhưng cũng rực rỡ kiên cường.

“Hoài bích có tội, thất phu vô tội” — chính vẻ đẹp lại trở thành gánh nặng của cô. Khiến cô trở thành mục tiêu của bắt nạt và bạo lực.

Trước khi quyết tâm trả thù cô, anh không hề biết rằng cuộc sống của cô lại hỗn loạn như thế.

Thế nhưng cô mãi mãi là con gái của kẻ thù.

Người ta hay nói ân oán cha mẹ không truyền đến đời con cái, nhưng với tiền đề là lợi lộc của cha mẹ con cái cũng không được hưởng. Nói không chừng Triệu Lợi Nguyên đã dùng tiền bán Nguyệt Nha Nhi để đóng học phí, mua quần áo mới, mua đồ chơi mới cho cô thì sao.

Nghĩ đến đây, anh không thể chịu nổi.

Tại sao lỗi lầm của ba cô lại để anh gánh chịu, còn cô thì không cần phải trả bất kỳ cái giá nào?

Vì vậy Chu Lưu Quang quyết định sẽ kéo Hạ Huân ra khỏi vũng bùn, đẩy kẻ ác đi. Anh muốn cho cô thấy thế giới này tốt đẹp, đáng để mong chờ. Rồi khi cô buông lỏng cảnh giác, nghĩ rằng tất cả đau khổ đều đã biến mất, anh sẽ phá hủy cô, để cô hiểu thế giới tàn nhẫn đến nhường nào.

Nhưng anh không ngờ, mình lại yêu cô.

Tình yêu đến lặng lẽ, nhưng mãnh liệt đến mức khiến anh từ bỏ mọi thù hận, cho dù cô có là con gái ruột của kẻ đã hủy hoại gia đình anh đi chăng nữa.

Chỉ tiếc rằng, con người không thể biết trước tai họa và ngày mai.

Tai họa của họ ập đến cùng lúc. Cha dượng của Hạ Huân sa lưới và khai rằng đã vô tình bóp c hết em gái Chu Lưu Quang. Cha anh gặp tai nạn chấn thương não, giữa sống và c hết. Trong vài ngày ngắn ngủi, anh vừa ký giấy chứng tử cho em gái, vừa ký giấy chấp nhận phẫu thuật cho cha.

Trong nỗi đau và tuyệt vọng ấy, anh đã buột miệng nói ra những lời làm tổn thương Hạ Huân — những lời mà người ta thường nói ra khi không còn khả năng suy nghĩ, khi đau đến mức muốn kéo người khác xuống cùng mình.

Một tuần sau, khi anh tỉnh táo lại và đi tìm cô, thì cô đã rời đi. Bà — người chăm sóc và nuôi dưỡng cô như bà ngoại — cũng vừa qua đời. Trong vài ngày, Hạ Huân mất cả tình thân lẫn tình yêu. Cô quyết định ra nước ngoài, rời khỏi tất cả.

Có những người dùng tuổi thơ để chống đỡ cả quãng đời về sau.

Có những người lại dùng cả quãng đời còn lại để chữa lành tuổi thơ.

Và Hạ Huân cùng Chu Lưu Quang chính là vế sau.

Giữa vô vàn người trên thế gian này, bạn nói xem — quen biết dễ hơn, hay lạc mất dễ hơn? Có lẽ đến khi bốn mươi tuổi, dắt tay con qua đường, nhìn thấy một cặp tình nhân đeo chung tai nghe, bạn mới nhận ra: người bạn yêu nhất đã từng xuất hiện vào năm mười tám tuổi — nhưng chính bạn lại tự tay đánh mất cô ấy.

Hoặc có thể, bạn đang ở tuổi mười tám, tin rằng mình có thể ở bên người ấy trọn đời — cho đến khi chia ly ập đến, và bạn nhận ra rằng, có những cuộc chia ly thậm chí không kịp nói lời tạm biệt.

Nhưng tình yêu chân thành thì không thể tàn phai, nó giống như một ngọn lửa bất diệt không gì dập tắt, không ngừng thiếu đốt cõi lòng.

Vì thế, họ đã trở về để tìm nhau.

“Anh lật từng trang, cho đến khi nhìn thấy trang này, lời bài hát tên là “Thuốc Lá và Dâu Tây” được viết ngay ngắn hơn so với những trang giấy khác, hầu như không có dấu vết tẩy xóa, chắc hẳn là cô viết rất trôi chảy.

Anh dừng lại, lướt qua mấy câu cuối:

Anh nguy hiểm như thuốc lá, cũng ngọt ngào như dâu tây.

Sự nguy hiểm của anh khiến em nghiện, sự ngọt ngào của anh khiến em lưu luyến.

Em bị em che mắt.

Quên đi nguy hiểm vĩnh viễn sẽ gặp nguy hại.

Sự ngọt ngào cuối cùng cũng sẽ hư thối.”

Anh đọc những dòng ấy như một câu thần chú — vừa mê hoặc, vừa đau lòng. Rồi anh viết thêm:

“Anh giúp em mở rộng tầm nhìn.

Nguy hiểm đến đường cùng thì gặp sự sống, sau khi thối rữa chính là tươi mới.

Giả dối, ngọt ngào cũng nguy hiểm.
Chân tình, nguy hiểm cũng ngọt ngào.”

Một sự chuyển hướng tinh tế. Một cách nhìn khác về tình yêu — không phải chỉ có an toàn mới là hạnh phúc, mà đôi khi, chính những tổn thương chân thành lại là điều đáng giữ lấy.

Khoảnh khắc khiến mình rung động nhất là đoạn đối thoại về “gương vỡ”:

“Gương vỡ có lành lại được không?”

“Có thể.”

“Vì sao?”

“Vì em và anh vốn dĩ đã vỡ nát.”

“Người ta nói những người vỡ nát không nên ở bên nhau.”

“Không đúng. Những mảnh vỡ ghép lại với nhau sẽ thành một khối hoàn chỉnh.”

Không phải là quay về hình dáng ban đầu, mà là cùng nhau trở thành một hình dạng mới — hình dạng của trái tim.

“Hạ Huân nhìn Chu Lưu Quang, lại thấy thiếu niên gầy gò năm nào — luôn mặc đồ đen, ít nói, không giải thích, không kêu đau, không đòi công. Một người tưởng như không ai có thể làm tổn thương, cũng không ai có thể lại gần. Nhưng khi lại gần rồi mới biết, anh có một trái tim khao khát yêu và được yêu. Và nếu anh yêu, anh sẽ dâng cả trái tim ấy lên.

Chiếc vòng tay Tỳ Hưu và sợi dây đỏ năm xưa anh vẫn giữ lại. Không phải vì không buông bỏ được, mà vì anh không nỡ. Khi cô đeo lại cho anh, chiếc vòng vừa vặn che đi vết sẹo trên cổ tay — như thể che đi cả những tổn thương cũ.

Anh nắm chặt tay cô, như muốn nói:

Lần này, anh nhất định sẽ không buông tay em nữa.”

“Thuốc Lá Và Dâu Tây” không chỉ là một câu chuyện tình yêu, mà còn là hành trình chữa lành của hai linh hồn từng tan vỡ. Truyện ngọt, nhưng không ngọt rỗng; đau, nhưng không bi lụy; ngược, nhưng luôn có ánh sáng ở cuối con đường.

Nếu bạn tin rằng những mảnh vỡ có thể ghép lại thành một trái tim trọn vẹn hơn — thì đây chính là câu chuyện dành cho bạn.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Mon

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN