
Tác giả:
Hàng Táo Hoàn Tử Đầu
Reviewer:
AI_Dã Quỳ
Designer:
AI_Tịch Lam
Thể loại:
Cổ đại,
Cung đình hầu tước,
Hào môn thế gia,
Xuyên không,
Cưới trước yêu sau,
Gương vỡ lại lành,
Ngược,
Sủng Ngọt,
Nhất kiến chung tình,
Ấm áp,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 342
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 15
Giới thiệu:
Thi Lệnh Yểu và Tạ Túng Vi kết hôn theo lệnh của phụ mẫu, qua lời mai mối.
Trong mắt người ngoài, đôi phu thê này đúng là trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối, không thể nào đẹp đôi hơn.
Nhưng chỉ có Thi Lệnh Yểu biết, vị phu quân tuổi còn trẻ đã đỗ Tam Nguyên, chiếm trọn vẻ xuân sắc Biện Kinh kia của nàng lại lạnh lùng, khó gần trong đời sống riêng tư. Thậm chí, ngay cả khi nàng nằm trên giường đọc một quyển thoại bản, cũng sẽ nhận được ánh mắt lạnh lùng từ y. Sau đó, y lại càng ít khi ở cùng nàng, thường xuyên trú ngụ tại thư phòng, hiếm khi ngủ chung.
Thi Lệnh Yểu ôm chăn lăn lộn, buồn bã nhận ra hôn nhân của mình dường như thật bất hạnh.
Nhưng về sau có người nói với nàng, Tạ Túng Vi vì nàng mà giữ mình suốt mười năm không tái giá, một mình nuôi nấng hai đứa con của họ khôn lớn.
Chỉ sau một giấc ngủ, Thi Lệnh Yểu phát hiện mình đã xuyên đến mười năm sau, nàng chớp mắt đầy nghi ngờ.
Người mà họ đang nói có phải là Tạ Túng Vi, người nàng đã gả hay không?
...
Đương triều thủ phụ Tạ Túng Vi, năm xưa chỉ mới hai mươi lăm tuổi đã bước vào Nội Các.
Y còn chưa đến ba mươi đã trở thành Thủ phụ, quyền thế ngút trời, uy danh lừng lẫy.
Dân gian có lời đồn đại rằng, phu nhân của Tạ thủ phụ năm đó rơi xuống vách núi, mất tích không tìm thấy thi thể. Trong cơn tuyệt vọng, y suýt nữa đã nhảy xuống vách núi để đi cùng nàng.
Nếu không phải lão thái quân Tạ gia kịp thời ôm hai đứa con nhỏ của y và thê tử đến ngăn cản, thì trên đời này đã chẳng còn Tạ Túng Vi.
Danh tiếng si tình của Tạ Túng Vi cứ thế mà lan truyền.
Thế nhưng vào một ngày nọ, có người tình cờ trông thấy Thủ phụ đại nhân, người trước giờ luôn cao ngạo tự kiềm chế, lại đang nắm chặt cổ tay của một phụ nhân xinh đẹp giữa phố, nhất quyết không buông!
Không chỉ nắm tay, y còn thấy chưa đủ, vậy mà lại ngang nhiên bế người ta lên nhét vào xe ngựa, rồi nghênh ngang rời đi!
Mọi người nghe xong đều hét lên: “Đó là Tạ Túng Vi! Quan phu anh tuấn giữ mình trong sạch nhất Biện Kinh! Không thể nào! Điều này chắc chắn không thể nào!"
Trong xe ngựa, Tạ Túng Vi nắm chặt tay Thi Lệnh Yểu, ánh mắt nhìn nàng không khác gì năm xưa.
Khuôn mặt nàng vẫn tươi tắn, linh hoạt như trước.
Y nói từng chữ một: "Nàng đã trở về."
"Người đầu tiên nàng tìm, lại không phải là ta."
"Sao thế, nàng chê ta già rồi sao?"
Thi Lệnh Yểu: “Ta oan uổng quá mà!”
#Phu quân già thêm mười tuổi bỗng nhiên thay đổi, trở nên vô cùng dính người, phải làm sao đây?
Online chờ, gấp lắm!
***
Thuở mới gả cho Tạ Túng Vi, Thi Lệnh Yểu đã nghĩ mình là nữ tử may mắn, hạnh phúc nhất trên đời này.
Nàng lớn lên trong một gia đình giàu sang đủ đầy, có tỷ tỷ đệ đệ, có phụ mẫu yêu thương chiều chuộng, có thể nói là không thiếu bất cứ thứ gì. Khi đến tuổi, nàng nghe theo lời của bề trên, gả cho vị công tử họ Tạ có tiếng văn nhã ở kinh thành.
Gả cho Tạ Túng Vi, Thi Lệnh Yểu cũng âm thầm hạ quyết tâm sẽ bồi đắp tình cảm với y, trở thành một đôi phu thê thực thụ, cùng nhau sinh con đẻ cái rồi cùng nhau già đi, giống hệt như phụ mẫu của nàng.
Sự ra đời của cặp song sinh đã củng cố thêm niềm tin ấy cho Thi Lệnh Yểu, khiến nàng dần dà hy vọng vào một tình yêu nồng cháy mà trong thoại bản vẫn thường hay nói đó.
Nhưng rồi chẳng biết vì sao, sau khi nàng sinh con, Tạ Túng Vi lại bắt đầu xa cách nàng. Y không còn chủ động lại gần, lúc nào cũng bày ra dáng vẻ lạnh lùng như băng, nếu như Thi Lệnh Yểu không mời thì y sẽ không bao giờ thèm đặt chân đến viện của nàng.
Nàng biết y là bậc quân tử được giáo dưỡng từ nhỏ, nhưng nàng là thê tử của y cơ mà. Ngay cả việc đụng chạm cũng phải xin phép, suốt ngày cứ loay hoay tìm đủ mọi cách để tới gần, nhưng lần nào cũng chỉ nhận được cái nhíu mày của đối phương.
Thi Lệnh Yểu đang độ tuổi tươi như hoa, vậy mà phải sống trong cảnh chẳng khác nào góa phụ.
Đối với thái độ của phu quân, nàng tỏ ra vô cùng chán chường, nhưng vì hai đứa con trai còn nhỏ nên cũng đành chịu. Đang lúc Thi Lệnh Yểu phó mặc mọi thứ cho số phận, thì số phận quyết định mang đến cho nàng một bất ngờ thật lớn.
Trên đường lên chùa cầu phúc, xe ngựa của nàng gặp nạn, rơi xuống vách núi, Tạ phu nhân cũng vì thế mà bỏ mạng, để lại hai đứa con trai cùng với phu quân của mình.
Nhưng kỳ lạ là nàng không c hết, mà lại xuyên đến mười năm sau.
Trong vòng mười năm ấy, mọi thứ đã thay đổi rất nhiều. Nàng nghe nói vị phu quân mặt lạnh năm xưa đã làm đến chức Thủ phụ nội các, nhưng mối quan hệ với bên nhà cố thê là Thi gia thì rất tệ. Tỷ phu của nàng bị biếm chức, mẫu thân vì quá nhớ nhung đứa con gái đã mất nên đổ bệnh, cả nhà nàng đã rời khỏi kinh thành từ lâu.
Từ miệng của người ngoài, nàng còn được biết rằng hai con trai Tạ Quân Yến và Tạ Quân Đình của mình được Tạ Túng Vi một tay nuôi lớn, nhưng kiểu người cứng nhắc như y thì có thể nuôi dạy trẻ con thế nào được? Quả nhiên, đúng như nàng nghĩ, một đứa lớn lên thành cái kiểu bảo thủ hệt như y, đứa còn lại thì phá làng phá xóm suốt ngày.
Thi Lệnh Yểu nghĩ, có lẽ là do ông trời không đành lòng nhìn cảnh nàng phải sống trong cảnh góa bụa, nên mới thương tình cho nàng cơ hội làm lại từ đầu. Tuy nàng rất muốn được ở bên các con, nhưng nàng cũng chẳng muốn tự trói buộc mình vào một cái cây không bao giờ biết nở hoa như thế nữa.
Nàng muốn gặp lại các con, sau đó tự mình mở một cửa tiệm kinh doanh nho nhỏ, rồi sau khi kiếm được một khoản thì sẽ trở về đoàn tụ với gia đình của mình. Chính vì như thế, nàng không muốn Tạ Túng Vi phát hiện ra sự tồn tại của mình, mới nhờ các con giữ bí mật.
Nhưng người tính không bằng trời tính. Đến cuối cùng, y vẫn biết.
*
Người đời đều nói Tạ Thủ phụ là bậc quân tử chính trực, tuổi trẻ tài cao, vừa qua tuổi hai mươi lăm đã bước chân vào nội các. Y lạnh lùng như một ngọn núi băng vạn năm, cộng thêm tâm tư thâm sâu như thế, chắc chắn sau này sẽ không chỉ dừng lại ở một chức Thủ phụ, vinh hoa phú quý không sao kể xiết.
Nhưng Tạ Túng Vi rất muốn nói với họ rằng, vinh hoa phú quý thì có nghĩa lý gì, khi mà y đã mất đi nàng.
Thật ra, từ trước khi Thi Lệnh Yểu bắt đầu để tâm đến y, thì Tạ Túng Vi đã bắt đầu mơ tưởng đến nàng. Cả đời y chưa từng gặp được ai xinh đẹp, rạng rỡ, lại tràn đầy sức sống như nàng. Bất cứ ai cũng đều không thể cưỡng lại sức hút của nàng, và cả y cũng vậy.
Tình cảm của Tạ Túng Vi là thật, nhưng sự ngu ngốc và bất lực của y cũng là thật. Vì yêu Thi Lệnh Yểu, nên y đã tự cho mình là đúng, tự tay mình đẩy nàng ra xa, khiến nàng chịu cảnh phòng không gối chiếc, mà nhất là khi nàng vừa mới sinh con xong.
Nàng nghĩ rằng y chán ghét nàng, nhưng nếu như không yêu, thì tại sao khi nghe tin nàng đã táng thân nơi vực sâu, Tạ Túng Vi lại nảy sinh ý nghĩ không màng đến tất cả để đi theo nàng như thế.
Nếu như không yêu, thì vì sao y lại lựa chọn sống trong cô độc mười năm, một tay nuôi dưỡng hai đứa con, đêm đêm vẫn không ngừng mong mỏi được gặp lại nàng trong giấc mơ, rồi ấp ủ một chấp niệm kéo dài suốt mười năm ròng rã như thế.
Thờ ơ nhìn bản thân sống như cái xác không hồn, gánh lấy trọng trách và sứ mệnh của gia tộc, hoàn thành hoài bão cùng chí nguyện của thuở mới bước vào quan trường.
Từ mười năm trước, y đã sớm trở thành một kẻ đ iên.
Ngày gặp lại nàng, Tạ Túng Vi bỗng thấy bản thân y thật tệ hại. Nàng đứng ở ngay trước mắt, dung nhan vẫn rạng rỡ như hoa đào, hệt như lần cuối y nhìn thấy nàng. Còn y đã già đi mười tuổi, không còn giữ được vẻ thanh khiết chính trực như xưa, đã không còn xứng đôi với nàng.
Nhưng biết làm sao đây, Tạ Túng Vi mong mỏi bao nhiêu lâu nay, khi thấy nàng đã trở về, y không thể cam tâm mà buông tay. Kể cả khi Thi Lệnh Yểu nói rằng mình không có ý định quay về Tạ phủ, y vẫn không thể khống chế được cái dục vọng xấu xí đang dần nhen nhóm ở tận đáy lòng, chỉ đành phải ép mình trở nên mềm mỏng, rồi mặt dày bám dính lấy nàng.
Y sẽ dùng quãng đời còn lại để nói với nàng rằng, trên đời này, không có gì quan trọng hơn Thi Lệnh Yểu.
Nàng là Thi Lệnh Yểu, là bảo vật độc nhất vô nhị trên đời, rồi sau đó mới là thê tử của y, mới là mẫu thân của các con y.
Ngay cả cặp song sinh kia, chúng cũng chính là minh chứng cho tình nghĩa phu thê giữa hai người họ. Đứa lớn khắc kỷ hữu lễ, là bậc quân tử nho nhã giống y, còn đứa nhỏ thì hoạt bát lanh lợi, hệt như một phiên bản thu nhỏ của nàng.
Nàng muốn mở cửa tiệm, Tạ Túng Vi sẵn lòng ủng hộ. Nàng muốn gặp lại người thân, y cũng sẵn lòng đưa nàng đi. Chỉ cần là thứ Thi Lệnh Yểu muốn, dù có phải hái vầng trăng trên trời, y cũng cam tâm tình nguyện.
Chỉ mong rằng nàng sẽ ở lại bên cạnh y, cùng y nối lại đoạn duyên mặn nồng như thuở trước, cùng nhau nuôi dưỡng con cái, để đến khi xuân qua thu tàn, cả hai cũng sẽ cùng nhau già đi.
Ấy là mong muốn thuở ban đầu của nàng, cũng chính là ước nguyện cả đời của y.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Ánh Trăng
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved