Tác giả:
Tam Sinh Đường
Reviewer:
AI_Lạc Tiên
Designer:
AI_Tịch Lam
Thể loại:
Cổ đại,
Cung đình hầu tước,
Tranh quyền đoạt vị,
Song trùng sinh,
Cung đấu,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Nhẹ nhàng,
Ấm áp,
Báo thù,
Điên cuồng,
Độc chiếm ,
Kiếp trước kiếp này,
HE
Độ dài: 74
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 833
Tô Trường Nhạc chưa từng nghĩ đến, lần gặp mặt cuối cùng của nàng và phu quân Thẩm Tinh Lan sẽ là khoảnh khắc này.
Nàng vốn là đích nữ phủ Thừa tướng, trên có phụ mẫu yêu thương, dưới có các ca ca sủng ái chiều chuộng. Từ bé đến lớn nàng sống trong nhung lụa ấm êm. Nào ngờ, nàng tin sai người, tình yêu đặt lầm chỗ, từng bước đi sai đường, không chỉ khiến Tô gia cửa nát nhà tan, còn khiến nàng một thân lao tù, bị bao người cười chê giẫm đạp.
Giờ đây, nhìn thấy Thẩm Tinh Lan đứng nơi tường thành trên cao kia, trái tim Tô Trường Nhạc không ngừng chua xót.
Nguyên Khánh, năm thứ hai mươi mốt.
Tuyên Đế băng hà, truyền ngôi cho Thái tử Thẩm Tinh Lan.
Thế nhưng, khi chuông tang còn đang gõ vang, Ngự lâm quân đã dấy binh làm phản, mở rộng cửa thành phía Bắc, đón Tứ Hoàng tử Thẩm Quý Thanh dẫn quân xâm phạm. Thừa Thiên Môn rơi vào hỗn loạn đao kiếm.
Tô Trường Nhạc bị Thẩm Quý Thanh kéo đến bên cạnh hắn ta, dùng nụ cười giả tạo đó nói với nàng những lời dối trá. Hắn ta đặt thanh kiếm sắc bén lên cổ nàng, muốn biến nàng thành con tin để uy hiếp Thẩm Tinh Lan.
Lưỡi kiếm cứa vào da thịt Tô Trường Nhạc, máu tươi chảy ròng ròng, khiến nàng đau đến mức nhắm chặt mắt lại. Nhưng dường như nỗi đau này có là gì so với nỗi đau đang gào thét xâm chiếm nơi trái tim nàng kia chứ.
Nhìn lại toàn bộ kiếp này của mình, Tô Trường Nhạc chỉ muốn bật cười thành tiếng. Hoá ra, hết thảy những gì nàng từng có, những hy vọng, tin tưởng, tình yêu của nàng đều là một kế hoạch được sắp xếp tỉ mỉ. Mà nàng, chỉ là quân cờ có giá trị thao túng, giúp huỷ diệt người khác mà thôi.
Rõ ràng, những gì xảy ra trong bữa tiệc công yến nhiều năm về trước là âm mưu được vạch ra hoàn hảo. Cả Tô Trường Nhạc và Thẩm Tinh Lan đều vô tình bị lợi dụng. Để rồi, một người thanh cao hoàn hảo như hắn lại vì lỗi không phải của mình mà luôn bị người đời phỉ nhổ phán xét. Vĩnh viễn mang trên lưng một vết nhơ không thể xoá nhoà.
Thẩm Tinh Lan cưới Tô Trường Nhạc vào phủ, dùng hết mọi thứ hắn có để bù đắp cho nàng. Hắn bảo là hắn nợ nàng. Thế nên, cho dù thế sự có rối loạn ra sao, vận mệnh có khắc nghiệt thế nào, hắn vẫn đem hết tâm can của mình ra cho nàng. Vậy mà, Tô Trường Nhạc nào hay biết. Nàng oán trách, chán ghét hắn. Sau những ân ái mặn nồng là sự xa lánh trốn chạy. Nàng cứ luôn đẩy hắn thật xa thật xa…
Tám năm phu thê bên cạnh Thẩm Tinh Lan là tám năm Tô Trường Nhạc coi đó như gông xiềng giam hãm linh hồn nàng. Mỗi ngày trôi qua, là nàng đang đày đoạ dằn vặt hắn. Thế nên, khi bức màn sự thật được vén lên, mới có thể khiến cho nàng hoảng loạn sợ hãi và khổ sở đau đớn đến vậy.
Tô Trường Nhạc đã dùng hết cả một đời của mình để hận Thẩm Tinh Lan. Nhưng hắn nào phải là người gây ra sai lầm và có lỗi với nàng kia chứ. Vốn dĩ ngay từ đầu, là Thẩm Quý Thanh đã dàn dựng nên tất cả. Hắn ta không tiếc công sức bao nhiêu năm ẩn nhẫn để có thể biến Tô Trường Nhạc thành lưỡi kiếm sắc bén tàn nhẫn nhất, dùng chính nàng, g iết c hết Thẩm Tinh Lan, chiếm đoạt ngôi vị.
Giờ đây, Thẩm Quý Thanh lại muốn dùng cách thức cũ, ép buộc Thẩm Tinh Lan phải lựa chọn giữa việc giữ giang sơn hay cứu nàng.
Cho dù là lựa chọn nào được đưa ra, cái giá phải trả cũng không hề dễ dàng.
Tô Trường Nhạc không muốn, không muốn vì mình mà Thẩm Tinh Lan phải nhẫn nhục chịu đựng thêm nữa, không muốn vì mình mà một vị quân vương tài giỏi phải đánh mất mọi thứ. Nàng nào có xứng đáng với tình yêu và sự bao dung của hắn kia chứ? Thẩm Tinh Lan, hắn không cần bù đắp gì cho nàng và Tô gia nữa. Đủ rồi, đã đủ rồi…
Thế nên, khi thấy Thẩm Tinh Lan chấp thuận buông bỏ, đồng ý mở cửa thành. Tô Trường Nhạc đã không do dự lấy cái c hết của mình để thay lời xin lỗi hắn. Nàng lao vào thanh kiếm của Thẩm Quý Thanh, cơn đau nhanh chóng xé nát thể xác và linh hồn.
Nàng lại lạc vào mơ hồ bất tận. Như có âm thanh của ai đó gào thét gọi tên nàng trong bi thương và tuyệt vọng. Cái ôm của người đó vừa ấm áp lại vừa run rẩy. Từng tiếng, từng tiếng lướt qua không gian và thời gian, tan thành mây khói…
Nếu thật sự có kiếp sau, Tô Trường Nhạc nàng sẽ trả hết ân tình dành cho Thẩm Tinh Lan. Còn những kẻ nợ nàng, nàng cũng sẽ đòi lại hết thảy.
Chỉ là, liệu chúng ta có còn kiếp sau…?
Và Thẩm Tinh Lan, liệu người có còn yêu ta và đợi chờ ta hay không…?
“Hay là chúng ta cứ như vậy vạn năm
Dừng thời gian trước khi nói lời tạm biệt
Dùng sự ngọt ngào trong nụ cười nhạt của người
Vị mặn trong nước mắt ta
Để trả cho người, để nợ ta.
Người có biết linh hồn sáng suốt
Quẩn quanh bên ranh giới đắm chìm
Một trái tim bị yêu hận xé nát
Cũng chẳng chịu bay xa
Biết được ánh mắt khắc vào tâm khảm của người
Như nhát kiếm xuyên tận xương tuỷ
Như duyên phận, như kiếp nạn, không được hoá giải.” *
***
Nguyên Khánh, năm thứ mười ba.
Tô Trường Nhạc được trùng sinh, trở về năm nàng mười lăm tuổi, trước thời gian nhiều biến cố lớn xảy ra.
Giờ đây, Tô Trường Nhạc đã không còn ngây ngốc mê muội như kiếp trước để bị người khác thao túng dẫn dắt trở thành quân cờ trên ván bài tranh quyền đoạt vị nữa rồi. Vận mệnh và tương lai của nàng, sẽ do nàng nắm giữ.
Vì thế, Tô Trường Nhạc chớp lấy cơ hội về việc vừa mới ngã ngựa bị thương dẫn đến hôn mê của mình mà giả vờ mất đi phần ký ức tám năm nay. Cứ thế, nàng chỉ còn nhớ đến sự việc và người có liên quan đến trước năm bảy tuổi, lúc mà nàng vẫn còn ở biên quan và Tô gia mới vừa vào đến Kinh thành.
Đúng vậy, Tô gia trước kia nắm giữ nơi biên quan xa xôi vạn dặm. Tô Trường Nhạc lại được nuôi dưỡng trên lưng ngựa thảo nguyên mà lớn lên. Vì thế, khác với những tiểu cô nương nhu mì dịu dàng chốn Kinh thành, nàng vừa xinh đẹp hoang dã lại vừa mạnh mẽ căng tràn sức sống.
Ở nơi đó, Tô Trường Nhạc có thể thúc ngựa chạy như bay khắp nơi, nghe tiếng gió reo vang và hương thơm của cỏ cây hoa lá trong xanh hoà tan vào đất trời, được đắm mình trong tự do và những khát vọng rực rỡ không gì kiềm chế được.
Bởi vì, Kinh thành là nơi g iết người không thấy máu, mỗi bước đi đều như trên tấm băng mỏng, chông chênh lạnh lẽo. Thế nên, kiếp trước, chỉ vì một lời của Thẩm Quý Thanh, Tô Trường Nhạc đã bắt ép bản thân mình trở thành một phiên bản khác không phải là nàng. Dần dần, nàng đánh mất bản thân, trở thành kẻ nhu nhược yếu ớt, bị người khác nắm trong tay, dễ dàng điều khiển.
Lần này trở về, Tô Trường Nhạc mang theo ký ức, có rất nhiều chuyện nàng cần thực hiện. Bởi nàng nợ ân tình sâu đậm với Thẩm Tinh Lan, muốn bù đắp lại hết thảy, hàn gắn những thương tổn mà nàng đã từng đem đến cho hắn. Còn những kẻ như Thẩm Quý Thanh, Lâm Hoàng hậu, Sở Ôn Ôn… tất cả bọn họ, nàng đều nhớ kỹ từng món nợ một, nàng sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời. Đừng tưởng rằng, kiếp trước nàng c hết đi, thì toàn bộ ân oán đều tan thành tro bụi.
Kiếp này, Tô Trường Nhạc sẽ chẳng vì ai mà thay đổi. Nàng là Tô Trường Nhạc, đích nữ duy nhất của phủ Thừa tướng quyền lực, muội muội xinh đẹp kiêu ngạo bướng bỉnh của các ca ca anh tuấn tài giỏi. Nàng còn biết được rằng, nàng là thanh mai trúc mã, là viên trân châu duy nhất mà Thái tử Thẩm Tinh Lan trân trọng yêu thương, cất giấu nơi trái tim.
Vậy nên, mặc kệ thế gian xoay chuyển như thế nào, Tô Trường Nhạc vẫn sẽ dùng hết khả năng của mình, lật đổ vận mệnh tàn nhẫn mà người khác muốn gieo rắc lên nàng, lên Tô gia, lên Thẩm Tinh Lan.
Tô Trường Nhạc, sẽ bảo vệ mọi người bình an.
***
Thế nhưng, Tô Trường Nhạc đã không biết, ông trời không chỉ cho mình nàng được trùng sinh trở lại mà Thẩm Tinh Lan cũng thế. Có lẽ, kiếp trước của hắn đã chịu quá nhiều bất hạnh, thế nên người cũng thương xót mà rủ lòng từ bi.
Mẫu thân mất sớm, Thẩm Tinh Lan được nuôi dưỡng dưới gối của Lâm Hoàng hậu. Bên ngoài bà ta tỏ vẻ yêu thương chiều chuộng hắn như con ruột, nhưng bên trong lại cùng với nhi tử Thẩm Quý Thanh và người bên cạnh sắp xếp đưa hắn vào con đường không có lối thoát, muốn hại c hết hắn không biết bao nhiêu lần.
Thẩm Tinh Lan sinh ra với thân phận cao quý hơn người, cuộc đời đã được định sẵn ngôi vị Thái tử Đông Cung, sau này sẽ trở thành quân vương một nước. Thời niên thiếu, hắn là chàng trai hăng hái nhiệt huyết, căng tràn sức sống. Lúc ấy, hắn đã đem lòng yêu mến tiểu cô nương Tô Trường Nhạc xinh đẹp rạng rỡ, có đôi mắt như nước hồ ngày thu, đôi má hồng như hoàng hôn mùa hạ.
Thế nhưng, người Tô Trường Nhạc thích lại là Thẩm Quý Thanh, hàng ngày nàng đều quấn quýt vui cười ngọt ngào bên hắn ta.
Những tưởng rằng, duyên phận của bọn họ chẳng thể bên nhau. Vậy mà, bữa tiệc công yến đã gây ra nhiều xáo trộn. Nàng cùng hắn kết tóc se duyên, tám năm phu thê đằng đẵng. Chỉ là, đến cùng, vẫn không ngăn được thiên ý, âm dương ly biệt.
Thẩm Tinh Lan hoảng loạn trong nỗi đau thương tràn lan khắp cõi lòng, tìm kiếm nàng trong giấc mơ trong hiện thực, trong nỗi bi ai từ kiếp trước đến kiếp này. Để ngày gặp lại nàng, là ánh mắt đỏ hoe không dám tin vào sự thật.
Nhạc Nhạc, ta đã trở về, trở về với nàng rồi đây.
Nhân duyên sai lệch, vận mệnh đổi thay, Thẩm Tinh Lan sẽ vì nàng mà huỷ diệt thiên ý, che chắn giông tố, yêu thương bảo vệ cho nàng một đời an yên hỉ nhạc.
Có Thẩm Tinh Lan hắn chống lưng, Tô Trường Nhạc nàng không cần cúi đầu vì ai, sợ hãi bởi ai. Thiên hạ này của hắn, vì nàng. Mà nàng, là duy nhất nơi trái tim hắn. Không bao giờ đổi thay.
“Trước khi ta gặp được nàng
Tháng năm chao đảo ngổn ngang
Mỗi lần ngắm nàng thêm một lần, ta lại càng nguyện lòng
Dùng sinh mệnh để chú giải
Bóng tối cũng không thể nuốt trọn mọi hy vọng
Hướng mắt về ánh sáng bên kia bờ
Dẫu cho thân mang đầy thương tích giữa bão giông
Hân hoan vì có nàng kề bên…” **
____
*: Trích bản dịch lời bài hát Hay là chúng ta cứ như vậy vạn năm do Hoàng Tiêu Vân thể hiện, Ost Trường nguyệt tẫn minh
**: Trích bản dịch lời bài hát Tái tạo do Đô Trí Văn thể hiện, Ost Vĩnh dạ tinh hà
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved