logo
REVIEW>> TA BỊ BẮT GẢ CHO QUYỀN THẦN ỐM YẾU
ta-bi-bat-ga-cho-quyen-than-om-yeu
Tìm truyện
Donate

TA BỊ BẮT GẢ CHO QUYỀN THẦN ỐM YẾU

Độ dài: 204

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 676

“Mưa nhẹ rơi trước khoảng sân yên tĩnh

Từng cánh hoa cô đơn điêu tàn

Dường như mây cũng lặng lẽ trôi theo gió

Nếu như kiếp sau vẫn có thể lưu giữ người trong tim

Tựa những lời biển lớn nói với cá nhỏ.

Chuyện xưa kể đôi ba câu đã hết

Có lẽ cũng chẳng như mình kỳ vọng

Giờ đây phong hoa tuyết nguyệt chẳng có người

Nên làm thế nào để khắc hoạ dáng hình người.” *

“Triệu Tây Cẩn, chàng điên rồi sao?”

Đôi tay Trì Vũ ôm nam nhân trước mặt, mắt sưng đỏ, giọng nói nghẹn ngào kêu lên.

Gió Bắc gào thét thổi qua, cuốn tung tuyết đọng trên mặt đất, bông tuyết lại lả lướt bay khắp bầu trời.

Trước mặt, phản quân của Hoài Nam vương mênh mông cuồn cuộn mà kéo đến. Phía sau cửa cung đỏ thẫm rộng mở. Gió lạnh thấu xương tựa như tiếng nức nở bi ai. Âm thanh đao kiếm c hém g iết vang vọng, tiếng kêu la thống khổ không ngừng truyền đến từ bên trong cung cấm.

Cả đất trời chìm trong hỗn loạn, bất an.

Sau khi tìm được Triệu Tây Cẩn, Trì Vũ liền nhanh chóng nắm lấy tay chàng, liều mạng cùng chạy ra cửa cung, tìm đường trốn thoát quân phản loạn. Thế nhưng, vẫn là chậm một bước.

Mũi tên sắc nhọn kia xé gió lao vút đến Trì Vũ, muốn tước đi mạng sống của nàng. Nhưng ngay vào giây phút sinh tử mỏng manh ấy, có một bóng dáng xoay người lướt qua, tấm lưng gầy yếu chặn mũi tên bất ngờ lại.

Thế giới dường như tĩnh lặng, từng bông tuyết nhè nhẹ xoay tròn rồi cứ thế không tiếng động mà rơi xuống.

Triệu Tây Cẩn vô lực quỳ xuống nền tuyết trắng, máu tươi lan nhanh thấm hết y phục của chàng. Thế nhưng, chàng vẫn như trước đây, gương mặt chất chứa sự dịu dàng bình thản, dùng đôi tay đầy máu của mình lấy từ vạt áo trước ngực ra một nhành hoa đào ướt át xinh đẹp.

“Cho nàng…”

Trì Vũ run rẩy đến lợi hại. Thành thân nhiều năm, sớm tối bên nhau, thế nhưng nàng chưa từng xem mình là thê tử của Triệu Tây Cẩn. Thậm chí, trong lòng nàng còn có người khác. Rõ ràng, chàng đều biết hết. Vậy mà, vì sao, lại cứu nàng, vì cái gì lại muốn cứu nàng kia chứ?

“Năm đó chúng ta thành hôn là vạn bất đắc dĩ… Mấy năm nay nàng vẫn luôn nhớ thương Thẩm Hoài…”

“Đi tìm Thẩm Hoài đi, đi tìm hắn, hắn sẽ bảo vệ nàng…”

Trì Vũ cười nhạo. Thẩm Hoài? Có lợi ích gì chứ? Nàng và hắn ta đã sớm ân đoạn nghĩa tuyệt, chỉ còn thù hận chồng chất, hắn sao có thể che chở nàng?

Những lời Triệu Tây Cẩn vẫn còn văng vẳng đâu đây. Thế nhưng, chàng lại an tĩnh khép chặt mi mắt, rời bỏ Trì Vũ mất rồi.

Đến lúc này, Trì Vũ mới chợt nhận ra, cuộc đời này của nàng có bao nhiêu sai lầm và bao nhiêu lời xin lỗi muốn nói ra kia chứ? Mà người nàng nợ nhiều nhất, chính là chàng.

Triệu Tây Cẩn là người tốt, chàng chưa từng làm sai điều gì cả, tất cả đều là lỗi của nàng. Nhưng nào có thể vãn hồi.

Giờ đây, nàng không có gì cả. Không có người thân, không có người yêu thương, thật nhanh cũng không có cả gia quốc. Cái gì đều không có. Đến cả người mà nàng từng chán ghét là Triệu Tây Cẩn, cũng bỏ nàng đi mất rồi.

Nỗi đau như thuỷ triều, phút chốc ngập cả tâm can, nghiền nát trái tim nàng thành từng mảnh nhỏ.

Cả một đời mơ hồ, từng bước đi sai đường lạc hướng. Để cái giá phải trả nàng không cách nào chịu nổi.

Và rồi, Trì Vũ đột nhiên nắm lấy mũi tên trên lưng Triệu Tây Cẩn, dùng lực thật mạnh đâm xuyên qua thân thể nàng.

Mọi thứ chìm vào tăm tối.

Bầu trời, hoa tuyết vẫn nhảy múa uốn lượn, hết thảy sự ồn ào của thế gian dường như đều bị che lấp dưới màn mưa tuyết này.

Giá như, đây chỉ là giấc mộng thì thật tốt biết bao.

Kiếp sau, Trì Vũ ta nhất định, nhất định sẽ trả hết duyên nợ cho chàng.

“Tuyết đầu mùa bay qua gió cùng sương

Liệu có thể cho ta thêm một cơ hội làm lại chăng?

Nụ cười hồng nhan trước mắt khiến ta say

Quên đi giấc mộng vừa tỉnh

Buồn rầu ngắm mưa rơi

Ánh trăng không tỳ vết trong đêm mưa đó

Nhấc bút khắc hoạ đôi ba nét

Chỉ để có thể lưu giữ bóng hình người.” *

***

Trì Vũ được trùng sinh quay trở lại mười năm trước, lúc mà nàng và Triệu Tây Cẩn vừa mới thành thân với nhau.

Ký ức kiếp trước vẫn còn lưu giữ vẹn nguyên, tựa cơn ác mộng kinh hoàng, giày xéo trái tim nàng đau đớn khôn nguôi.

Mỗi khi Trì Vũ nhắm mắt, hình ảnh Triệu Tây Cẩn với mũi tên cắm sâu trên người trong màn tuyết giá lạnh lại hiện ra. Nhành hoa đào chàng tặng mùi hương còn vương vấn đâu đây. Thế nhưng, thời gian như lắng đọng vào khoảnh khắc tàn nhẫn ấy, nàng không thể thoát ra.

Chung quy, là nàng đã hại chàng, là nàng đã khiến chàng phải c hết đi trong bi thương tan vỡ như vậy.

Thế nên, giờ đây, nếu ông trời rủ lòng từ bi cho Trì Vũ trở lại lần nữa, phải chăng là vì muốn nàng sửa chữa sai lầm, bù đắp lại hết thảy những tang thương chia lìa kiếp trước mà bọn họ đã gánh chịu.

Vì vậy, Trì Vũ quyết định nhìn nhận lại tất cả những chuyện đã xảy ra trong kiếp trước và dốc hết sức lực đổi thay kết cục bi kịch kia ở kiếp này.

Triệu Tây Cẩn, nàng nhất định sẽ không để chàng bệnh ngày càng nặng thêm nữa. Nàng sẽ cứu chàng, đem đến cho chàng tất cả những gì tốt đẹp nhất thế gian mà chàng xứng đáng được nhận. Bất kể là ai, đều không thể huỷ hoại chàng được nữa.

Trì Vũ kỳ thật có khả năng làm được điều nàng mong muốn. Bởi nàng là con gái của Tướng quân dũng mãnh oai hùng. Trong người nàng chảy dòng máu của gia tộc trăm năm kiên cường mạnh mẽ. Và nàng tin rằng, chỉ cần bản thân nỗ lực cùng chân thành, mọi thứ đều có thể đổi thay.

Vì vậy, Trì Vũ dần xoá đi lớp vỏ bọc kiêu ngạo bướng bỉnh lúc nào cũng khiến người ta chán ghét của mình lại. Nàng cũng học cách trở nên trầm tĩnh dịu dàng và quan tâm chăm sóc người khác hơn. Mà người đó, chính là phu quân của nàng, Triệu Tây Cẩn.

Kiếp trước, Trì Vũ và Thẩm Hoài là thanh mai trúc mã, đôi bên đều có cảm tình với nhau, mong được nên duyên. Thế nhưng, một đạo thánh chỉ ban xuống, chặt đứt tơ hồng chưa kịp kết, lại buộc uyên ương cho nàng cùng với người lạ.

Thế nên, Trì Vũ phản kháng mối hôn sự này, luôn cảm thấy Triệu Tây Cẩn chỉ là một kẻ ốm yếu bệnh tật, không hề tương xứng với nàng. Vì thế, cho dù thành thân nhiều năm, nàng vẫn xem chàng như người xa lạ, lạnh nhạt vô cùng.

Lúc ấy, Trì Vũ chưa từng đặt tâm mình vào, thế nên nàng xem nhẹ những gì xảy ra xung quanh, luôn cho rằng Triệu Tây Cẩn và nàng, cả đời này đều không thể hoà hợp. Cứ thế, biến cuộc hôn nhân của họ thành khối băng lạnh lẽo, rét buốt lòng người.

Để rồi, trải qua nhiều năm, cũng chỉ còn lại sự mệt mỏi, vô vọng và trống rỗng mà thôi.

Thế nhưng, trong những biến chuyển đầy bất ngờ và bi thương trước cánh cửa cung kia, khi mũi tên xuyên trên người Triệu Tây Cẩn, Trì Vũ đã nhận ra rằng, có rất nhiều bí mật ẩn giấu đằng sau mà nàng chưa từng biết đến.

Một tình yêu đã thầm ấp ủ qua những năm tháng dài đằng đẵng trong lòng Triệu Tây Cẩn, từng nỗi nhớ nhung chua xót đan xen thành tấm lưới thật dày nơi tim chàng. Vậy mà, vẫn cứ vờ như vô tâm không đặt nàng vào mắt mình. Cuối cùng, biến bọn họ ngày càng trở nên xa cách, quyết tuyệt.

***

Trong cuộc hôn nhân với Trì Vũ, ngay từ đầu là Triệu Tây Cẩn đã động lòng.

Tiểu cô nương xinh đẹp rực rỡ như hoa xuân tháng Ba nơi đỉnh đồi, đôi mắt nàng cong cong tựa trăng non trên bầu trời đêm, khi nàng mỉm cười cả thế giới dường như vì nàng mà nở rộ muôn màu.

Nàng còn thông minh kiêu ngạo và tài giỏi binh khí vô cùng. Khoảnh khắc nàng xoay người múa thương, lấp lánh dưới ánh nắng, thật khiến người khác say mê ngưỡng mộ.

Thế nhưng, Trì Vũ không mong cầu mối nhân duyên này, nàng là bị ép buộc. Và trong lòng nàng, còn có bóng dáng khác.

Dẫu biết hết những điều đó, nhưng Triệu Tây Cẩn vẫn không thể ngăn lại trái tim vì nàng mà điên cuồng đập thình thịch trong lồng ngực, vì những cảm xúc của nàng mà dao động lạc nhịp không thôi. Tình yêu của chàng, cứ thế, lớn dần lên trong bóng tối, chẳng hẹn ngày gặp ánh mặt trời.

Nhưng rồi, quãng thời gian này, Triệu Tây Cẩn nhìn thấy Trì Vũ thay đổi rất nhiều. Nàng luôn muốn đến gần chàng hơn, tất cả ánh mắt và nụ cười của nàng, cũng là dành riêng cho chàng. Tựa như ma chú quẩn quanh, dù biết từng bước đi đến bên cạnh nàng, sẽ không thể thoát ra được. Thế nhưng, Triệu Tây Cẩn tham luyến tất cả mọi thứ của Trì Vũ.

Thế nên, chàng bất chấp hết thảy, cho phép Trì Vũ có thể mặc sức làm loạn nơi trái tim mình, bao dung và yêu chiều nàng vô cùng.

Tình yêu cứ thế, tựa cơn mưa tuyết đầu mùa, trong đêm tĩnh lặng, quyến luyến phủ lên vạn vật một màu trắng xoá, tinh khiết không nhiễm bụi trần. Lại tựa như dặm đào trước sân, sớm mai thức dậy, từng đoá hoa nở đỏ rực cả vùng trời.

Mà Triệu Tây Cẩn và Trì Vũ, sau rất nhiều chuyện xảy ra, đã dần hiểu nhau hơn, cũng mở lòng để đối phương bước vào thế giới của nhau, xoa dịu, chữa lành tất cả những vết thương từng có.

Để kiếp trước là nỗi ân hận giày vò, tuyệt vọng bủa vây thì kiếp này sẽ chỉ là ấm áp lan tràn, hạnh phúc ngọt ngào.

Để tình yêu, cho dù là nơi nào đi chăng nữa, vẫn có thể nở hoa dưới ánh mặt trời.

____

*: Trích bản dịch lời bài hát Nhị Tam do Ngô Diệc Phàm thể hiện
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lạc Tiên

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN