logo
REVIEW>> SỐNG LẠI THÀNH BẢO BỐI TRONG LÒNG NHIẾP CHÍNH VƯƠNG
song-lai-thanh-bao-boi-trong-long-nhiep-chinh-vuong
Tìm truyện
Donate

SỐNG LẠI THÀNH BẢO BỐI TRONG LÒNG NHIẾP CHÍNH VƯƠNG

Tác giả:

Yến Nhàn

Độ dài: 69

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 1276

Giới thiệu:

Năm 15 tuổi, đích tiểu thư phủ Quốc Công - Hoa Vân Thường bị ngã đập đầu. Đệ nhất mỹ nhân kinh thành khi xưa biến thành một đứa ngốc, rất nhiều kẻ bất lương ăn chơi trác táng thích gương mặt kia, muốn lừa về nhà chà đạp.

Nhiếp Chính Vương thủ đoạn sắc bén, cưới nàng để gia tăng lợi thế, cung phụng cho ăn ngon mặc đẹp, nuôi thành bình hoa.

Mãi cho đến khi Thái Tử đoạt quyền vây phủ, tiểu thư ngốc kia chắn thay cho hắn một kiếm, Dung Duệ mới biết kiếp này mình sống sai lầm đến mức nào.

Sống lại một đời, hắn giục ngựa chạy về phía phủ Quốc Công, cô nương kia còn chưa xảy ra chuyện ngoài ý muốn, mỹ mạo khuynh thành, người đẹp hơn hoa.

Nhưng ngoài hắn ra, còn có các Thế tử, Quận vương sôi nổi tới xum xoe.

“Mấy con chó này! Sao khi xảy ra chuyện không thấy các ngươi ân cần!”

Nhiếp Chính Vương tàn nhẫn mắng luôn cả bản thân mình.

*

Người người đều sợ hãi Nhiếp Chính Vương sát phạt á c đ ộc, thâm sâu khó đoán.

Nhưng mà sau khi về kinh, Hoa Vân Thường cứ cảm thấy không quá thích hợp.

Bởi vì mỗi lần nàng không cẩn thận vướng chân, nam nhân á c đ ộc âm u làm cho người ta sợ hãi trong truyền thuyết luôn căng thẳng hỏi liền ba câu:

“Nàng còn nhớ nàng là ai không?”

“Ta là ai?”

“Hai chúng ta có quan hệ gì?”

Cô nương yêu kiều mềm mại lộ ra nụ cười lễ phép, trong lòng: ???

Lập ý: Không sợ lời người đời, là chính mình.

***

Đại Sở triều.

Quý An năm thứ mười ba.

Đêm mười lăm tháng Tám, hồng nguyệt lửng lơ, báo hiệu tai ương cùng biến cố.

Thái tử Dung Huyền Trinh xuất một vạn binh lính vây quanh phủ Nhiếp Chính Vương, quyết tâm phải g iết c hết hoàng thúc Dung Duệ, lật đổ triều cương.

Từ trước đến nay, hắn ta thân là Thái tử, nhưng luôn phải sống trong lo lắng sợ hãi, cúi đầu quy phục dưới cái bóng cao lớn quyền uy của Dung Duệ. Giờ đây, hắn ta sắp hoàn thành được tâm nguyện rồi. Bởi vì, những thân vệ, cánh tay đắc lực của Dung Duệ đều đã bị hắn ta âm mưu chi phối. Thế nên, kẻ đi Hồ Châu, người đến Mạc Bắc, trong quân còn gài thêm kẻ phản bội, doanh trại rối như tơ vò. Cho dù, tin tức loan xa, bọn họ có muốn quay về cứu Dung Duệ, cũng đã không còn kịp.

Đêm nay, Dung Huyền Trinh nhất định phải nhuộm máu nơi này, thiêu rụi mọi thứ trong biển lửa, mới thoả được nỗi hận thấu xương trong lòng.

Thế nhưng, khi đứng trước Dung Duệ, nhìn thấy hắn trên người dù đã tràn đầy vết thương và máu thì vẫn không tránh khỏi sợ hãi. Nỗi sợ này giống như ma chú, không ngừng cuốn chặt trái tim hắn ta. Hoá ra, cho dù Dung Duệ đang đứng trong nghịch cảnh, mất đi tất cả thì khí chất và sự uy nghiêm lạnh lẽo của hắn cũng khiến cho đối phương phải dè chừng run rẩy đến như vậy.

Đây là cơ hội cuối cùng của Thái tử, nếu không g iết được Dung Duệ, cái giá mà hắn ta phải trả quả thật vô cùng đáng sợ. Thế nên, hắn ta lệnh cho binh lính từng bước vây chặt, dùng mọi thủ đoạn tàn nhẫn nhất, cũng phải lấy mạng hắn.

Thanh kiếm sáng loáng giơ lên cao, theo hướng gió mà hướng về phía Dung Duệ. Thế nhưng, vào khoảnh khắc sinh tử ấy, lại có bóng dáng của một tiểu cô nương mảnh khảnh thế hắn chịu mũi kiếm kia. Cứ thế, một nhát sắc bén lạnh lùng đâm xuyên qua ngực nàng.

Máu tươi tuôn trào như dung nham nóng bỏng, nhanh chóng lan ra, thấm đẫm mùi tanh nồng ẩm ướt trên chiếc váy tơ tằm nàng mặc. Nàng lại tựa như bông hoa bị giông bão vùi dập, chao đảo ngả nghiêng rồi rơi xuống trong vòng tay Dung Duệ. Yếu ớt, mỏng manh, tuỳ thời biến mất không chút dấu vết nào.

Dung Duệ trời sinh tính tình thâm sâu ẩn nhẫn, lại tàn độc lạnh nhạt vô cùng. Nàng chỉ là thê tử trên danh nghĩa của hắn, giữa bọn họ là một cuộc hôn nhân giao dịch. Hắn lấy lợi ích từ Hoa gia để củng cố quyền lực và đổi lại cho nàng cuộc sống vô ưu vô lo, bình an vui vẻ, nhung lụa ấm êm đến tận cuối đời.

Thế nhưng, Dung Duệ chưa từng nghĩ rằng, trong cuộc chiến binh đao hỗn loạn này, thê tử ngốc nghếch của hắn lại dám đem thân mình ra chắn cho hắn một kiếm, dù biết bản thân nàng sẽ c hết. Rõ ràng, bọn họ không phải là lưỡng tình tương duyệt, hắn cũng chưa từng hứa với nàng điều gì. Vậy mà, giờ đây, khi máu cứ không ngừng biến thành hoa lửa nở rộ trên người nàng, hắn thấy tim mình như bị vò nát, đau đớn đến vô tận.

Hắn lại thấy nàng đưa đôi tay gầy yếu của mình ra, dốc hết sức lực vươn lên, tưởng giúp hắn xoá đi vết máu trên mặt.

Hoa… Vân… Thường…

Dung Duệ gọi tên nàng, trúc trắc nghẹn ngào, đau xót khổ sở…

Bao nhiêu năm tháng qua, hắn đã bỏ lỡ và đánh mất điều gì cơ chứ?

Cuối cùng, thứ nắm giữ trong tay, lại chẳng phải là những điều tốt đẹp muốn cho nàng mà lại là sự lạnh lẽo tuyệt vọng này ư?

Dung Huyền Trinh bởi vì chút biến hoá này mà kinh ngạc ngừng tay nhưng sau đó lại nhanh chóng tiếp tục công kích. Hắn ta rút kiếm khỏi ngực Hoa Vân Thường, chuyển hướng đến Dung Duệ ngay.

Hoa Vân Thường bởi vì động tác này mà hoàn toàn không còn khả năng chịu đựng thêm nữa. Nàng nôn ra máu, hơi thở tàn lụi…

Dung Duệ dường như phát điên lên, bỗng chốc hoá thành con dã thú mất hết lý trí, muốn cắn xé huỷ diệt mọi thứ. Hắn c hém đứt một tay của Thái tử. Giữa biển người ồn ào nhốn nháo muốn tiêu diệt mình, lại cứ thế, ôm nàng trong tay, từng bước phản kích lại.

Chỉ là, đến cùng, Dung Duệ không thắng được. Đến c hết, hắn vẫn giữ nàng bên cạnh, không ngừng lẩm bẩm những lời nói mơ hồ tang thương…

Kiếp sau, nếu thật sự có kiếp sau, khi mà duyên đôi ta chưa dứt, ta nhất định sẽ đến tìm nàng, che chở bảo vệ cho nàng cả đời bình an hỉ nhạc. Những kẻ từng nợ nàng kiếp này, ta sẽ thay nàng đòi lại tất cả.

Hoa Vân Thường, nàng đừng đi vội vàng được không? Đợi ta, đợi ta…

“Không rõ vì cớ gì mà ta chỉ để ý tới việc ôm người vào lòng

Biết bao chua xót khổ sở bị lưu đày khi giọt lệ của người lướt qua ta.

Người đời nhiều vô số kể nhưng chỉ có người khiến ta lòng dạ rối bời

Ngay cả số mệnh cũng muốn thứ tha.

Tương tư khắc cốt ghi tâm

Bạc đầu lại chẳng biết chốn về nơi đâu.

Đời này từng hôn lên khuôn mặt người

Đó là sự cứu rỗi của ta, nên đừng khóc

Đừng chạm vào đường vân trong lòng bàn tay người

Có là gió tuyết cũng không còn lạnh nữa

Giữa thời loạn, khoảnh khắc người nhìn ta chăm chú

Là khung cảnh ta được tái sinh

Từng yêu người khiến ta mãn nguyện cả một đời.” *

***

Dung Duệ trùng sinh.

Phải, hắn được trùng sinh quay về bốn năm trước, khi mà thảm sát phủ Nhiếp Chính Vương còn chưa diễn ra và thê tử ngốc của hắn Hoa Vân Thường còn chưa c hết. Thế nên, hắn nguyện với lòng rằng, kiếp này sẽ luôn bên cạnh, bảo vệ nàng chu toàn, không để nàng phải chịu chút thương tổn nào nữa.

Lần trở về này đã khiến Dung Duệ suy nghĩ về rất nhiều chuyện và xâu chuỗi lại mọi thứ một cách nhanh chóng. Hắn thế mới biết được, Hoa Vân Thường trước khi trở nên ngốc nghếch si dại như vậy thì từng là một tiểu cô nương với vẻ ngoài xuất chúng, thông minh bướng bỉnh, lại kiên cường thú vị vô cùng.

Hoa Vân Thường rất có tài năng trong lĩnh vực thiên về thẩm mỹ cũng như điều chế hương thơm. Sự xinh đẹp và tài năng của nàng luôn khiến người khác ao ước ganh tỵ. Thế nên, việc ở lễ cập kê vô tình rơi xuống nước, đầu đập trúng tảng đá khiến nàng trở nên khờ dại như vậy quả thật có rất nhiều điểm nghi ngờ.

Dung Duệ không tin vào cái gọi là vô tình, hắn càng nghiêng về phần nàng bị kẻ xấu thiết kế hãm hại hơn. Thế nên, hắn nhất định sẽ không để nàng gặp chuyện, hay đánh mất đi những khả năng thiên phú đang có.

Kiếp này hắn trở về, chẳng phải vì tâm nguyện kiếp trước khắc sâu trong lòng là nàng đó ư?

Thế nên, Hoa Vân Thường, Dung Duệ hắn sẽ vì nàng mà làm tất cả, cho dù có nghịch chuyển càn khôn, thay đổi vận mệnh hắn cũng sẽ tìm cách thực hiện bằng bất cứ giá nào.

Khắp Kinh Thành, mọi người khi nghe đến cái tên Nhiếp Chính Vương Dung Duệ thì ai nấy đều khiếp sợ hãi hùng. Bởi vì hắn từ khi sinh ra đã mang trên mình số phận khắc nghiệt, huỷ hoại mọi thứ. Tính cách của Dung Duệ lại tàn nhẫn lạnh lùng và thâm sâu độc ác vô cùng. Hắn không mảy may do dự trước bất cứ lời cầu xin nào. Máu tươi cùng c hém g iết xem như là trò vui trong cuộc chiến quyền lực hắn giăng ra.

Vậy mà, đứng trước tiểu cô nương phủ Quốc Công, Dung Duệ lại trở thành người hoàn toàn khác. Dường như, hết thảy sự dịu dàng mềm mại bao dung của cả hai kiếp, hắn đều chỉ để dành cho nàng mà thôi. Thế nên, bất kỳ lời nói nào của nàng, hắn đều ghi nhớ, tất cả những gì mà nàng muốn, hắn đều thực hiện.

Bởi vì, Dung Duệ nhận ra, kiếp trước hay kiếp này, hình bóng của Hoa Vân Thường đều đã khắc sâu vào tâm trí hắn. Vì vậy, khi nhìn nàng chịu kiếm thay cho mình và ngã vào vũng máu tươi c hết đi, trái tim hắn mới có thể vụn vỡ đau đớn đến thế. Vậy mà, hắn nào có nhận ra những yêu thương trong lòng kia chứ. Vẫn luôn lao vào những cuộc tranh đấu quyền lực không dừng lại. Để rồi, không chỉ hắn mà còn là nàng, là phủ Nhiếp Chính Vương chỉ trong một đêm bị người huỷ diệt.

Giờ đây, Dung Duệ đã biết được, điều gì là quan trọng nhất với bản thân. Hắn cần nhanh chóng củng cố địa vị, thâu tóm thế lực về trong lòng bàn tay, còn cần sắp xếp lại những đường đi nước bước của mọi chuyện về nàng. Bởi vì, hắn phải đặt nàng trong lòng, trong trái tim, trong ánh mắt của mình mới có thể yên tâm được.

Kiếp trước, hắn và nàng là phu thê. Kiếp này, hắn và nàng vẫn là phu thê. Điều đó, không bao giờ thay đổi.

Dung Duệ hắn hứa, sẽ là một người phu quân chu toàn đủ trách nhiệm, không chỉ bảo vệ cho nàng, còn có thể bảo vệ cho Hoa gia trước bất kỳ cơn sóng gió nào. Và những kẻ đã từng khiến nàng phải rơi lệ, thương tổn hắn sẽ từ từ đòi lại hết, không thiếu thứ gì.

Chạm vào Dung Duệ hắn thì được, nhưng chạm vào Hoa Vân Thường thì không được.

Bởi vì, nàng là trái tim của hắn.

Thế nên, mặc tương lai phía trước có nhiều biến động như thế nào, mặc thiên mệnh sẽ tuỳ ý gieo rắc thêm hỗn loạn ra sao. Dung Duệ hắn chỉ cần biết, Hoa Vân Thường là thê tử của hắn, người được hắn dùng cả mệnh mà trân trọng bảo vệ.

Mà hắn, cả một đời, chỉ yêu một người, sinh tử tương tuỳ, là nàng.

_____

*: Trích bản dịch lời bài hát Chăm chú do Vương Tâm Lăng và Trương Viễn thể hiện, Ost Vĩnh dạ tinh hà

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Quả Trúc - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN