Tác giả:
Cầu Chi Bất Đắc
Reviewer:
AI_Lạc Tiên
Designer:
AI_Bích Sơn
Thể loại:
Cổ đại,
Cung đình hầu tước,
Hào môn thế gia,
Cung đấu,
Tranh quyền đoạt vị,
Gia đấu,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Trùng sinh,
Kiếp trước kiếp này,
Nhẹ nhàng,
Ấm áp,
Chữa lành,
HE
Độ dài: 189
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 346
“Tuyết đầu mùa đến muộn trên thành xưa
Khẽ rơi vào trái tim ta, gợn lên từng đợt sóng nhỏ
Hơi ấm đầu ngón tay lạnh dần nhưng vẫn còn lưu luyến
Như mơ màng khẽ chạm vào nụ cười của người
Ánh trăng vương vấn phủ kín đêm đông
Cành lê hoa lặng lẽ ngủ yên
Ngước nhìn trăng nấp giữa mây trời, thuần khiết tựa như người
Đợi tuyết vừa tan, ngóng người thong dong trở về.” *
Thế nhưng, màn đêm tịch mịch, tuyết rơi vô tình, chẳng đợi được người.
Trâm ngọc vỡ nát, m áu chảy đầm đìa, phấn hồng sương mai cũng không thể che lấp được nỗi bi thương đang cuộn trào nơi lồng ngực.
Hoá ra, vận mệnh là tiếng nức nở thở dài của ký ức tươi đẹp. Từng câu từng chữ người thốt ra khiến trái tim nàng như ngừng đập, vụn vỡ.
Cuối cùng, cả một đời ưu thương, dây dưa ân ái mặn nồng, chỉ còn lại nước mắt vương trên hàng mi. Tất cả rồi cũng chìm vào quên lãng, lụi tàn theo tháng năm.
***
Yến Hàn năm thứ mười ba, tháng mười hai, trăng lạnh như sương, tuyết rơi ngập trời.
Mạnh Vân Khanh một đường bôn ba xe ngựa từ Bình Châu tiến đến Kinh Thành đoàn tụ với phu quân của mình là Tống Cảnh Thành. Nhiều năm thành thân, nàng vẫn luôn ở nơi ấy, từng ngày mòn mỏi chờ đợi trong cô đơn buồn tẻ.
Bởi vì, Tống Cảnh Thành chức vụ không cao, con đường sự nghiệp còn chông chênh khó khăn. Vậy nên, hắn ta rời đi trước lên kinh, mưu toan con đường tương lai. Sau đó, hắn ta sẽ đến đón nàng theo cùng.
Rõ ràng chuyến đi này là chuyện tốt. Thế nhưng, không hiểu sao, lòng Mạnh Vân Khanh lại bất an hốt hoảng nhiều hơn là vui mừng phấn khởi. Tựa như, chỉ cần đến đây, mọi thứ sẽ đi chệch với những gì mà nàng mong cầu.
Màn đêm buông xuống âm u và lạnh lẽo, cổng thành mở rộng đón xe ngựa từ từ lăn bánh đi vào. Nguyện rằng những nhấp nhô hỗn loạn trong lòng nàng chỉ là sự huyễn hoặc của bản thân.
Thế nhưng, Mạnh Vân Khanh nào đâu biết, linh cảm của nàng ngay từ đầu vốn dĩ đã đúng. Một bước đến đây là một hồi m áu đỏ tuôn trào. Và cái giá mà nàng phải trả chính là sinh mệnh cùng toàn bộ tình yêu của mình.
Thì ra, bao lâu nay Tống Cảnh Thành vẫn luôn dối lừa phản bội nàng. Hắn ta chẳng những che giấu người vợ chính thức là nàng ở quê nhà xa xôi không ai hay biết, đã thay lòng đổi dạ trèo cao cưới con gái thừa tướng Cố Quân Hàn, còn có một đôi trai gái đáng yêu.
Sở dĩ Tống Cảnh Thành đón nàng vào kinh trong đêm tối muộn là vì sợ nàng bị người khác phát hiện. Và hắn ta muốn đem nàng dâng lên cho Tề Vương. Bởi vì, nhan sắc của Mạnh Vân Khanh, kỳ thật xinh đẹp đến mức không ai sánh bằng.
“Cẩm Niên, nguyên bản nàng chính là quà tặng cho Phương gia làm thiếp, Tề Vương không phải càng tốt hơn sao?”
“Yến Hàn rộng lớn như vậy, nàng lại không có người thân, còn có thể đi nơi nào?”
Đúng vậy, thế gian dẫu có rộng lớn đến đâu đi chăng nữa, cũng chẳng có chốn cho nàng dung thân. Hoá ra, cả đời của nàng, cuối cùng chỉ là một linh hồn lẻ loi, lạc lối.
Nàng nhẹ giọng gọi hai chữ “Tống lang”, âm thanh rất êm rất mềm, chất chứa toàn bộ kìm nén bi ai. Thế nhưng, hắn ta vẫn kiên quyết quay đầu bước đi, bỏ mặc nàng ở lại.
Rõ ràng, lúc trước dưới mái hiên trú mưa lần đầu gặp gỡ là bọn họ lưỡng tình tương duyệt. Trong khoảng sân đầy nắng cùng dây nho, hắn ta đọc sách, nàng luyện chữ, tiếng ve ngân nga ca hát. Ngày tuyết rơi mây mù trời, hắn ta tặng nàng tín vật định tình, hứa rằng, “Một cây mộc trâm ngọc, tình thâm không chia hai.”
Thế nhưng, đoạn đường sáu năm phu thê bên nhau lại chẳng bằng phút chốc bên người mới. Mộc trâm chẳng thể so với kim chi ngọc diệp của nàng ta. Chung quy, vẫn là quyền lực địa vị đánh đổ tất cả. Mà nàng, đi đến hôm nay, cũng chỉ là quân cờ còn chút giá trị tặng cho kẻ khác.
Mạnh Vân Khanh nháy mắt hiểu thấu hết thảy. Nàng chẳng khóc lóc kêu gào, chẳng mắng chửi ồn ào rối loạn. Cái nhìn của nàng, xuyên qua vạn vật, xuyên qua lòng người. Cứ thế, nàng đem chiếc trâm đính ước của bọn họ, từng chút từng chút một đ âm vào trái tim…
Ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ có m áu đỏ nhuộm đẫm thân xác nàng, nhuộm đẫm cả kiếp người bất hạnh của nàng, đến c hết còn lênh đênh phiêu bạt, không có nơi về.
***
Choàng tỉnh dậy từ những mơ màng, nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi, Mạnh Vân Khanh nhận ra bản thân đã may mắn được trùng sinh quay trở lại thời gian mười năm trước, khi tất cả những cuộc gặp gỡ tương phùng, chia ly tử biệt mà nàng trải qua vẫn chưa xảy ra. Nàng, còn có cơ hội để đổi thay mọi chuyện và bắt đầu một cuộc sống mới không như kiếp trước.
Mang theo ký ức đầy thương tổn, Mạnh Vân Khanh vẫn nhớ rõ nỗi đau giày vò đến không thể thở nổi khi chiếc trâm kia xuyên qua trái tim mình. Nó như nhắc nhở nàng về những sai lầm lựa chọn đã có, không chỉ khiến nàng bị huỷ hoại, còn khiến tình yêu và sự chờ đợi mòn mỏi của nàng, trở nên thật nực cười biết bao trong mắt người khác.
Giờ đây, khi đã có cơ hội nắm lấy vận mệnh trong tầm tay một lần nữa, Mạnh Vân Khanh sẽ không để cho bản thân phải đi đến bước đường bi kịch. Chẳng phải nhũ danh của nàng là Cẩm Niên ư? Vậy thì, nguyện rằng, “Cẩm tú niên hoa, phúc thuận an khang.”
Kiếp trước, đây là khoảng thời gian khổ sở nhất của Mạnh Vân Khanh. Bởi vì, cha nàng mất sớm, mẹ nàng sau nhiều năm bệnh nặng thì cũng không qua khỏi. Thế nên, bây giờ chỉ còn lại mình nàng giữa thế gian này. Nàng như chiếc lá cô độc ngoài kia, chỉ cần một cơn bão tuyết đến, cũng lặng lẽ rời cành.
Lần này, Mạnh Vân Khanh sẽ không để gia sản của cha mẹ để lại rơi vào tay kẻ xấu là Lưu đại nương, cũng nhất định không theo bà ta đến Bình Châu, rồi vô tình gặp gỡ Tống Cảnh Thành. Nàng muốn chấm dứt với cơn á c mộng kinh hoàng kia, không muốn có bất kỳ mối liên hệ nào với những người đó.
Trong khi Mạnh Vân Khanh đang loay hoay xử lý những mối hiểm hoạ tiềm ẩn này thì có một người đã đến. Người đó nhận là Tam biểu ca của nàng, tên Thẩm Tu Di. Ngàn dặm xa đến nơi này là muốn đón nàng về nhà, về Định An hầu phủ, nơi có tất cả những người thân còn lại của nàng.
Thì ra, Mạnh Vân Khanh nàng không phải là kẻ cô độc chẳng có ai nhung nhớ yêu thương chờ đợi trở về. Kiếp trước sai lầm khiến nàng đánh mất đi những thứ quý giá, kiếp này may mắn nàng đã lựa chọn đúng.
Thế nên, dù con đường phía trước chưa biết ra sao, có nhấp nhô hay hỗn loạn thế nào, Mạnh Vân Khanh cũng muốn thử một lần được chạm tay vào cái gọi là tình thân, là ấm áp, là hạnh phúc.
***
Có thể Mạnh Vân Khanh không biết, hoặc là nàng biết nhưng lại chưa từng để ý, khi bánh xe vận mệnh chuyển động cũng đã kéo theo những biến chuyển không ai ngờ đến. Luân hồi, có chăng chính là sự ưu ái của thiên ý, khi nhân ý kiên định chẳng thể lung lay.
Cuộc gặp gỡ của Mạnh Vân Khanh và Đoạn Mân Hiên ban đầu kỳ thật là một sự trùng hợp. Hôm ấy, mưa rất lớn, đoạn đường đang đi sạt lở nặng. Thế nên, nàng đến quán trọ gần nhất xin trú tạm. Người ấy ngồi trong quán, vệ sĩ binh lính vây quanh nhiều tầng, ai nấy đều kính trọng nghiêm cẩn, đến không khí cũng đông cứng lạnh lẽo.
Mạnh Vân Khanh biết, đây là người không nên chọc vào. Bởi vì, sự thâm sâu tàn nhẫn và lạnh lùng như khắc cốt trong xương tuỷ từ ánh mắt của người ấy khiến nàng sợ hãi.
Đoạn Mân Hiên là Tuyên Bình hầu của Thương Nguyệt. Hắn đến Yến Hàn chịu trách nhiệm tìm người về cho lão gia tử. Hắn trời sinh tính cách kiêu ngạo cuồng vọng, sự nhẫn tâm và tàn bạo chưa bao giờ bị che lấp. Đối diện với hắn, tất cả những vỏ bọc đều bị hắn nhìn thấu, bóc trần không thương tiếc.
Lần đầu tiên gặp Mạnh Vân Khanh, Đoạn Mân Hiên rất bất ngờ. Rõ ràng, nàng chỉ là một tiểu cô nương, thế nhưng trong đôi mắt thuần khiết lại như chứa đựng muôn vàn nỗi buồn. Cho dù nàng giỏi che giấu đến đâu thì tâm tư ẩn nhẫn, thận trọng của nàng, cũng khiến hắn chú ý.
Khi ấy, Đoạn Mân Hiên vốn chẳng biết Mạnh Vân Khanh là ai. Thế nhưng, hắn dường như lại muốn dùng hết tất cả những gì mình có để đổi lại sự vui vẻ long lanh trong mắt nàng, muốn nhìn thấy nàng tươi cười rạng rỡ, muốn đem hết những ưu phiền bi thương ấy cuốn lấp đến nơi nào.
Phải chăng, trong một thoáng lơ đễnh khi nhìn thấy Mạnh Vân Khanh, hắn đã bị nàng cuốn hút. Thế nên, mặc cho là vô tình hay hữu ý khi ở trên thuyền đến Sầm Châu hay trấn Phượng, hắn đều chỉ dõi theo nàng, trêu ghẹo nàng. Thấy nàng bị kẻ khác ức hiếp liền nhịn không được ra tay trừng trị.
Thế nhưng, phải khi về đến Kinh Thành, vào Định An hầu phủ làm khách, Đoạn Mân Hiên mới có thể chắc chắn về những tình cảm trong lòng mình.
Hồ sen thơm ngát, muôn hoa đua nở toả hương bốn phía, Mạnh Vân Khanh ngồi trên thuyền nhỏ với Đoạn Mân Hiên. Ánh nắng nhè nhẹ trải dài trên vai nàng, rơi xuống vạt váy từng mảnh vụn lấp lánh như trân châu. Đôi mắt nàng cong cong, hàng mi như cánh bướm chao nghiêng trong ngày hè lộng gió, giọng nàng êm êm từng tiếng xuyên qua trái tim hắn.
Khoảnh khắc ấy, Đoạn Mân Hiên biết rằng, hắn đã động lòng trước nàng mất rồi. Không phải từ giây phút này, mà ngay từ lần đầu gặp gỡ trong quán nhỏ kia. Khi hắn vừa ngắm nàng pha trà vừa nói chuyện với mình, những ồn ào huyên náo, mưa gió sấm chớp ngoài kia, đều trở nên yên lặng trầm tĩnh lạ lùng.
Thế nhưng, Đoạn Mân Hiên cũng hiểu rõ, Mạnh Vân Khanh bây giờ là viên ngọc quý trong tay Định An hầu phủ. Hắn tuy quyền lực to lớn tại Thương Nguyệt nhưng không dễ để cầu thân được nàng. Và thân thế của Mạnh Vân Khanh, vốn còn mang theo nhiều bí mật ẩn giấu bao năm nay. Sợ rằng một khi hé lộ, sẽ gây thương tổn trầm trọng đến nàng.
Mà Đoạn Mân Hiên hắn không muốn Mạnh Vân Khanh phải chịu bất cứ uất ức nào. Hắn có thể tàn nhẫn đ ộc á c hung bạo với cả thế gian. Duy chỉ với mình nàng là dịu dàng. Vì thế, hắn nguyện đem tính mạng cùng toàn bộ quyền uy của mình, bảo vệ cho nàng bình an hỉ nhạc một đời. Những thứ nàng muốn, hắn sẽ cho nàng hết thảy.
Để đôi mắt sáng trong như trăng thu tháng Tám của nàng, sẽ chẳng còn vương vấn ưu tư phiền muộn. Để đôi môi của nàng, sẽ luôn nở nụ cười hạnh phúc ngọt ngào. Để tình yêu, tựa như hoa sen nơi hồ xanh kia, thơm nồng quyến luyến, say mê xao xuyến tận tâm can.
Cẩm Niên, tháng năm dài đằng đẵng, ta sẽ luôn bên nàng.
_____
*: Trích bản dịch lời bài hát Tuyết phủ cố thành do Thắng Dữ thể hiện, Ost Khom lưng
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lạc Tiên
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved