Tác giả:
Phong Ca Thả Hành
Reviewer:
AI_Lạc Tiên
Designer:
AI_Anh Thảo
Thể loại:
Cổ đại,
Cung đình hầu tước,
Cung đấu,
Hào môn thế gia,
Tranh quyền đoạt vị,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Hài hước,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 129
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 190
“Nhìn cánh bướm rung trên đầu ngón tay, vỗ lên một lời ly biệt
Ta gạt đi năm tháng tĩnh lặng, viết tiếp những trang mộng mị
Hai ta chỉ tình cờ gặp nhau, nhưng từng có ước hẹn
Bước vào nỗi nhớ nhung quen thuộc lại lạ lẫm.” *
Quận Nghi Quan nằm xuôi về phương Bắc, khí hậu khắc nghiệt, đặc biệt là vào mùa đông. Khi ấy, những cơn gió rét buốt cắt da thịt men theo mây trời buộc chặt mọi thứ, bông tuyết lại tựa lông ngỗng trắng muốt lả lướt phủ lên vạn vật. Dường như, muốn che lấp toàn bộ nơi này, nhấn chìm hết thảy trong màu bi thương tuyệt vọng.
Ôn Lê Sanh là nữ nhi duy nhất của quận phủ Ôn Phổ Trường, người nắm quyền lực tối cao nơi đây, có thể một tay che trời. Từ bé, nàng đã mất mẹ, thế nên luôn được cha yêu thương chiều chuộng hết mực. Vì thế, khác với những tiểu thư khuê các chốn kinh thành, sinh ra trong danh gia vọng tộc dòng dõi thư hương mà dịu dàng nho nhã, tri thư lễ nghĩa tràn đầy, nàng lại khác hoàn toàn.
Quận Nghi Quan, ai mà không biết đến cái tên Ôn Lê Sanh kia chứ, bề ngoài xinh đẹp xuất chúng nhưng tính cách ngang bướng càn rỡ, chuyên cùng vị trúc mã Thẩm Gia Thanh kia đi gây chuyện khắp nơi, tiếng xấu lan xa, khiến mọi người nghe thấy là khiếp sợ né tránh, không muốn chọc vào vị tổ tông phiền toái rắc rối này.
Thế nhưng, mấy người biết được, kỳ thật bên dưới lớp vỏ bọc của một Ôn Lê Sanh tràn đầy công kích kiêu ngạo như vậy vẫn là một tiểu cô nương mềm yếu có sợ hãi, có lo toan, có những bất an cho riêng mình. Bởi vì, nàng được nuôi dưỡng trong môi trường không có sự dịu dàng của người mẹ. Thế nên, nàng theo bản năng mà tự trưởng thành. Cho dù có được sự nuông chiều của cha, thì cũng không thể lấp đầy những mất mát thương tổn của nàng được.
Cứ thế, Ôn Lê Sanh của những năm tháng ấy, theo dòng thời gian của những cơn mưa nhẹ rơi ở quận Nghi Quan qua mỗi mùa đông, dần lớn lên theo cái cách ngông cuồng rực rỡ. Là đoá hoa xuyên tuyết xinh đẹp, kiêu hãnh và kiên cường nở rộ bất chấp cái giá lạnh của thiên nhiên nơi đây.
Có lẽ, bởi vì Ôn Lê Sanh quá mức khác người, hoặc có lẽ bởi vì cha nàng Ôn Phổ Trường đã bao bọc chở che cho nàng quá tốt, đến nỗi mà khiến cho nàng dù đã qua tuổi cập kê vẫn chưa có được mối hôn sự như ý, tấm lang quân của đời mình. Ôn Lê Sanh hằng ngày vẫn cứ nhởn nhơ chạy khắp các phố phường, trêu ghẹo người này, đánh nhau với người kia, niềm vui không dứt.
Dường như, Ôn Lê Sanh là viên trân châu quý giá được che lấp cẩn thận nơi đại dương sâu thẳm không có ánh sáng soi thấu, lại càng không có người biết đến, cho tới khi biến cố xảy ra, kéo theo vận mệnh và những gì mà thiên ý sắp xếp cho nàng, bị đánh vỡ hoàn toàn.
Mà người sẽ khiến cho đoá hoa xuyên tuyết Ôn Lê Sanh mất đi lớp băng dày bao phủ bảo vệ phải lộ ra dưới mặt trời, chính là Tạ Tiêu Nam.
***
Đại Lương quốc, Kiến Ninh năm thứ mười một. Thiên kim tiểu thư quận Nghi Quan Ôn Lê Sanh bước lên kiệu hoa, xuất giá đến Tôn phủ, cũng là ngày mà phản tặc thế tử gia Tạ Tiêu Nam đem quân phá huỷ cổng thành, dẫn binh chinh phạt nơi đây, một đường c hém g iết những ai cản trở.
Vô tình, kiệu hoa của Ôn Lê Sanh đang đến giữa đường thì đụng ngay đoàn quân này. Lụa đỏ rơi xuống, sắc trời ám mực, báo hiệu hỉ sự đứt đoạn, tơ duyên không thể tiếp tục. Ôn Lê Sanh quỳ xuống dưới chân ngựa của Tạ Tiêu Nam, run rẩy sợ hãi, nàng thấy được sự lạnh lẽo tuyệt tình len lỏi trong đôi mắt hắn, cảm nhận được những đè nén đang cố kiềm giữ của hắn.
Vào khoảnh khắc này, Ôn Lê Sanh hiểu rõ, quận Nghi Quan trong thoáng chốc, không còn là nhà của nàng nữa rồi. Bởi vì người này, sẽ dùng sự tàn nhẫn của mình, phá huỷ hết thảy, đưa nó trở về đúng với trật tự mà hắn mong muốn.
Ôn Lê Sanh cố giữ trái tim không hoảng loạn bất an. Nàng cần phải sống, nàng phải trở về với cha nàng Ôn Phổ Trường, người chỉ có mình nàng mà thôi, nàng còn phải đi tìm người bạn đã rời đi từ lâu Thẩm Gia Thanh nữa. Hơn hết, nàng không muốn chôn vùi thân xác dưới mũi kiếm sắc bén lạnh lùng kia. Nàng có quá nhiều thứ lưu luyến đợi chờ.
Nhưng, Ôn Lê Sanh không dám đặt cược sinh mệnh mình vào tay Tạ Tiêu Nam, vì nàng biết, hắn tuyệt đối sẽ không vì ai mà thay đổi quyết định, cũng tuyệt đối không vì người xa lạ chỉ có chút giá trị như nàng mà đảo lộn kế hoạch đặt ra. Thế nên, nàng chỉ có thể vờ thuận theo ý hắn rồi tìm cách chạy trốn thoát thân sau.
Chỉ là, cho dù Ôn Lê Sanh có thể tính đến rất nhiều điều, cũng làm sao có thể tính được nhân ý, chống trả vận mệnh kia chứ. Bởi vì, ngay từ đầu, nàng đã là người bị nhắm đến, không thể trốn thoát khỏi sự chiếm hữu chấp nhất ấy.
Vì rằng, tơ duyên đã kết, khó lòng tháo bỏ.
***
Tạ Tiêu Nam từng là thế tử Cảnh An hầu, gia tộc hào môn quyền quý bậc nhất nơi Hề Kinh cách xa Nghi Quan vạn dặm. Hắn sở hữu tất cả những gì mà bao người ước mơ thèm khát. Xuất thân cao quý, ngoại hình xuất chúng, tài năng nổi bật hơn người. Hắn khi ấy, cao ngạo ngông cuồng, kiêu hãnh rạng rỡ, không cách nào chạm đến. Tựa như ánh trăng thanh cao trên bầu trời kia, vừa xa vời, lại vừa bí ẩn.
Thế nhưng, ánh trăng càng sáng trong xinh đẹp bao nhiêu lại càng khiến cho người khác ganh ghét đố kỵ bấy nhiêu. Người ta sẽ tìm cách huỷ nó đi, đem mây đen che mờ hết thảy, lợi dụng bóng đêm và sự tàn nhẫn của mình, kéo nó xuống bùn lầy nhơ nhớp.
Tai ương lặng yên kéo đến, Hoàng đế nghe theo gian thần mà trở nên nghi kỵ, tìm cách tiêu diệt toàn bộ Tạ gia, t ruy s át đến cùng. Tạ Tiêu Nam cứ thế, từ trên cao mây trời, rơi xuống nhân gian hỗn loạn, bị người giẫm đạp khinh nhục.
Nơi địa ngục bước ra, khi nhìn m áu đỏ thấm đẫm khắp phủ, Tạ Tiêu Nam đã biết, Đại Lương quốc, không còn đất cho hắn dung thân nữa rồi, cũng không còn là nơi hắn từng khắc sâu vào lòng mà nghe theo gia huấn gìn giữ bảo vệ.
Nếu nơi đây, tuyệt đường của hắn, hà cớ gì hắn còn phải trân trọng kia chứ. Tạ Tiêu Nam muốn dấy binh làm phản, tắm trong mưa m áu san bằng hết thảy, đổi thay quân vương, rửa sạch nỗi oan khuất mà Tạ gia hắn gánh chịu.
Thế nhưng, con đường này thật khó khăn thử thách, hắn thất bại, phải tháo chạy từ Hề Kinh về Nghi Quan. Mùa đông năm ấy, suýt vùi xác dưới nền tuyết trắng, thân thể mang theo thương tích nghiêm trọng, khó có thể chữa lành. Những tưởng rằng, cuộc đời hắn sẽ kết thúc như thế, mang theo bao căm hận mà rời đi. Nhưng, ở phút giây hắn cho rằng không còn hy vọng, người ấy đã đến.
Trong những ngày điều trị vết thương, Tạ Tiêu Nam trong mơ hồ đều nghe thấy tiếng nói cười của tiểu cô nương ấy. Nàng tựa như chú bướm nhỏ, mang theo đôi cánh xinh đẹp rực rỡ của mình, bay qua vùng đất âm u tăm tối, thắp lên những tia nắng dịu dàng ấm áp. Giọng nói nàng rất êm cũng rất mềm, như kẹo bông gòn trên phố, hoà tan sự ngọt ngào vào tận đáy lòng, quyến luyến mãi ở nơi đó không chịu rời đi.
Chỉ là hình bóng vấn vương bên ngoài khu vườn nhỏ, nhưng lại theo thời gian đậm sâu khắc vào tâm trí Tạ Tiêu Nam. Khiến hắn nhận ra, bản thân đã xiêu lòng. Thế nên, những cảm xúc của nàng, mới có thể khiến hắn hỗn loạn nhốn nháo đến vậy. Thì ra, khi rung động với ai đó, chỉ trong một cái chớp mắt, liền đánh mất trái tim.
Vì vậy, Tạ Tiêu Nam vờ rằng bản thân chỉ đang thực hiện theo đúng kế hoạch mà hắn và Ôn Phổ Trường đề ra, huỷ đi Tôn phủ, bảo vệ sự bình an cho Ôn Lê Sanh trước khi cuộc chiến kết thúc. Thế nhưng, càng ở bên cạnh nàng, hắn lại càng không thể kiềm nén được những yêu thương đang cuồn cuộn trong lòng.
Khi nàng cười, đôi má lúm rạng rỡ như cầu vồng lấp lánh trong cơn mưa, khi nàng khóc nước mắt rơi xuống hoá thành con dao sắc bén cắt vào ngực hắn, khi nàng đau đớn những vụn vỡ trong tang thương lan tràn khắp nơi, khi nàng tuyệt vọng cầu cứu hắn đất trời liền ngả nghiêng sai lệch.
Thế nên, trong âm thầm lặng lẽ, Tạ Tiêu Nam cứ để cho Ôn Lê Sanh từng bước lấn tới, dung túng cho toàn bộ những ngang bướng kiêu ngạo hay phá phách ồn ào của nàng. Mặc nàng tuỳ ý chơi đùa với những cảm xúc của hắn. Bởi vì, hắn chỉ cần nàng bình an mà thôi, những cái khác không hề quan trọng.
***
Ôn Lê Sanh dần nhận ra những tình cảm khác thường mà nàng dành cho Tạ Tiêu Nam. Nàng không còn cảm thấy hắn đáng ghét như lúc ban đầu gặp gỡ nữa. Sự dịu dàng nuông chiều bao dung của hắn, khiến trái tim nàng yếu ớt không kìm được mà lỡ nhịp.
Phải chăng, là vào ngày sinh thần của nàng vào mùa đông giá lạnh, hắn lại vì nàng mà thắp lên cả phố phường những trản đèn rực rỡ ấm áp, nguyện cho nàng cả đời này trôi qua trong bình an hỉ nhạc. Hay phải chăng, biết nàng thích kẹo hồ lô nơi góc đường nhỏ, hắn liền không nói gì mà tặng nàng hai xâu, vị chua ngọt hoà tan nơi đáy lòng. Hay phải chăng, nơi biệt viện xa xôi hắn che giấu nàng khỏi kẻ thù, vẫn có chiếc xích đu do tự tay hắn làm, từng cái đẩy nhẹ đưa nàng bay vút lên trời cao, quyện tiếng cười vào gió mát…
Hoá ra, khi yêu một người, là sự tham luyến không cách nào buông bỏ.
Thế nhưng, vận mệnh vẫn còn những biến số chẳng thể dễ dàng né tránh.
Ly rượu độc của người lạ mặt, thanh đao sáng loáng trên cổ nàng.
Tạ Tiêu Nam đứng trên toà thành cao kia, hướng ánh mắt về nơi này. Ôn Lê Sanh, nàng đừng khóc, cũng đừng sợ hãi. Cho dù thiên địa đổi thay, nghịch chuyển càn khôn, ta cũng không để nàng phải tổn thương.
Có ta ở đây, nàng sẽ bình yên đi qua cả kiếp này.
“Đôi mắt người lấp đầy dòng thời gian
Phía sau người ấp ôm những câu chuyện thành văn
Đời này như mộng, nguyện đếm từng năm tháng
Cùng người khắc hoạ bãi bể nương dâu
Một thoáng lướt qua giữa dãy núi trùng điệp, mây ngũ sắc
Phục bút của người vượt hàng ngàn năm
Nhân sinh chẳng qua là ba vạn ngày phảng phất
Nhân gian dài đằng đẵng, lưu luyến không muốn rời.” *
____
*: Trích bản dịch lời bài hát Phù quang do Châu Thâm thể hiện
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved