logo
REVIEW>> SAU KHI SỐNG LẠI, TA THÀNH TAY SAI CỦA PHẢN TẶC
sau-khi-song-lai-ta-thanh-tay-sai-cua-phan-tac
Tìm truyện
Donate

SAU KHI SỐNG LẠI, TA THÀNH TAY SAI CỦA PHẢN TẶC

Độ dài: 129

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 621

Kiếp trước.

Kiến Ninh năm thứ mười một.

Đại Lương quốc, mùa đông giá rét.

Thiên kim tiểu thư quận Nghi Quan Ôn Lê Sanh xuất giá. Hỉ sự ồn ào huyên náo, đèn lồng đỏ treo cao, mấy dặm hồng trang, kiệu hoa tám người nâng, chiêng trống vang trời, khắp phố phường tiếng nói cười ngưỡng mộ xen lẫn ganh ghét.

Bởi Ôn Lê Sanh ngoài gương mặt xinh đẹp tuyệt trần ra thì tính cách ngang ngược kiêu căng, hành vi không đứng đắn, ham ăn ham chơi, gây chuyện thị phi khắp chốn. Thế nên, đã hơn hai mươi tuổi rồi mới có hôn sự.

Lúc bấy giờ, thời cuộc nhiễu loạn, quốc gia chìm trong binh đao khói lửa. Nàng lại viên mãn từng bước đến lễ đường trong xa hoa phung phí, phu quân thuộc dòng dõi thư hương thế gia không thua kém ai, thật khiến người khác tức giận.

Đáng tiếc, ngày Ôn Lê Sanh thành thân cũng là ngày mà phản quân do thế tử Tạ Tiêu Nam cầm đầu, muốn san bằng quận Nghi Quan tiến thẳng về Hề Kinh, lật đổ hoàng triều lên ngôi xưng đế. Vì vậy, kiệu hoa đang đi qua phố lớn thì gặp chuyện. Đám người hầu sợ hãi nhanh chóng vứt bỏ nàng bơ vơ giữa đường rồi vội vàng chạy trốn thoát thân.

Ôn Lê sanh run rẩy vén rèm ra, hiện lên trước mắt nàng là nam nhân cao lớn trên lưng ngựa, khuôn mặt hắn phủ một tầng lạnh lẽo, đến đôi mắt cũng thăm thẳm như biển đêm, khiến người khác khi chạm đến liền bị cuốn tung vào đại dương mênh mông cuồn cuộn không có lối thoát.

Cứ thế, hắn ở nơi đó, bễ nghễ kiêu ngạo, nắm hết thảy mọi thứ trong tầm tay, kể cả vận mệnh của nàng.

Ôn Lê Sanh quỳ rạp phía dưới, đôi mắt mông lung hơi nước. Nàng quả thật sợ hãi người này. Hắn là kẻ đã từng đến quận Nghi Quan trước đây, nàng đã gặp vài ba lần thoáng qua. Và nàng biết, hắn không dễ trêu chọc. Sự tàn nhẫn lạnh lùng của hắn như toả ra từ trong xương cốt, quanh thân là mùi của máu tanh c hém g iết nồng đậm.

Ôn Lê Sanh tưởng rằng mình sẽ c hết dưới lưỡi kiếm sắc bén kia. Thế nhưng, hắn lại lướt qua nàng, dẫn phản quân đến Tôn phủ. Khi nàng đến được đây, khắp nơi toàn là máu. Người phu quân mà nàng còn chưa kịp gặp mặt bái đường, bị hắn một đao đầu lìa khỏi xác. Nàng thấy hắn cười, nụ cười như á c q uỷ bước ra từ địa ngục.

Ngày thành thân của Ôn Lê Sanh trong phút chốc biến thành ngày tang thương. Không một ai sống sót ngoại trừ nàng.

Rồi Ôn Lê Sanh bị đưa đến giam cầm tại một biệt viện xa xôi, từng ngày trôi qua trong tĩnh lặng cô độc. Cho đến khi, cuộc đời của nàng kết thúc bằng một ly r ượu đ ộc do người khác hãm hại.

Chớp mắt, cơn đau như xé toang cổ họng và lồng ngực Ôn Lê Sanh, thiêu huỷ thân thể nàng trong thống khổ giày vò không cách nào chịu đựng nỗi. Cứ thế, nàng phun ra toàn máu đen, sinh khí cạn kiệt ngã xuống.

Một đời của Ôn Lê Sanh, lẳng lặng bi thương, tan nát vụn vỡ chẳng ai hay.

***

Kiếp này.

Kiến Ninh năm thứ sáu

Đại Lương quốc, mùa hè nắng cháy.

Ôn Lê Sanh được trùng sinh quay trở về, lúc mà những tai ương biến cố còn chưa xảy ra. Nàng vẫn là thiên kim tiểu thư quận Nghi Quan, viên ngọc được yêu thương chiều chuộng bậc nhất nơi này của quận phủ Ôn Phổ Trường.

Nàng còn không có xuất giá đến Tôn phủ, không tận mắt chứng kiến một nhà phu quân bị c hém g iết máu văng đầy trời. Và hơn hết, bây giờ tên phản tặc Tạ Tiêu Nam còn chưa nắm giữ binh quyền trong tay để xuất quân tạo phản. Hắn lần này đến quận Nghi Quan là để điều tra tham ô nhũng loạn của cha nàng. Vì vậy, nàng nhất định sẽ không để mọi thứ đi theo vết xe đổ kiếp trước.

Thế nhưng, cho dù trải qua một kiếp thì đối với Ôn Lê Sanh mọi thứ mà nàng biết vẫn hết sức mơ hồ khó lòng xâu chuỗi lại. Nhưng, có một điều mà nàng khắc ghi trong lòng và hiểu rõ hơn bao giờ hết, chính là không thể đối nghịch với Tạ Tiêu Nam. Bởi hắn là kẻ tâm tư thâm trầm, tàn nhẫn lại á c đ ộc vô cùng.

Ấn tượng kiếp trước Tạ Tiêu Nam để lại trong lòng Ôn Lê Sanh quá khắc sâu, đến nỗi trong giấc mơ của mình, nàng cũng kích động sợ sệt hắn đến không thể thở nổi. Nàng nhớ ánh mắt lạnh lẽo như băng trên mặt hồ đêm đông của hắn khi nhìn nàng, nhớ đến sát khí quẩn quanh hắn để lại nơi Tôn phủ, nhớ đến nụ cười như chất chứa toàn bộ những khinh cuồng ngạo mạn của hắn.

Vì thế, Ôn Lê Sanh kiếp này chỉ muốn bình an mà sống, bảo vệ cha nàng, thanh mai trúc mã Thẩm Gia Thanh của nàng mà thôi. Kiếp trước, nàng ra đi trong thinh lặng, nuối tiếc lớn nhất là không biết cha sống c hết ra sao, người bạn thuở nhỏ lang bạt đến nơi nào. Đây là cái ghim luôn ẩn sâu trong lòng nàng.

Thế nhưng, ai nói cho Ôn Lê Sanh biết, sao ngày đầu tiên nàng trở về, đã gặp ngay nan đề khó giải như vậy rồi chứ.

Ai biết được cái tên nhóc Thẩm Gia Thanh này thế mà lại đem theo người tập kích xe ngựa của Tạ Tiêu Nam, bắt cóc hắn về muốn dạy dỗ. Ôn Lê Sanh nghe tin mà chỉ muốn ngất xỉu tại chỗ. Bởi nàng biết, hắn là kẻ có thù tất báo, hôm nay hai đứa nàng gây chuyện với hắn thế này, ngày sau hắn sẽ l ột d a c hặt tay cả hai ra mất.

Thế nên, Ôn Lê Sanh nào dám thực hiện theo kế hoạch của tên bạn ngốc nghếch đó kia chứ. Vậy là nàng liền dùng cái miệng nhỏ chuyên môn khoác lác ba hoa chích choè, nói dối không chớp mắt của mình ra để giải vây cho huynh đệ, cũng tránh gây thù chuốc oán với vị thế tử gia hung bạo kia.

Nhưng ai ngờ được, trong lơ đễnh nàng lại bị Tạ Tiêu Nam trầm ngâm thu hết mọi cử chỉ hành động vào mắt, định rằng rất khó thoát thân.

Tránh được một kiếp, Ôn Lê Sanh liền muốn duy trì khoảng cách với Tạ Tiêu Nam, không đến gần hắn thêm lần nào nữa, cứ lướt qua nhau là tốt nhất. Nàng chỉ giỏi mắng chửi chọc tức người khác, sao đấu nổi kẻ tâm cơ thâm trầm, che giấu tốt như hắn kia chứ.

Thiên hạ sau này cũng là của Tạ Tiêu Nam. Nàng nhảy nhót trước mặt hắn, xui xẻo khiến hắn chướng mắt trừng phạt cha nàng vả cả quận Nghi Quan thì nguy to.

Thế nhưng, chẳng hiểu tại sao kiếp trước giao thoa của Ôn Lê Sanh và Tạ Tiêu Nam kỳ thật vô cùng ít ỏi thì kiếp này lại như có tơ duyên ràng buộc, không thể tránh né được. Và nàng cũng nhận ra, dường như hắn của lúc này, rất khác biệt.

Tạ Tiêu Nam là thế tử Cảnh An hầu, xuất thân từ gia tộc hào môn quyền quý bậc nhất nơi Hề Kinh dưới chân thiên tử. Từ bé đến lớn, hắn sống trong nhung lụa xa hoa, chưa từng nếm trải khói lửa nhân gian. Hắn là sự hiện diện của những chữ “thiên chi kiêu tử”, “nhân trung chi long”.

Sở dĩ, Tạ Tiêu Nam vượt ngàn dặm xa xôi đến đây là để thực hiện nhiệm vụ bí mật được giao phó. Thế nên, chỉ với một cái nhíu mày, một câu nói của hắn, cũng khiến cho nơi này rung chuyển, đổi thay nghiêng trời lệch đất. Mà Mai Hạ Hồ… đều là những gia tộc hắn đang nhắm đến, quyết tâm lật mở tất cả những bí ẩn được cất giấu bao nhiêu năm nay.

Đối với tất cả mọi người, Tạ Tiêu Nam đều cho thấy gương mặt ôn hoà trầm tĩnh dễ nói chuyện. Nhưng, sự dịu dàng này thật khiến người khác run sợ. Bởi vì đây không phải là cảm xúc chân thật. Ánh mắt và nụ cười của hắn luôn ẩn chứa sự lạnh nhạt xách không để ai đến gần hay chạm vào.

Đúng vậy, Tạ Tiêu Nam rõ ràng chán ghét và khinh thường hết thảy. Hắn từng bước che giấu vết tích, không bộc lộ ra ngoài. Thế nhưng, Ôn Lê Sanh lại khiến hắn hết lần này đến lần khác đánh mất lý trí, để cảm xúc chi phối, tình cảm cũng theo niềm vui nỗi buồn của nàng như thuỷ triều nhấp nhô hoà tan vào đại dương bao la.

Những phút giây bên cạnh Ôn Lê Sanh, nghe cái miệng nhiều chuyện của nàng ríu rít không ngừng, Tạ Tiêu Nam thế mà lại không phiền chán. Hắn muốn xem thử, nàng có thể bay nhảy líu lo đến lúc nào mới yên. Và năng lượng trời sinh của nàng đến lúc nào mới có thể cạn kiệt.

Thế mà, khi Ôn Lê Sanh gặp nguy hiểm, nhìn nàng cuộn mình lại nhu nhược yếu đuối đến đáng thương cầu xin giúp đỡ hắn lại đau lòng. Cứ thế, rõ ràng có rất nhiều cách để trị nàng, giáo huấn kẻ chỉ biết ham ăn ham chơi, khắp nơi nói dối lừa người như nàng thì hắn lại không đành lòng chút nào.

Phải chăng, ở nơi tĩnh lặng không ai hay biết, bóng dáng Ôn Lê Sanh nhẹ nhàng từng nét từng nét phác vào lòng hắn. Để đến khi hắn quay đầu lại nhìn, đã hoá thành một bức tranh đậm màu không sao xoá nhoà.

Hoá ra, Tạ Tiêu Nam hắn, ngay từ giây phút ban đầu nhìn thấy đôi mắt rực rỡ sáng lấp lánh như cầu vồng sau cơn mưa, nụ cười như gió xuân rơi trên đồi hoa đỗ quyên đỏ thắm, tiếng nói thật êm thật mềm như tơ liễu giăng ngang mặt hồ của nàng, đã rung động mất rồi.

Vì thế, Tạ Tiêu Nam mới dung túng để cho Ôn Lê Sanh mặc sức làm càn khắp nơi, thậm chí có thể khiến trái tim hắn hỗn loạn khó cưỡng cũng không ngăn cản. Có hắn ở đây, nàng có thể làm những điều mình thích, nói những gì mình nghĩ mà không cần sợ ai hết. Hắn sẽ là chống lưng cho nàng, bảo vệ nàng cả đời bình an vui vẻ.

“Ôn Lê Sanh, không có việc gì.”

“Đừng sợ, ta đến cứu nàng.”

Kiếp trước, vận mệnh ngang trái chia cắt tơ duyên, là hắn bỏ lỡ nàng, để nàng ra đi trong cô tịch đau thương như thế.

Kiếp này, hắn nhất định sẽ bù đắp cho nàng hết thảy.

“Ta đã từng không bắt được ngọn gió, hiện tại lại bắt được Ôn Lê Sanh tự do.”

Sanh Sanh, hoàng hôn rơi xuống, vòm trời vẽ ra nét bút mỹ lệ, cuộc đời này của ta có nàng, liền viên mãn.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lạc Tiên

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN