
Tác giả:
Bạch Tể Tể
Reviewer:
AI_Lưu Ly
Designer:
AI_Trường Xuân
Độ dài: 47
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 62
Giới thiệu:
Ma tôn Ô Nhan và Tiên quân Trọng Giản Tuyết đánh nhau một trận, cùng nhau bỏ mạng.
Tin tốt là, nàng không c hết, nàng vẫn còn sống.
Tin xấu là, nàng xuyên thành hồ ly tinh đã có phu quân, còn được tặng kèm một đàn hồ ly con.
Phu quân là đệ nhất mỹ nam của Hồ tộc, tay trói gà không chặt, lại rất dính người.
Đàn con tiểu hồ ly thì đều là cục bông nhỏ, lăn lóc khắp nơi, khóc oe oe đòi mẹ.
Tệ hơn nữa là bí cảnh bị một thế lực thần bí phong ấn, không thể ra ngoài.
Ô Nhan: Thà c hết còn hơn.
Thuở mới đầu.
Mỹ nam phu quân: "Nương tử, ôm ôm nào."
Ô Nhan: "Cút!"
Mỹ nam phu quân oán trách: "Nương tử, nàng đã nói là ban ngày cho ta chút mặt mũi, buổi tối mặc cho nàng tác oai tác quái mà, hu hu hu, nương tử không yêu ta nữa rồi."
Ô Nhan: "..."
Nàng vung một cú đấm, đấm cho mỹ nam ngay lập tức biến thành mỹ nam mắt gấu trúc.
Sau này.
Nàng muốn luyện kiếm, đàn con ôm vỏ kiếm, mỹ nam pha trà rót nước cho nàng; nàng muốn đánh nhau, đàn con hò reo cổ vũ, mỹ nam đưa khăn tay cho nàng lau mồ hôi; nàng muốn nghỉ ngơi, đàn con ngoan ngoãn tự chơi, mỹ nam xoa bóp vai, đấm lưng cho nàng, ân cần hầu hạ.
Ô Nhan: "... Được rồi, ở lại bí cảnh Hồ tộc này cũng không tệ."
Lại qua một khoảng thời gian nữa, khi tu vi của nàng đã hoàn toàn khôi phục, chuẩn bị quay về Ma giới, dẫn dắt đại quân, san bằng sào huyệt của kẻ thù không đội trời chung Trọng Giản Tuyết.
Nhưng mỹ nam phu quân luôn ngoan ngoãn nghe lời lại không chịu.
"Nương tử, có phải nàng không cần ta và các con nữa rồi không?"
Nàng chỉ đành hứa hẹn, cho dù ra khỏi bí cảnh cũng không bỏ rơi hắn.
Thế nhưng, mỹ nam phu quân vẫn khóc đến đỏ cả mắt.
Ô Nhan đành phải tạm hoãn kế hoạch về nhà.
Ai ngờ đâu một ngày nọ, bí cảnh đột nhiên mở ra, mỹ nam phu quân của nàng khôi phục dung mạo thật.
Ô Nhan nhìn khuôn mặt cao ngạo như núi tuyết, trong trẻo nhưng lạnh lùng cấm dục của phu quân, giống hệt khuôn mặt của kẻ thù không đội trời chung Trọng Giản Tuyết, suýt chút nữa thì thăng thiên tại chỗ.
Nàng nghiến răng nghiến lợi: "Trọng, Giản, Tuyết, chàng lừa ta thật thảm!"
Trọng Giản Tuyết run rẩy: "Nương tử, nàng nghe ta giải thích..."
***
Nếu có một ngày bạn ngủ một giấc dậy, mở mắt ra và phát hiện mình có sẵn một người chồng đẹp trai siêu cấp, hai đứa con đáng yêu và một cuộc sống gia đình hoàn chỉnh… thì đa số người sẽ nghĩ: “Ủa trúng số à?”
Còn trong truyện “Sau khi ma tôn xuyên thành hồ ly tinh” thì câu trả lời lại rất rõ ràng là: Không, đây là khởi đầu của rất nhiều rắc rối.
Câu chuyện bắt đầu bằng một cái c hết, hoặc đúng hơn, một trận chiến sinh tử.
Ô Nhan, một ma tôn lạnh lùng, tàn nhẫn và đứng trên đỉnh quyền lực, cùng kẻ thù truyền kiếp Trọng Giản Tuyết đồng quy vu tận. Hai người đ âm xuyên qua nhau, kết thúc bằng cái c hết tưởng như chắc chắn.
Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, Ô Nhan phát hiện mình… vẫn còn sống. Không chỉ sống, mà còn sống trong một thân phận hoàn toàn xa lạ.
Tin tốt là nàng chưa c hết. Tin xấu là nàng “được tặng kèm” một gia đình hoàn chỉnh.
Nàng không còn là ma tôn nữa mà trở thành Ly Nhan, một hồ ly cái bình thường trong tộc hồ ly, có một cuộc sống mà nàng chưa từng tưởng tượng đến: một phu quân và hai đứa con.
Ô Nhan không thể chấp nhận thực tại này. Một ma tôn từng quen với việc g iết chóc, điều khiển sinh tử, nay lại bị ép vào vai một người vợ, một người mẹ trong một thế giới không thể sử dụng linh lực để chiến đấu.
Nơi nàng đang ở gọi là Tuyệt Tiên Cảnh, một vùng đất kỳ dị. Ở đây, càng dùng tu vi, tu vi càng suy giảm, nên tất cả yêu tộc buộc phải sống trong trạng thái đình chiến giả tạo.
Điều này khiến một kẻ sống bằng chiến đấu như Ô Nhan rơi vào trạng thái bức bối khó chịu.
Nàng muốn g iết. Nhưng không thể g iết.
Nàng muốn kiểm soát. Nhưng lại bị cuốn vào một đời sống mà nàng không hề chọn.
Hồ Tuyết Ngọc, vị phu quân trời ban lại là nghịch lý lớn nhất trong cuộc đời nàng. Nếu nói Tuyệt Tiên Cảnh là một cái lồng, thì Hồ Tuyết Ngọc chính là thứ khiến cái lồng đó trở nên khó hiểu hơn.
Hắn là “phu quân” của thân thể hồ ly mà nàng xuyên vào. Hắn là một hồ ly đực xinh đẹp đến mức yêu nghiệt, yếu ớt, hay khóc và cực kỳ dính người. Nhưng điều kỳ lạ là hắn luôn tin tưởng Ô Nhan một cách vô điều kiện, luôn cho rằng nàng mạnh mẽ, vĩ đại, luôn đứng về phía nàng bất kể nàng làm gì.
Ngay cả khi bị nàng đánh, hắn vẫn cảm thấy hạnh phúc. Một kiểu yêu vừa ngây thơ, vừa lệch chuẩn, nhưng lại khiến người ta không thể hoàn toàn ghét bỏ được.
Và gia đình “bất đắc dĩ” thì không thể thiếu những đứa con “bất đắc dĩ” rồi. Hai đứa bé hồ ly con ban đầu chỉ là gánh nặng đối với Ô Nhan. Nhưng dần dần, những điều rất nhỏ bắt đầu làm thay đổi nàng.
Chúng gọi nàng là “mẹ” với sự tin tưởng tuyệt đối. Chúng học theo nàng, thậm chí học cả tư duy “làm việc xấu phải sạch sẽ”. Chúng coi việc được nàng bảo vệ là điều hiển nhiên.
Ban đầu, Ô Nhan cực kì phủ nhận gia đình này. Nhưng cảm giác ấm áp ấy, dù rất nhỏ, đã len vào một nơi mà chính nàng cũng không nhận ra.
Một người quen sống một mình, khi bị đặt vào một môi trường có người chờ mình, có người gọi mình, có người vô điều kiện đứng về phía mình sẽ không thay đổi ngay lập tức. Nhưng từng chút một, rất chậm, rất nhỏ, những thứ đó bắt đầu len vào.
Chưa phải là yêu, mà là quen.
Quen với việc có người ở bên cạnh, quen với việc có người nhớ đến mình, quen với việc không còn hoàn toàn một mình nữa. Và chính cái “quen” đó mới là thứ đáng sợ nhất, bởi nó không cho người ta cơ hội phòng bị.
Ô Nhan là một nhân vật gần như không có nhu cầu tình cảm. Nàng không thiếu thốn, cũng không tìm kiếm. Nàng tồn tại rất trọn vẹn một mình. Vì vậy, điều làm nàng dao động không phải là những lời nói hay hành động đặc biệt, mà là những thứ rất nhỏ, những điều mà người khác có thể xem là bình thường.
Chính vì vậy, khi những vết nứt đầu tiên xuất hiện, nó không ồn ào. Không có khoảnh khắc “nhận ra mình đã yêu”. Chỉ là có những lúc nàng không còn cảm thấy phiền khi người kia ở gần, không còn muốn đẩy đi một cách triệt để như trước nữa.
Ô Nhan, nếu nhìn xuyên suốt, là một nhân vật gần như không thay đổi theo cách thông thường. Nàng vẫn mạnh, vẫn kiêu ngạo, vẫn lạnh lùng. Nhưng cái thay đổi nằm ở nơi sâu nhất, nơi nàng không còn phủ nhận cảm xúc của mình. Nàng không trở thành một người dịu dàng hơn. Nàng chỉ trở thành một người biết rằng mình có thể yêu, và có quyền chọn có yêu hay không.
Điều khiến nàng trở nên đáng mổ xẻ không phải là sức mạnh, mà là nỗi sợ. Nàng không sợ chết, không sợ thua, không sợ cô độc. Thứ nàng sợ là mất đi quyền kiểm soát bản thân. Tình yêu, đối với nàng, không phải là cứu rỗi mà là nguy cơ, một thứ có thể khiến nàng yếu đi, có thể khiến nàng không còn là chính mình. Và vì thế, hành trình của nàng không phải là học cách yêu, mà là học cách chấp nhận rằng mình có thể yêu mà vẫn là mình.
***
Nếu Ô Nhan là kiểu nhân vật khiến người ta tò mò vì quá khó đoán, thì Trọng Giản Tuyết - hay đúng hơn là Hồ Tuyết Ngọc trong giai đoạn đầu khi còn trong bí cảnh, lại là kiểu khiến người ta bối rối từ lần xuất hiện đầu tiên.
Bởi vì bạn không biết nên xếp hắn vào loại nào.
Một mặt, hắn đẹp. Đẹp kiểu không cần cố gắng, đứng đó cũng đủ gây chú ý.
Mặt khác, hắn lại yếu. Yếu một cách rất “không có tiền đồ”, động tí là ốm, động tí là mệt, động tí là cần được quan tâm, cụ thể là chỉ cần nương tử Ô Nhan quan tâm.
Và điều đặc biệt nhất là hắn cực kỳ dính người, không phải kiểu dính ngọt ngào dễ thương bình thường, mà là kiểu người ta càng lạnh nhạt, hắn lại càng dính.
Ô Nhan càng khó chịu, hắn càng vui vẻ tiến lại gần. Bị đánh? Không sao. Bị ghét? Cũng không sao. Miễn là vẫn được ở cạnh là được.
Nghe thì hơi không bình thường, nhưng lại không khiến người ta thấy phiền theo cách đáng ghét. Ngược lại, hắn tạo ra một cảm giác rất kỳ lạ, kiểu như một người hoàn toàn không có “phòng thủ cảm xúc”.
Hắn không đấu lý. Không tranh thắng thua. Không cố chứng minh bản thân đúng. Chỉ đơn giản là hắn ở đó, rất tự nhiên, rất kiên trì, như thể việc ở bên cạnh Ô Nhan là điều hiển nhiên đến mức không cần giải thích đối với hắn.
Có những lúc bạn sẽ thấy hắn hơi ngốc. Có những lúc lại thấy hắn quá dễ dãi.
Nhưng cũng có những khoảnh khắc rất nhỏ, rất thoáng qua, khiến người ta phải khựng lại một chút và nghĩ… người này có vẻ không đơn giản như vẻ ngoài đâu nhé.
Và chính cái cảm giác “không đơn giản nhưng cũng không thể nắm bắt” đó mới là điểm thú vị nhất của Hồ Tuyết Ngọc này.
Hắn không phải kiểu nam chính ngầu lòi xuất hiện để cứu thế giới.
Cũng không phải kiểu lạnh lùng xa cách khiến người ta phải theo đuổi. Hắn giống một người đã ở đó từ trước. Không ồn ào, không áp đặt, nhưng cũng không bao giờ rời đi.
Điều nguy hiểm nhất của kiểu người này là ban đầu bạn không để ý, nhưng đến lúc nhận ra thì đã quen mất rồi.
***
Đến cuối cùng, “Sau khi ma tôn xuyên thành hồ ly tinh” không phải là kiểu truyện khiến người ta phải khóc đến mức sưng mắt, cũng không phải dạng ngôn tình ngọt đến sâu răng đọc xong là muốn yêu đời ngay lập tức. Nó nhẹ nhàng hơn, nhưng lại “dính” theo một cách rất khó chịu, kiểu mà đọc xong rồi vẫn cứ nghĩ lại mấy chi tiết nhỏ nhặt mà ban đầu mình tưởng chẳng có gì.
Câu chuyện này không xây dựng tình cảm theo kiểu bùng nổ. Không có yêu từ cái nhìn đầu tiên, không có cao trào tỏ tình khiến tim đập loạn. Thay vào đó là một quá trình rất đời thường nhưng lại nguy hiểm: từ ghét thành quen, rồi đến một lúc nào đó không còn muốn quay về như trước nữa. Mà đáng nói là nhân vật chính còn không nhận ra ngay lập tức mình đã đi xa đến đâu.
Ô Nhan sau khi ra khỏi Tuyệt Tiên Cảnh vẫn là Ô Nhan, vẫn mạnh, vẫn khó ở, vẫn kiểu “đừng ai lại gần ta”. Nhưng vấn đề là giữa cái thế giới vốn dĩ nàng luôn có thể một mình đối diện, giờ lại có thêm một người đứng đó. Không làm gì quá lớn lao, không ồn ào thể hiện, chỉ đơn giản là không rời đi. Và cái sự “không rời đi” đó theo thời gian lại trở thành thứ khiến người ta khó mà làm ngơ.
Truyện không ép nhân vật phải thay đổi hoàn toàn vì tình yêu, cũng không biến tình cảm thành thứ gì quá cao siêu. Nó chỉ rất bình tĩnh cho thấy một điều rằng có những mối quan hệ không cần bắt đầu bằng rung động, cũng không cần quá rõ ràng ngay từ đầu. Chỉ cần đủ lâu, đủ gần, đủ kiên trì thì đến một lúc nào đó, ngay cả một người như Ô Nhan cũng sẽ phải thừa nhận rằng, có thêm một người bên cạnh thì hình như cũng không tệ đến thế.
Và có lẽ chính vì cái cách phát triển chậm, không phô trương nhưng lại rất “thấm” đó mà câu chuyện này không phải kiểu đọc xong là quên. Nó giống như một thứ cảm giác còn sót lại - không rõ ràng, không ồn ào, nhưng đủ để bạn nhớ rằng mình đã từng rất thích nó.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Mâm Đa Quả - Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved