Tác giả:
Kỳ Anh
Reviewer:
AI_Thủy Tiên
Designer:
AI_Thiên Thủy Bích
Thể loại:
Cổ đại,
Xuyên sách,
Hệ thống,
Huyền huyễn,
Tiên hiệp,
Nữ phụ,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Chậm nhiệt,
Nhẹ nhàng,
Sảng văn,
Chữa lành,
Hài hước,
HE
Độ dài: 145
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 422
Giới thiệu:
Sau khi xuyên vào truyện tu tiên dành cho nam, Ninh Ninh vốn định cẩn thận đi theo nội dung cốt truyện, chẳng ngờ phát hiện thế giới này không ổn lắm.
Bên trong sư môn, sư huynh dùng chân trái đạp chân phải lên trời [*], sư tỷ kiếm tiền bằng cách bán sách đồng nhân của Trưởng lão tông môn, sư tôn nghèo tới mức làm người ta tức đ iên hơn, ngày nào cũng uống Bạch Khai từ tám mươi hai năm trước.
Bên ngoài sư môn, Phật tu khổ luyện công pháp mà niệm kinh như hát rap, mồm miệng có thể tóe ra lửa; Kiếm tu yêu kiếm như vợ, giành giật trở thành hoa khôi để nuôi vợ sống tạm, chuyện tình yêu cảm động đất trời; Nhạc tu thì dùng chuông chùa làm vũ khí, giỏi nhất trong việc vung cán chuông đập người ta.
Ninh Ninh: …
Hết thuốc chữa rồi, hủy diệt đi, sớm muộn gì giới Tu chân cũng xong đời.
…
Ninh Ninh xuyên thành tiểu sư muội đ ộc á c trong truyện tu tiên.
Nếu muốn sống, nàng phải liên tục tìm đường c hết theo nội dung cốt truyện ban đầu.
Đối tượng chinh phục đầu tiên: Đại sư huynh thanh cao như trăng.
Sư huynh là kiếm cốt trời sinh, tu vi hàng đầu. Ninh Ninh hẹn người ta gặp riêng vào buổi đêm khuya khoắt, tới nơi thì đối phương cười khẽ gật đầu: “Muội muốn học một chút… chuyện khác ở tuổi của muội ư?”
Vậy nên trong đêm khuya mịt mù, đại sư huynh cầm ra nguyên một bộ kiếm pháp với độ khó cực cực kỳ cao. Ninh Ninh bị ép phải khổ luyện cả đêm, mệt tới mức thành một con chó co quắp, lòng như tro tàn.
Đối tượng chinh phục thứ hai: Trưởng lão xinh đẹp lạnh lùng.
Toàn bộ tu vi của Trưởng lão đều bị phá hủy sau trận đại chiến, tĩnh dưỡng một mình trong núi.
Nhân lúc hắn đánh đàn, Ninh Ninh vốn định bước lên phá đám. Ai ngờ nàng ngửi thấy mùi hoa đ ộc, thành ra không thể động đậy, đau đớn không sao chịu nổi, hứng gió chảy nước mắt ròng ròng.
Trưởng lão nhìn dòng lệ ấy, cảm thấy hắn đã vô tình gặp được tri âm. Nàng càng khóc thì hắn càng hạnh phúc, thiếu điều múa tay chơi bài “May mắn tới” để ăn mừng.
Đối tượng chinh phục thứ ba: Tiểu sư đệ liều lĩnh quái gở.
Đây vốn là nam chính trong tiểu thuyết gốc. Sư đệ sinh ra trong hoàn cảnh nghèo khó, huyết mạch không thuần, hứng chịu đủ sự kỳ thị ở môn phái, bị bắt nạt tới mức thương tích đầy người.
Ninh Ninh đập vỡ nước suối tiên hắn dùng để chữa thương, chẳng ngờ nước suối đã bị người ta đổi thành kịch đ ộc ăn mòn từ bao giờ. Nước bắn tung tóe khắp chân nàng.
Chàng thiếu niên cụp mắt quỳ xuống, lau vết máu trên bắp chân nàng: “Sao lại giúp ta?”
Sau khi cốt truyện phát triển đến một chiều hướng kỳ lạ…
Chàng thiếu niên trước giờ luôn đ ộc á c nham hiểm vùi đầu vào cổ nàng, giọng nói nghẹn ngào, giấu kín sự trung thành và khao khát vô tận.
“… Đừng bỏ rơi ta.”
***
Ninh Ninh xuyên sách rồi.
Nàng vừa xuyên vào một cuốn truyện nam tần sảng văn.
Trừ nhân vật chính, bao giờ trong truyện sảng văn cũng sẽ có hàng loạt nhân vật qua đường – những “công cụ hình người” không ngừng nhảy nhót xung quanh nhân vật nam chính, góp phần tô đậm sự men-lỳ, khí chất “tổng tài bá đạo” của nam chính.
Có nhân vật thì trao cơ duyên thu nạp binh khí cho nam chính, có nhân vật là “cao nhân cõi phàm”, chuyên xuất hiện để giúp nam chính nâng cao kiếm pháp. Chung quy lại thì đều là nhân vật làm nền có ích (với mỗi mình nam chính), sống tốt đời đẹp đạo (để trở thành cao nhân quay về chỉ điểm cho nam chính), không chuốc lấy thù hằn gì (với nam chính).
Nhân vật nào thế nào thì Ninh Ninh không biết, vì nàng thuộc loại nhân vật thứ ba…
Là nữ phụ á c đ ộc lúc nào tác oai tác quái, nhảy nhót lung tung trước mặt nam chính.
Nguyên chủ của thân thể này cũng tên là Ninh Ninh, là đệ tử thân truyền của Trưởng lão Thiên Tiện Tử.
Nàng ấy sinh ra trong gia đình giàu có, gia sản kếch xù, lại có thiên tư trác tuyệt, đã được Thiên Tiện Tử “chấm” làm đệ tử ngay từ lần gặp mặt đầu tiên… Cuộc sống của nàng ấy quá đỗi thuận buồm xuôi gió, lại được mọi người xem như cô công chúa nhỏ mà nâng niu, cưng chiều, thế nên, lâu dần mới nuôi ra tính xấu thích coi mình là “trung tâm của vũ trụ”.
Trước ngày gặp nam chính, cùng lắm thì cái tính xấu ấy chỉ khiến mọi người xem nàng ấy là một cô nàng đỏng đảnh kiêu kỳ, chẳng gây hại gì cho ai. Nhưng kể từ sau cái ngày gặp nam chính, bao nhiêu cái xấu, bao nhiêu cái hại của cái nết này lại… nổi bần bật hẳn lên.
Ừm, Ninh Ninh xuyên vào đúng khoảnh khắc mà bao nhiêu “tinh hoa” của cái xấu, cái hại tụ họp về cùng một chỗ như ngày long phụng sum vầy, góp phần đẩy hình tượng anh tuấn soái khí của nam chính lên đến đỉnh cao, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ “tìm đường c hết” mà hệ thống còn chưa kịp giao.
Lạc quan mà nghĩ, ít nhất thì Ninh Ninh vẫn còn khá may mắn. May mà nàng chưa “chín thịt”, chưa “siêu thoát”, cũng chưa “c háy đen” sau pha “n ổ t ung” do nguyên chủ chủ động trêu chọc nam chính trước đó.
Nhưng sau khi biết nhiệm vụ của mình là phải duy trì cốt truyện, tiếp tục “tìm đường c hết” bằng cách không ngừng khiêu khích, bắt nạt, hãm hại nam chính… Ninh Ninh lệ rơi không ngừng mà bắt đầu nghĩ, có khi lúc đầu chín thịt, siêu thoát, c háy đen dưới tay nam chính cũng không phải là một kết cục quá tệ…
Nhưng, đã lên thuyền giặc rồi, Ninh Ninh khó mà trốn thoát được, chỉ có thể nhắm mắt, cắn răng “tìm đường c hết” mà thôi.
…
Ngày đầu tiên “tìm đường c hết”, Ninh Ninh chạy đến tìm Bùi Tịch để bắt nạt hắn, khiêu khích hắn, làm hắn xấu mặt trước đám đồ đệ ngoại môn.
Chẳng hiểu bắt nạt, khiêu khích, làm người ta xấu mặt kiểu gì mà lại khiến đám đồ đệ xấu xa kia hiểu lầm, hiểu lầm rằng nàng đã ái mộ Bùi Tịch từ lâu, nay thấy hắn bị kẻ xấu (là bọn họ) bắt nạt, bèn không nhịn được mà xông tới muốn làm “anh hùng cứu mỹ nhân yếu đuối mong manh”, hòng giành lấy trái tim thuần khiết của vị “mỹ nhân” này.
Ninh Ninh oan ức lắm, nàng lệ rơi đầy mặt, quyết định “thoại” tiếp để hoá giải hiểu lầm, để cho đám đồ đệ này và nam chính Bùi Tịch thấy được quyết tâm “tìm đường c hết” của nàng.
Nhưng chẳng hiểu nàng đã “thoại” kiểu gì, mà chẳng những Bùi Tịch và đám đồ đệ “người xấu” kia không thèm tin rằng nàng đang bắt nạt, khiêu khích, làm hắn xấu mặt… Ngược lại, lại làm cho tất cả cả mọi người có mặt ở hiện trường lúc đó càng thêm phần tin rằng: Cái con người ngạo kiều, “ngoài mạnh miệng, trong yêu muốn c hết” là nàng đây đã yêu Bùi Tịch đến hết thuốc chữa thật rồi.
Ít ra thì người ta còn “thương địch một vạn, hại mình tám trăm”, nhưng còn Ninh Ninh, chỉ trong ngày đầu “tìm đường c hết”, nàng đã “tự huỷ” bằng cách “thương mình một vạn, hại mình tám trăm”.
Ninh Ninh tỏ vẻ: Bổn tiên nữ mà yêu Bùi Tịch thì bổn tiên nữ sẽ đâm đầu vào gối mà chết ngay, oan cho bổn tiên nữ quá (._.)
Chỉ tiếc là, chẳng có ai thèm tin nàng cả.
Ngày thứ hai “tìm đường c hết”, Ninh Ninh quăng bừa cho nam chính Bùi Tịch một cục, à, một viên… gì đó mà nàng nghĩ rằng đó chỉ là một thứ tầm thường, nhằm hạ bệ hắn, khiến mọi người khinh thường hắn, xem hắn như một con chó lì lợm la liếm nàng.
Nàng nào biết, cái cục, cái viên gì đó mà nàng nghĩ là tầm thường kia… lại chính là báu vật hiếm có của nhân gian, vạn năm trời đất mới kết thành một cục.
Chẳng hiểu hạ bệ người ta kiểu gì, mà đến cả món báu vật hiếm hoi trong người cũng đã dâng lên cho người ta luôn rồi. Hành động này của Ninh Ninh không chỉ không bị xem là “đã nghèo rồi còn thích làm sang”, mà lại khiến người người rấm rứt khóc, lệ không ngừng rơi vì tình yêu đầy cao thượng của nàng.
Thế này mà còn không phải là yêu nữa thì thế nào mới xứng đáng được gọi là tình yêu?
Thế là, trong mắt nam chính, trong mắt đám đồ đệ tông môn và trong mắt mấy vị trưởng lão, Ninh Ninh đã trở thành một kẻ “vì yêu mà chấp nhận đánh đổi mọi thứ” đúng nghĩa, đến cả báu vật “hiếm có khó tìm” mà nàng cũng thoải mái trao đi, chẳng luyến tiếc gì.
Nàng thành công vươn mình, trở thành hình tượng mẫu mực, thánh khiết nhất của tình yêu, khiến vạn người không thôi xúc động trước tình yêu quá đỗi “vĩ đại” của mình.
Ninh Ninh càng “thoại” thì mọi chuyện lại càng… sai sai. Nàng càng cố gắng “chữa cháy” thì lại càng khiến mọi người phải bày ra vẻ mặt “thấu hiểu” mà rằng: Vì quý cô đây đã yêu Bùi Tịch tới đ iên cuồng nên mới như thế, không sao đâu, bọn ta hiểu mà, hiểu hết mà.
Bị hiểu lầm tới mức mặt Ninh Ninh dại ra. Rốt cuộc là nàng đã sai ở đâu rồi nhỉ? Tại sao cái người phải trở thành con chó lì lợm la liếm, trong đầu chỉ toàn là não yêu đương… lại trở thành nàng rồi?
Tại sao chỉ mới “tìm đường c hết” có hai ngày thôi mà nàng đã đi vào con đường “tà đạo” này rồi vậy?
Nhưng con đường này không có “tà đạo” nhất, chỉ có “tà đạo” hơn, ngày sau càng “tà đạo” hơn ngày trước.
Ngày thứ ba “tìm đường c hết”, Ninh Ninh vì Bùi Tịch mà “nhận lấy thương đau”, viết nên một “thiên tình sử bi tráng”, khiến hàng ngàn, hàng vạn người phải góp lời ca ngợi.
Ngày thứ tư “tìm đường c hết”, Ninh Ninh “hoá đ iên vì yêu”.
Ngày thứ năm “tìm đường c hết”, Ninh Ninh chỉ cần thở thôi là người ta đã “ngửi” ra được hương vị của “ái tình”, động tay một cái thôi là người ta đã thấy cảm động, động chân một cái thôi là người ta đã tự động hiểu thành nàng lại sắp “vì yêu quên mình” nữa rồi.
Cứ như thể là kể từ lúc bắt đầu, công cuộc “tìm đường c hết” của Ninh Ninh đã phát triển theo cái hướng hết sức “tà đạo” đó rồi vậy.
Nữ phụ á c đ ộc gì đó nàng làm không nổi thì chớ, mà ngược lại, lần nào nàng cũng vô tình khiến mọi người tin rằng nàng “vì yêu hoá rồ”, “vì yêu nên nỗi”, “vì yêu mà bất chấp”.
Mọi người tin, nam chính Bùi Tịch tin, lâu dần, đến cả bản thân Ninh Ninh… cũng hơi hơi tin.
Vì nàng bắt đầu cảm thương trước số phận của Bùi Tịch, bắt đầu muốn dâng hết đồ tốt trên đời này lên cho hắn, bắt đầu muốn đối xử với hắn thật tốt để bù đắp lại quá khứ tối tăm mà hắn từng trải qua, bắt đầu muốn… muốn trở thành người duy nhất trong lòng hắn.
Mới hôm nào còn làm cao thủ tình trường, còn ra vẻ cao thâm, giảng giải cho người ta hiểu đạo lý “mọi bất hạnh trên đời này đều khởi nguồn từ lòng tiếc thương nam nhân”, thế mà bây giờ Ninh Ninh đã bước vào con đường “tà đạo” đó, không ngừng tiếc thương cho Bùi Tịch.
Thôi, từ đầu đã lỡ sa chân vào con đường “tà đạo” này rồi, thế thì bây giờ nàng chỉ có thể “cứu chữa” bằng cách ra sức yêu thương nam chính Bùi Tịch mà thôi!
____
[*] Chân trái đạp chân phải lên trời (tả cước đặng hữu cước thượng thiên): Xuất phát từ bộ phim Anh Hùng Xạ Điêu của Kim Dung, chỉ một loại võ đẹp mắt khiến người xem thích thú, trên thực tế không có thật. Nó được nhiều người dùng để chỉ sự vô lý của tiểu thuyết Kim Dung.
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Mâm đa quả – Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved