logo
REVIEW>> SAU KHI HÒA LY, CHỒNG CŨ XƯNG ĐẾ
sau-khi-hoa-ly-chong-cu-xung-de
Tìm truyện

SAU KHI HÒA LY, CHỒNG CŨ XƯNG ĐẾ

Tác giả:

Địa Miên Miên

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Độ dài: 75

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 20

Giới thiệu:

Khi tiểu Công chúa Thục Châu - Trình Giảo Giảo hạ mình gả thấp về Hoài Châu, Nghiêm Khuyết chỉ là một tên tướng quân cỏn con. Sau khi thành thân, hai phu thê luôn bất hòa. Một năm sau, Hoài Châu lâm vào tình thế nguy cấp. Trình Giảo Giảo lấy cớ bệnh nặng sắp c hết, để lại một phong thư hòa ly.

Cùng năm đó, Ninh Vương cưới một tân Vương hậu.

Phong thủy luân chuyển, ba năm sau, Nghiêm Khuyết đại phá Ninh Châu, tự tay giương cung bắn xuyên đầu Ninh Vương.

Trong một ngày, phế Vương hậu Trình Giảo Giảo trở thành trò cười cho thiên hạ.

*

Trình Giảo Giảo thành thân hai lần đều không phải ý muốn của mình, sau này, nàng chỉ muốn thuận theo ý mình, ở nhà làm một phú bà nhỏ sống thảnh thơi.

Ai ngờ dù chẳng có thân phận gì, vậy mà nàng cũng bị kẻ có tâm cơ lợi dụng làm quân cờ bỏ đi, lại một lần nữa bị đưa đi để lấy lòng tân đế.

Thế nhân tiếc nuối: “Tân đế tàn bạo… E rằng sẽ không để nàng toàn thây.”

Gặp lại, ánh mắt nam nhân lạnh lẽo, hẳn là h ận nàng đến cực điểm.

*

Nam nhân bóp chặt cằm nàng, giọng nói lạnh lẽo như băng tuyết ngày đông giá rét: “Trình cô nương đúng là người biết co biết duỗi. Lần này, nàng lại muốn tìm lý do và cái cớ gì đây?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Trình Giảo Giảo trắng bệch, nước mắt như chuỗi ngọc đứt dây nóng bỏng nhỏ vào hổ khẩu (*) của nam nhân.

(*) Hổ khẩu: kẽ giữa ngón tay cái và ngón trỏ.

“Bệ hạ đã h ận ta đến vậy, chi bằng đừng gặp ta nữa là được. Cớ gì ngày nào cũng đến đây cau có với ta?”

Cau có với nàng ư?

Vị đế vương có tính tình thâm trầm, tàn nhẫn đ ộc á c kia lẳng lặng nhìn thoáng qua tòa cung điện tốt nhất, những trang sức và y phục tinh xảo nhất này…

Hắn lau nước mắt cho nàng, cuối cùng vẫn có chút luống cuống không biết làm gì.

“Khóc, khóc mãi, chỉ biết khóc thôi… Cái vẻ đanh đá ghét bỏ trẫm ngày trước đâu rồi?!”

Ngón cái thô ráp, khi lau nước mắt cho nàng còn mang theo một chút ác ý, lực tay hơi mạnh, nhưng giọng nói lại dịu dàng và thỏa hiệp…

“Lần này… Nàng hãy ngoan ngoãn ở bên cạnh trẫm đi.”

[Vở kịch nhỏ]

Rất lâu sau đó, Trình Giảo Giảo vô tình phát hiện “Hoàng Đế Tùy Bút”:

Tháng bảy, tấn công Ninh Châu, g iết Hạ cẩu.

Tháng tám, tấn công Ninh Châu, g iết Hạ cẩu.

Tháng chín, tấn công Ninh Châu, g iết Hạ cẩu.

Tháng ba, cuối cùng trẫm cũng cướp lại được Mạch Mạch rồi.

Quyền thế chẳng có gì tốt đẹp, nhưng nàng thật tốt.

***

Thuở mới gả cho Nghiêm Khuyết, Trình Giảo Giảo vẫn là một tiểu Công chúa kiêu kỳ được nuông chiều hết mực của Thục Châu. Khi ấy Hoài Châu của Nghiêm gia vẫn chỉ là một lãnh địa nhỏ bé chưa có thế lực như bây giờ, phải dựa vào mối thông gia với nhà Thục Vương để đứng vững.

Vì phải gả thấp, cộng thêm việc trượng phu của nàng là một kẻ thô lỗ, khiến Trình Giảo Giảo uất ức không tả nổi. Trong suốt những ngày tháng chung sống ấy, nàng chưa bao giờ cho hắn sắc mặt tốt, hắn cũng từ chối đụng vào nàng, cả hai đều giữ thái độ “tương kính như băng” vô cùng ăn ý.

Nhưng dù có không ưa Nghiêm Khuyết đến đâu, Trình Giảo Giảo cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc mình sẽ hòa ly, càng không thể ngờ được rằng sẽ hòa ly theo cái cách ngang ngược như vậy.

Sau khi nàng trở về Thục Châu thăm gia đình, tổ mẫu Trình Vương thị đã thay mặt nàng viết bức thư hòa ly rồi sai người ném cho Nghiêm gia, còn nói rằng nàng bị phong hàn nên không tiện ra mặt, nhưng nhất quyết không cho Nghiêm gia đến thăm. Trình Giảo Giảo còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì nàng đã bị ép phải gả đến Ninh Châu thêm một lần nữa.

Lúc ấy, nếu so về thế lực thì đúng là Ninh Châu ăn đứt Hoài Châu, nhưng trên đời này làm gì có chuyện một nữ tử lại gả hai lần, lần sau lại giàu sang phú quý hơn lần trước như thế?

Suốt ba năm làm Vương hậu của Ninh Vương Hạ Viên, Trình Giảo Giảo chưa từng có một ngày được dễ chịu.

Nàng bị mang ra làm bia đỡ đạn, vừa hứng chịu ác ý từ dân chúng, vừa phải đối phó với các cuộc tranh đấu trong hậu cung, lại phải chịu cảnh trượng phu bị đoạn tụ nhưng không thể nói ra. Hạ Viên hoang dâm vô độ, ngang ngược tàn bạo, sớm đã bị bách tính Ninh Châu căm ghét.

Ngày Nghiêm Khuyết tấn công kinh thành, trước sự ủng hộ của dân chúng, hắn đã dùng một mũi tên bắn xuyên đầu Hạ Viên, hậu cung tán loạn, Vương hậu Trình Giảo Giảo thì dẫn theo cung tỳ chạy trốn bằng mật thất.

Thế nhưng, việc đầu tiên hắn làm sau khi g iết Ninh Vương, lại chính là thúc ngựa chặn đường nàng. Nàng không thoát khỏi tay hắn, chỉ thấy ánh mắt hắn lạnh lùng khiến nàng run rẩy cả người, cảm thấy hôm nay mình c hết chắc.

Quả nhiên, sau khi quân Nghiêm gia chiếm hạ Ninh Châu, Nghiêm Khuyết đã xưng đế, giết sạch tàn dư của Ninh Vương, rồi giam lỏng nàng ở đài Đồng Tước.

Trình Giảo Giảo, với thân phận tù nhân, nhìn tấm chăn lông thượng hạng, lò sưởi ấm áp, thức ăn thức uống đầy đủ trên bàn: “…”

Chắc là hắn cũng không đến nỗi muốn g iết mình đâu nhỉ.

***

Tất cả mọi người đều nghĩ rằng Nghiêm Khuyết sẽ h ận Trình Giảo Giảo thấu xương, ngay cả chính hắn cũng từng cho là như vậy.

Năm ấy nàng rời đi không nói một lời, hoàn toàn chẳng coi hắn ra gì, cho nên hắn mới h ận đến như thế.

Nghiêm Khuyết tự thấy rằng, mình đối xử với nàng cũng đâu có tệ. Tất cả đều là do nàng kiêu căng tùy hứng, chưa bao giờ chịu tử tế với hắn, hắn không có kiên nhẫn dỗ dành cũng là chuyện bình thường.

Thế mà nàng lại dứt khoát bỏ đi, còn gả cho người khác, trở thành Vương hậu, hưởng thụ cuộc sống xa hoa mà nàng vẫn hằng ao ước kia.

Hẳn là nàng đang vui vẻ lắm.

Mỗi khi nghĩ đến đây, Nghiêm Khuyết lại khó chịu không sao tả nổi. Hắn tự nhủ rằng vì đó là hận, cho nên hắn mới nóng vội mất kiên nhẫn như thế. Chỉ trong vòng ba năm, hắn đã đánh hạ được các châu phía Nam, thôn tính Tây Vực, khiến Thục Châu quy hàng, sau đó mới dẫn quân tiến đánh Ninh Châu, từ một tướng quân cỏn con trở thành vị Hoàng đế thống nhất năm châu.

Hắn cho rằng, tất cả chỉ đơn giản là vì h ận.

Nhưng nếu là  hận, tại sao hắn còn chưa g iết nàng? Có lẽ là vì có thể dùng nàng để dẫn dụ tàn quân của Ninh Vương.

Nhưng nếu là tù nhân, vậy thì vì sao lại đối xử với nàng tốt như thế? Trông còn hào phóng rộng rãi hơn cái thuở còn ở Hoài Châu nữa kìa. Có lẽ là vì nàng nói mình biết chút y lý, mà vừa hay mẫu thân hắn đang bệnh nặng, nên hắn mới chiêu đãi ân nhân cứu mạng tốt như vậy.

Nhưng nếu là ân nhân cứu mạng, thế thì tại sao sau khi mẫu thân khỏi bệnh rồi, hắn vẫn không muốn nàng trở về Thục Châu?

Rõ ràng Nghiêm Khuyết đã biết, giữa mình và Trình Giảo Giảo không thể quay lại như lúc đầu được nữa. Hắn phải cưới một Hoàng hậu môn đăng hộ đối với mình, còn nàng, nàng chỉ một lòng muốn trở về nhà, cả đời không gả, cứ thế mở một hiệu thuốc, hưởng thụ cuộc sống an nhàn sung sướng như một tiểu phú bà.

Vậy mà, Nghiêm Khuyết lại liên tiếp làm ra một loạt những hành động mà ngay cả chính bản thân mình cũng chẳng thể hiểu nổi.

Khi biết Hạ Viên ức hiếp nhục nhã nàng, hắn đã giận dữ cho người đào mộ lên để quất xác.

Khi biết nàng trúng tình cổ, hắn đã không quản bôn ba, giả trang thành người khác để đến thăm nàng.

Khi bị cổ trùng ăn mòn đau đớn, hắn vẫn không quên nắm lấy tay nàng, cầu xin nàng hãy theo hắn trở về.

Chút tâm tư nhỏ nhặt ấy của hắn, đã bị nàng thấu tỏ như ban ngày.

Còn Trình Giảo Giảo thì sao? Thực ra, chính nàng cũng chẳng biết rõ.

Lúc ban đầu gả cho Nghiêm Khuyết, vì hắn lo chiến sự mà không chịu đi rước nàng, để nàng phải một thân một mình lặn lội tìm đến Hoài Châu, nàng không tức giận mới là lạ. Hắn đối với nàng không mặn không nhạt, nhưng trải qua ba năm ở hành cung Ninh Châu, Trình Giảo Giảo phải thừa nhận rằng, quãng thời gian trước kia ở Nghiêm phủ quả thực tốt hơn rất nhiều.

Mãi đến sau này gặp lại, nàng chỉ cảm thấy may mắn vì Nghiêm Khuyết không g iết mình, đồng thời chịu thả mình trở về Thục Châu. Nàng muốn buông bỏ quá khứ, làm lại từ đầu, nhưng rồi hắn lại nắm lấy tay nàng, trong đôi mắt sắc như dao ấy tràn ngập vẻ dịu dàng như gió xuân, khiến nàng mềm lòng, quyến luyến chẳng nỡ rời xa.

Tim nàng đập nhanh, nàng muốn đổ lỗi cho tình cổ. Đầu óc rối bời, nàng lại muốn đổ cho Nghiêm Khuyết. Nhưng khi đọc được bức thư năm ấy hắn từng gửi cho mình, nàng đã không kìm được mà bật khóc.

“Mạch Mạch, trẫm đi đây.”

“Trẫm sẽ giải quyết hết đám người Việt Châu, nhất định sẽ bình định bốn bể.”

“Sau đó, trẫm sẽ đến đón nàng, đến lúc đó, nàng sẽ là Hoàng hậu của trẫm, cũng là Hoàng hậu của thiên hạ Hoài Bắc này.”

Quyền thế chẳng có gì tốt.

Nhưng nàng thật tốt.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Na, Quả Ackee - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN