logo
REVIEW>> SAU KHI ĐÂM SAU LƯNG THÁI TỬ, TA BỎ TRỐN
sau-khi-dam-sau-lung-thai-t-ta-b-tron
Tìm truyện
Donate

SAU KHI ĐÂM SAU LƯNG THÁI TỬ, TA BỎ TRỐN

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Designer:

AI_Bích Sơn

Độ dài: 90

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 8526

Giới thiệu:

Chức Vụ trước khi c hết xuyên vào trong cuốn tiểu thuyết yêu h ận tình t hù máu chó đầy đầu.

Nam chính bên ngoài là ánh trăng sáng ôn nhu văn nhã, bên trong thực chất là một tên đ iên b ệnh h oạn. Nam phụ á c đ ộc đê tiện, rõ ràng là cũng bị thần kinh.

Giữa nam chính nam phụ, mọi người thường hay thiên vị nam chính hơn.

Trừ nữ phụ.

Nữ phụ Cố Phán Thanh là người mắc bệnh yêu đương não tàn giai đoạn cuối, yêu nam phụ đến c hết đi sống lại, sẵn sàng làm những việc mà nam phụ muốn.

Chức Vụ: Thật là một tình yêu cảm động.

Nhưng mấy cái này đều không liên quan tới nàng, một người qua đường Giáp đang phải chiếu cố phu quân ốm yếu của mình.

Phu quân Chức Vụ tuấn tú lại dịu dàng, bị nguyên thân ngược đãi, Chức Vụ mềm lòng giúp hắn chữa mắt, chữa chân, điều dưỡng thân thể.

Mặt khác, ngồi chờ nam chính Thái tử trong truyền thuyết trừng phạt nam phụ và nữ phụ, có được kết cục HE.

Cho đến một ngày, có một người xa lạ tìm đến nàng.

Hắn ta nói: Phán Thanh tiểu thư, thời gian gần đây, trừ việc đ ộc m ù hai mắt Thái tử, tàn phá hai chân của hắn, lúc nào cũng cho ngài ấy uống t huốc đ ộc, thì ngươi có moi được thêm thông tin thú vị nào khác từ ngài ấy hay không?

Chức Vụ: ...

Đầu óc Chức Vụ đình trệ giây lát, sau đó hình như có sét đánh ngang qua. Nàng nhận ra những sự thật quan trọng như sau:

1. Phu quân ốm yếu không thể tự gánh vác nhà mình thật ra là nam chính.

2. Phu quân bị đ ộc m ù mắt, tàn phế hai chân, thân thể đầy bệnh tật đều là tác phẩm của nữ phụ á c đ ộc để làm nam phụ hài lòng.

3. Nàng chính là nữ phụ Cố Phán Thanh.

Chức Vụ ngốc ngay tại chỗ.

***

Chức Vụ nguyên là tiểu thư của một chi nhỏ thuộc Vân Lăng Cố thị, một gia tộc đang sa sút lụn bại. Vì nhan sắc khuynh quốc khuynh thành của mình, nàng được gia chủ Cố thị dốc hết tiền của bồi dưỡng, chỉ mong sau này có thể bán nàng đổi lấy vinh quang cho gia tộc.

Một ngày nọ, Chức Vụ bệnh nặng, không biết vì sao lại xuyên vào quyển tiểu thuyết yêu h ận tình t hù vô cùng cẩu huyết.

Nguyên thân của Chức Vụ là một nữ nhân á c đ ộc. Phu quân ốm yếu bệnh tật đầy mình, nàng ta lại hồng hạnh vượt tường đi tìm nam nhân khác, lúc thì đ ánh đ ập hắn mua vui, lúc thì lấy kim châm hành hạ thân thể vốn đã tàn tạ của hắn.

Điều đáng kinh ngạc là phu quân không phản kháng lại, chấp nhận ngủ ổ rơm hay bị kim đâm tàn phế đôi chân, còn cho rằng bởi vì bản thân vô dụng nên mới không thể khỏi bệnh.

Chức Vụ cảm thấy nam nhân này thật đáng thương bất hạnh, lập tức đem lòng thương xót.

Lúc đó, thôn nhỏ nơi họ ở vướng vào vụ án á m s át Thái tử, thích khách đang lẩn trốn giữa người dân. Chức Vụ nắm rõ cốt truyện, lập tức biết rằng đây là âm mưu của nhân vật phụ nhằm hãm hại nam chính. Nhớ đến cái kết của đôi nam nữ này, nàng không nhịn được mà run rẩy.

May mà nàng chỉ là một thường dân bình thường, mối bận tâm duy nhất là chữa khỏi cho phu quân.

Khổ nỗi sau khi phát hiện ra phu quân là Thái tử còn mình là nữ phụ Cố Phán Thanh luôn muốn hành c hết Thái tử, Chức Vụ lập tức chạy trốn.

Trên đường về quê, hai người gặp phải thổ phỉ. Nàng nghĩ rằng người của Thái tử sẽ sớm đến cứu hắn, đây là thời cơ tốt nhất cho nàng chạy.

Thế nên, nàng giả vờ nói với Yến Ân rằng mình sẽ đi tìm người đến giúp, hỏi mượn hắn cây pháo phát tín hiệu để câu giờ.

Yến Ân đưa cho nàng, nói rằng, “A Vụ cẩn thận, pháo này không thể gặp nước.”

Thế nên Chức Vụ không nói một lời quăng nó xuống sông.

Nhưng vì cứu vớt một đôi huynh muội qua đường nên nàng bị bắt lại, bị ném trả trở về bên cạnh Yến Ân.

Sau đó nàng mới biết, pháo kia gặp nước sẽ tỏa hương dụ bươm bướm dẫn đường đến.

Chức Vụ khóc không ra nước mắt.

***

Tiểu thư Cố Phán Thanh là con gái của Thừa tướng đương triều, được Thái thượng hoàng xem như châu ngọc mà nâng niu. Từ nhỏ Cố Phán Thanh đã đem lòng si mê nam phụ Cẩn Vương và không mấy ưa Thái tử Yến Ân.

Trong nguyên tác, thiết lập của Cố Phán Thanh là kiêu căng ngạo mạn, coi trời bằng vung, nhưng nàng ta không phải nữ nhi ruột của Thừa tướng.

Tiểu thư thật sự là nữ chính Khúc y nữ, là người mà Thái tử cất giấu trong lòng ngay từ khi còn nhỏ. Cố Phán Thanh sợ bại lộ, hãm hại Khúc y nữ mất trí nhớ nên tội càng nặng, c hết càng thảm.

Chức Vụ run sợ, quyết định sẽ giúp nữ chính hồi phục để giữ mạng. Nhiệm vụ của nàng là theo phe nam phụ, làm nhục Yến Ân giống như trong nguyên tác. Nàng không muốn làm phật lòng Cẩn Vương, càng không dám trái ý Thái tử, chỉ có thể nỗ lực hết sức theo kịch bản.

Mà mỗi lần theo ý Cẩn Vương đều phải đâm sau lưng Thái tử một nhát, Chức Vụ đầu óc đơn giản, bị bắt tại trận chỉ biết run rẩy nhìn hắn.

Kim bài miễn tử của nàng là sự yêu chiều của Thái thượng hoàng. Yến Ân tàn nhẫn đến mức có thể g iết mẹ ruột của mình, lại chỉ kính trọng một mình ông. Chức Vụ cho rằng, có lẽ vì Thái thượng hoàng nên hắn đã nhiều lần nhẫn nhục mà không c hém nàng.

Thay vào đó là những phương pháp tra tấn khác.

Thái tử điện hạ ôn hoà dịu dàng như ánh trăng sáng được vạn người kính ngưỡng, ánh mắt nhìn về phía nàng luôn ngập tràn chiếm hữu, nhiều lúc nổi đ iên nghiến nát môi nàng, vòng tay siết chặt lấy eo nhỏ, trốn sau một bức màn mỏng bắt nạt nàng đến phát khóc.

Chức Vụ: Hắn đang trả thù bằng cách làm nhục mình ư?

Tất cả mọi người xung quanh Yến Ân đều bội phục trí thông minh của Chức Vụ.

Thái tử năm lần bảy lượt bị nàng đ âm sau lưng, nhưng những gì hắn làm là mềm lòng trước đôi mắt đỏ hoe đầy van xin ấy.

Tống công tử là con trai cưng của một trung thần thuộc đảng Thái tử, bởi vì giở trò đồi bại với Chức Vụ mà bị ném làm mồi sống cho sói.

Hay đỉnh điểm là khi nàng nhốt hắn trong lồng, dắt hắn như dắt chó cưng đi dạo, bắt hắn rửa chân cho mình.

Chức Vụ nghĩ như vậy đã là quá sức chịu đựng với Yến Ân.

Nhưng nàng đâu hay biết khi hắn cầm lấy bàn chân trắng như ngọc của nàng, hôn lên mu bàn chân, lau sạch từng giọt nước đọng lại bằng đầu lưỡi nóng đến phát sợ, trong lòng không có lấy nửa phần nhục nhã.

***

Yến Ân từ lúc sinh ra đã mang mệnh Đế vương, có lẽ vì vậy nên hắn luôn khắc những người bên cạnh mình, bước vào con đường tranh quyền đoạt vị phủ đầy xương trắng và máu tươi.

Năm bảy tuổi, trong lúc chạy trốn khỏi binh biến, để xe ngựa hộ tống Hoàng đế chạy nhanh hơn, mẫu phi đã ném hắn xuống cho bọn thổ phỉ. Yến Ân cầm lấy cành cây, không chút do dự đâm mù mắt tên thủ lĩnh.

Hắn được gia đình họ Khúc cứu giúp, chấp nhận bỏ ra nửa cái mạng để cứu sống con gái của họ, bởi vì hắn không thích mắc nợ bất cứ ai.

Trong cơ thể của Yến Ân và Khúc y nữ có hai con cổ trùng luôn gắn kết với nhau, vì vậy không ai trong số hai người được c hết cho đến khi giải được cổ.

Thế mà Chức Vụ lại tưởng rằng, hắn thích Khúc y nữ.

Nửa đời của Yến Ân nào biết thích nghĩa là gì.

Hắn được dạy phải khắc chế, nhẫn nhịn, tạo dựng lớp vỏ bọc nho nhã lễ độ, tránh xa tửu sắc bên ngoài để được lòng dân chúng. Do đó, sức nhẫn nại của Yến Ân có thể vượt xa người bình thường, có thể ép tâm thái bệnh hoạn của mình xuống thật chặt.

Hắn luôn chờ đến ngày có thể phanh thây Chức Vụ để xả nỗi h ận t hù trong lòng. Cứ mỗi lần nàng phạm lỗi, hắn lại thầm nhủ, không sao, thêm một lần nữa, tội nàng sẽ càng lớn, hắn muốn xem nàng có thể giả vờ đến lúc nào.

Một lần, lại thêm một lần nữa.

Đến khi hắn nhận ra rằng, bản thân vẫn luôn kiếm cớ để tha thứ, thế nên làm sao có thể có lần cuối cùng.

Không kiếm được cớ thì tìm lý do, không tìm được nữa thì vẫn cứ tha trước rồi tính.

Yến Ân không cần nàng c hết thê thảm, hắn chỉ muốn nàng ngoan ngoãn ở bên cạnh mình. Cho dù là đôi mắt phiếm hồng, đôi môi ngọt ngào như đào mật, hương thơm gây nghiện, cảnh xuân tràn trề trong những giấc mộng, dáng hình thướt tha, đều chỉ có thể rơi nước mắt hay cầu xin với một mình hắn.

Nhưng đáng tiếc là, trong lòng Chức Vụ đã có người khác. Đêm xuân đầu tiên, nàng đã gọi cái tên không phải của Yến Ân. Túi thơm không dành cho hắn, nụ cười xinh đẹp cũng không thuộc về hắn.

Mặc cho hắn đã vì Chức Vụ chịu trăm đòn roi đánh lên người, lên núi đ ộc tìm kiếm giải dược cho nàng, người đã khiến hắn chống lại cả thánh ý để bảo vệ.

Kết cục cuối cùng của Chức Vụ, giống như Cố Phán Thanh, thật sự rất thảm.

Nàng bị hết thảy những người nàng từng giúp bỏ mặc, trúng đ ộc b ỏ m ạng trên núi hoang. Khi hắn nghe tin đã là ba ngày sau, từ trên giường bệnh thoáng choàng tỉnh.

Yến Ân bình tĩnh ôm lấy cái xác đã lên giòi, phủ thêm áo cho nàng, bế lên ngựa đưa về cung.

Thoạt nhìn rất điềm nhiên, nhưng chỉ có những người tận mắt nhìn thấy mới biết, hai tay của hắn run rẩy dữ dội.

Sau ngày hôm đó, Thái tử điện hạ tốt đẹp trong mắt mọi người đã hoàn toàn phát đ iên.

Lăng trì m ổ b ụng, huyết tẩy Đông Cung.

Những gì người khác có, hắn muốn A Vụ cũng phải có.

Những gì A Vụ phải chịu, hắn muốn những người hại nàng cũng phải trả giá theo.

Khi máu rỏ thành dòng rơi xuống tưới ướt Đông Cung, có tiếng hét đ iên loạn hòa lẫn với nhịp đập trống rỗng trong tim, trong nháy mắt cũng đã khép lại một giấc mộng xưa.

***

Sâu trong lòng Chức Vụ, nàng thật sự không hề hận bất cứ ai, nàng chỉ muốn sống thật tốt, cũng mong Yến Ân sẽ quên hết mọi h ận cũ để trở thành một minh quân.

Nhưng từ khi nàng c hết đi, trái tim của Yến Ân cũng đã hoá thành tro tàn.

Hắn chắp vá lung tung những mảnh da đã hư thối, bầu bạn với bộ xương khô sau màn trướng, tình nguyện trọn đời trọn kiếp không được siêu sinh, để đổi lấy một lần tương phùng gặp lại nàng.

Đến khi Chức Vụ lấy thân phận Cố tiểu thư đứng trước mặt hắn, Yến Ân liền biết rằng, số phận đã cho hắn một cơ hội để làm lại từ đầu.

Nàng sẽ dùng quãng đời còn lại để nói cho hắn biết, nếu như lần tương ngộ này không phải là thực tại, thì cũng chính là một giấc mộng mãi mãi không cần tỉnh lại.

“Nếu như vận mệnh được định sẵn là một ván cờ

Thì cùng lắm là thua một phen lưu danh thiên cổ mà thôi.” *

____

*: Trích bản dịch lời bài hát Huyền điểu do Tát Cát thể hiện, Ost Trường nguyệt tẫn minh

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Dã Quỳ

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN