
Tác giả:
Đào Hoa Dẫn
Reviewer:
AI_Dã Quỳ
Designer:
AI_Nguyệt Bạch
Độ dài: 60
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 118
Giới thiệu:
Khương Điềm là cô gái xinh đẹp nhất trong khu tập thể lớn, cô không chỉ ngọt ngào mà còn khéo ăn nói, nhưng cô lại là một con cá mặn (*).
Để tránh bị đưa về nông thôn, Khương Điềm quyết định gả cho người có đính ước từ nhỏ với mình. Nghe nói đối tượng đính ước từ nhỏ này cao ráo đẹp trai, lương cao, là đối tượng lý tưởng để kết hôn.
Sau khi kết hôn, Khương Điềm trở thành cô dâu nhỏ mong manh yếu ớt nhất trong miệng mọi người.
Cô không làm việc nhà, không nấu cơm, mỗi ngày đều ăn diện xinh đẹp, tiền lương của chồng cũng đều giao nộp hết cho cô.
Lục Vân Thành lạnh lùng giặt quần áo cho Khương Điềm: “Lần sau anh nhất định sẽ không giúp em làm những việc này!”
Khương Điềm: “Lần trước anh cũng nói vậy mà.”
Lục Vân Thành: “...”
(*) Cá mặn chỉ người không có chí tiến thủ, không có động lực, sống lười biếng, an phận và không muốn phấn đấu.
***
Cả khu tập thể đều biết cô con gái duy nhất của nhà họ Khương, Khương Điềm, đã đến tuổi lấy chồng. Khương Điềm xinh đẹp có tiếng, các chàng trai trong khu theo đuổi cô xếp thành hàng. Ngặt nỗi người thích cô thì nhiều, nhưng Khương Điềm lại chẳng vừa ý ai. Để tránh bị đưa xuống nông thôn làm thanh niên tri thức theo chính sách lúc bấy giờ, cô chỉ đành phải nhờ bà mối tìm chồng cho mình.
Tốt xấu gì cô cũng là con gái một trong gia đình, được bố mẹ và anh trai yêu thương chiều chuộng từ nhỏ. Nay lấy chồng là việc trọng đại ảnh hưởng đến cả đời, cộng thêm ngoại hình xuất sắc nên dĩ nhiên là tiêu chuẩn của cô cũng không hề thấp.
Ước mơ của Khương Điềm là làm một con cá mặn, có thể lười được bao nhiêu thì lười, phơi được bao nhiêu thì phơi, nếu đối phương có thể tạo điều kiện cho cô được như thế thì tốt biết bao.
Nhờ bà mối giới thiệu, Khương Điềm đã đi xem mắt với vài người, nhưng người đầu tiên thì không hợp, những người tiếp theo thì bị người đầu tiên phá. Dần dà, cô cũng mất hứng thú với chuyện xem mắt, còn phải tính đến việc về quê chọn đại một người về ở rể.
Trong khi đó, Lục Vân Thành lại chuẩn bị từ thủ đô đến xưởng để nhậm chức phó giám đốc. Mọi thứ đều trót lọt, chỉ có duy nhất một điều cứ khiến anh đau đầu mãi.
Ông nội anh cứ nhắc đi nhắc lại chuyện kết hôn và đối tượng đương nhiên là vị hôn thê đã được hứa hôn từ nhỏ của anh.
Nhưng khi đó là do mẹ anh và mẹ của cô gái đó là bạn thân, đính ước cũng chỉ là chuyện nói ngoài miệng cho vui. Sau này, bố mẹ Lục Vân Thành ly hôn và mọi người đều mặc định rằng hôn ước cũng từ đó mà hủy bỏ.
Ai ngờ ông nội Lục vẫn nhớ, còn là nhớ suốt nhiều năm. Cứ năm lần bảy lượt bị thúc giục như vậy, Lục Vân Thành chỉ đành đồng ý. Anh nghĩ, hoặc là người ta đã có người mình thích, hoặc là đã lấy chồng sinh con xong xuôi hết rồi. Nhưng để ông nội yên lòng, anh vẫn quyết định đến nhà cô gái đó một chuyến. Nếu như cô chưa thích ai cũng chưa kết hôn, vậy thì anh nhất định sẽ chịu trách nhiệm với cô.
Lần đầu tiên Khương Điềm gặp Lục Vân Thành, cô đang giằng co với đối tượng xem mắt đầu tiên cứ bám dính không tha kia. Anh xuất hiện như một vị thần, lạnh lùng giúp cô thoát khỏi cảnh tượng đáng xấu hổ đó rồi thản nhiên đi mất.
Mãi mới gặp được một người đẹp trai như thế, vừa hay lại hợp ý một người ưa thích cái đẹp như cô. Nào ngờ mấy ngày sau, Lục Vân Thành đã đến cửa giải thích về mối hôn ước năm xưa, sau đó nghiêm túc nói sẽ cưới cô.
Đối với Khương Điềm, đây chẳng khác nào chuyện tốt từ trên trời rơi xuống. Người đàn ông này có ngoại hình, có địa vị, lương lại cao, nếu không lấy thì thật là quá uổng. Cô liền thuận theo anh và bố mẹ, cứ thế mà gả chồng.
Ban đầu cứ nghĩ chỉ cần tôn trọng nhau đã là đủ, bởi vì dù sao mục tiêu của cô cũng là làm một con cá mặn lười biếng. Ngay từ lần đầu gặp, Khương Điềm đã biết anh là người lạnh lùng khô khan, có lẽ sẽ hơi khó nếu muốn nói chuyện yêu đương. Nhưng dù sao anh cũng đã đưa hết tiền cho cô rồi kia mà, cuộc sống sau này cũng sẽ không đến nỗi nào đâu.
Nào ngờ Lục Vân Thành cũng không phải hoàn toàn là lạnh như băng, anh cũng có một mặt ấm áp dịu dàng như bao người khác, chỉ là do gia đình tan vỡ từ nhỏ nên mới giấu nhẹm đi, cất kỹ vào trong lòng, từ đó về sau chỉ trưng ra vẻ mặt nghiêm nghị khiến ai cũng sợ. Từ khi gặp Khương Điềm, chút mềm mại ấy mới bắt đầu lộ ra ngoài, mà tất cả, đều là dành hết cho cô.
Giao hết tiền lương cho Khương Điềm giữ, cho phép cô tiếp tục làm một con cá mặn, ra mặt chống lưng cho cô khi bị công nhân trong xưởng hiểu lầm, lại còn bất chấp đường xá xa xôi để chạy từ tỉnh lên thủ đô thăm cô ôn thi đại học mỗi ngày.
Cưới rồi mới biết, hóa ra một người đàn ông to xác như Lục Vân Thành, cũng có lúc bám dính như keo, cũng biết tỏ vẻ đáng thương, lúc nào cũng đặt Khương Điềm lên hàng đầu, tâm tư tinh tế tỉ mỉ hơn cô tưởng rất nhiều.
Càng chung sống với nhau lâu, cô lại càng thấy hài lòng. Vì phải tiếp xúc với nhau hằng ngày nên khó tránh khỏi việc nảy sinh đôi chút rung động. Từ rung động lại thành thích, rồi từ thích lại thành yêu. Anh là người bạn đồng hành sẽ cùng cô đi hết quãng đường còn lại, chỉ nghĩ vậy thôi, Khương Điềm cũng đã thấy mình thật may mắn biết bao.
Trong mắt Khương Điềm, mọi thứ đều diễn ra theo trình tự vốn có của nó, nhưng với Lục Vân Thành, mọi chuyện đã bắt đầu sớm hơn như thế rất nhiều.
Ngày đầu tiên gặp cô, Khương Điềm mặc một chiếc váy màu hồng, đang xoay người nhảy múa cho em họ học theo. Rõ ràng cảnh vật xung quanh cũng rực rỡ chẳng kém, vậy mà anh lại chỉ nhìn thấy mỗi một mình cô, rất lâu sau vẫn chưa thể dời mắt đi.
Sau này anh mới biết, hóa ra cô gái ấy tên là Khương Điềm, cả ngoại hình, tính cách lẫn giọng nói của cô đều ngọt hệt như cái tên, khiến biết bao nhiêu chàng trai mê đắm theo đuổi, nhưng tất cả đều bị cô thẳng thừng từ chối.
Vậy mà khi đối diện với anh, cô lại tươi cười rực rỡ, lại đỏ bừng cả mặt, khiến tim anh lỡ nhịp chỉ trong thoáng chốc. Sau vài ba lần trao đổi qua lại, Lục Vân Thành đã thành công cưới được cô gái khiến anh nhớ mãi không quên ấy về nhà.
Hơn ai hết, anh biết rõ gia đình mình vốn không được yên ổn như nhà người khác. Bố, mẹ kế và cả em trai anh, ai ai cũng có mưu tính cho riêng mình. Anh sợ Khương Điềm sẽ phải chịu thiệt, nhưng cô đã khiến anh được một phen mở rộng tầm mắt.
Cô không chỉ xinh đẹp ngọt ngào, mà còn rất cứng rắn. Cô có lập trường vững vàng, sẽ không vì đôi ba câu của những kẻ có tiền mà cảm thấy áp lực, ngược lại còn đáp trả lại khiến họ xanh cả mặt. Nhưng rồi cô vẫn khuyên anh nên làm lành với bố, bởi vì cô biết, dù sao họ cũng là máu mủ ruột rà.
Cứ như thế, Khương Điềm đã trở thành vợ anh, trở thành một phần trong cuộc sống của anh, cho anh nếm trải thứ gọi là tình yêu nồng cháy mà mọi người vẫn thường hay nói đó. Anh sẽ biết ghen, biết buồn, biết lo được lo mất, cũng biết cảm giác hồi hộp đến đổ mồ tay vì một người con gái là như thế nào.
Rồi sau này họ cũng sẽ cùng nhau già đi, chậm rãi nắm tay nhau bước qua những quãng thời gian tươi đẹp còn đang chờ phía trước.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Dứa - Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved