logo
REVIEW>> SAO CHIỀU TRONG ÁNH HOÀNG HÔN
sao-chieu-trong-anh-hoang-hon
Tìm truyện

SAO CHIỀU TRONG ÁNH HOÀNG HÔN

Tác giả:

Tê Dao

Reviewer:

AI_Anh Đào

Designer:

AI_Bích Sơn

Độ dài: 50

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 12

Duyên phận vốn dĩ là một thứ gì đó rất kỳ diệu. Có những người tưởng chừng chỉ là khách qua đường trong cuộc đời nhau, vậy mà dù đã đi lạc giữa biển người bao năm, cuối cùng vẫn sẽ tìm được đường quay trở về bên cạnh đối phương.

Chẳng hạn như nhân duyên giữa Yến Thu và Tưởng Kinh Hàn.

Cô và anh quen nhau từ cái thời còn vô tư chạy khắp khu tập thể, ngày ngày cãi cọ rồi lại ríu rít làm lành như chưa từng giận dỗi. Bên cạnh họ còn có Dụ Gia Thụ, người luôn xuất hiện như một mảnh ghép dịu dàng nhất của tuổi thơ ấy.

Sau mỗi buổi tan học, hai cậu con trai sẽ đứng ở cửa sau lớp đợi cô cùng về nhà.

Một người trầm ổn, ôn hòa như gió xuân, một người lại ngang tàng ngỗ nghịch, là “tiểu bá vương” nổi tiếng của cả khu tập thể.

Rồi thời gian dần trôi qua, chẳng mấy chốc mà cả ba đứa trẻ đều đã lớn, bắt đầu trở thành những thiếu niên thiếu nữ hiểu được thế nào gọi là rung động đầu đời.

Yến Thu cũng bắt đầu nhận ra, tình cảm cô dành cho hai cậu bạn bên cạnh mình hoàn toàn khác nhau. Với Dụ Gia Thụ chỉ đơn thuần là bạn thân hay tâm sự tỉ tê, nhưng với Tưởng Kinh Hàn, dường như là một thứ cảm xúc rất khác.

Đó là cảm xúc “trên mức tình bạn”.

Vào năm 2012 - năm Yến Thu 11 tuổi, trong 5 dòng nhật ký ngắn ngủi mà cô đã viết, cái tên “Tưởng Kinh Hàn” đã xuất hiện đến tận 4 lần.

Có lẽ từ khi ấy, cô đã hiểu được thế nào là thích một người. Mối rung động non nớt ấy không hề biến mất theo thời gian, ngược lại còn âm thầm lớn dần trong lòng cô suốt nhiều năm sau đó.

Chỉ tiếc rằng, thanh xuân luôn thích trêu đùa lòng người.

Ba năm sau kể từ ngày thích anh, Yến Thu lại phải theo gia đình chuyển đến Thượng Hải sinh sống. Một cô gái nhỏ còn chưa kịp nói rõ lòng mình, đã bị ép phải rời khỏi nơi mình lớn lên.

Trước khi rời đi, Yến Thu đã lấy hết can đảm để gõ cửa hỏi Tưởng Kinh Hàn một câu mà cô cất giấu trong lòng suốt bao năm.

“Cậu có thích tớ không?”

Nhưng anh lại trả lời là không.

Chỉ một câu nói ngắn ngủi ấy thôi, lại đủ khiến trái tim thiếu nữ đau âm ỉ rất nhiều năm về sau.

Nhưng Yến Thu nghĩ như vậy cũng tốt.

Dù sao cô cũng phải rời khỏi nơi này, nếu không có vương vấn, có lẽ sẽ dễ dàng quên hơn một chút.

Thế là cô đi thật.

Đi suốt ba năm không quay lại.

Những tưởng nhân duyên của hai người chỉ tới đây thôi, thì ba năm sau Yến Thu lại một lần nữa quay lại Thành Đô, còn vô tình trở thành bạn cùng bàn của Tưởng Kinh Hàn.

Vài năm không gặp, cậu thiếu niên vốn đã nổi bật nay càng cao lớn, xương cốt rắn rỏi, gương mặt tràn đầy sức sống. Khí thế phóng khoáng, kiêu ngạo nhưng vẫn lạnh nhạt hờ hững. Vẫn giống như ngày xưa, khiến người ta chẳng thể rời mắt.

Cô thấy số mình thật đen đủi làm sao. Tưởng chừng cả đời chẳng còn dính dáng, thế mà lại trở thành bạn cùng bàn.

Nghĩ đến hôm mới gặp lại anh mình mạnh miệng “người muốn làm tôi vui phải xếp hàng tận đến phía Nam thành phố”, rồi còn giả vờ không quen, bị bắt quả tang ngay tại chỗ, Yến Thu chỉ muốn trốn ngay khỏi đây.

Nhưng trên mặt cô vẫn giữ bình tĩnh, nở nụ cười lễ phép: “Xin chào”.

Lần quay trở lại này, Tưởng Kinh Hàn cảm nhận được một Yến Thu rất khác trước đây.

Cô không muốn thiết lập quá nhiều mối quan hệ xã hội, không tiếp nhận những lời mời mọc làm quen hay kéo gần quan hệ từ người khác, chỉ mỉm cười lịch sự, thỉnh thoảng nói đôi câu, giữ khoảng cách vừa đủ. Cảm giác như cô đang dựng lên một lớp vỏ bọc vô hình quanh bản thân, giống như một con nhím nhỏ luôn trong trạng thái đề phòng.

Nhẽ ra cô không nên như vậy, phải trải qua những gì khiến cô đã thay đổi trở thành phiên bản như ngày hôm nay chứ?

Tưởng Kinh Hàn không hỏi mà chỉ âm thầm ở bên cạnh cô theo một cách dịu dàng nhất. Lấy danh nghĩa được bà nội Yến Thu nhờ chăm sóc cô, anh đường đường chính chính xuất hiện trong cuộc sống của cô lần nữa.

Nhưng thật ra anh hiểu rằng, anh chỉ đang tìm một cái cớ để bù đắp cho câu nói năm đó. Vì anh hối hận đã dối lòng mình khiến cô mang theo tổn thương ấy rời đi, nên lần này anh không muốn bỏ lỡ cô thêm một phút giây nào.

Một người giỏi tự nhiên, một người giỏi xã hội. Anh giúp cô học toán lý, cô hướng dẫn anh học tiếng Anh.

Anh hiểu tính cô thích ăn mềm không ăn cứng, thi thoảng sẽ giận dỗi tiêu cực vô cớ, nhưng anh không trách thậm chí còn bao dung cho những cảm xúc ấy, tôn trọng cái gọi là độc lập và lòng tự trọng, như những cơn sóng nhẹ nhàng vỗ về cô.

Anh âm thầm biểu hiện tâm ý của mình qua từng hành động nhỏ, chẳng hạn như động viên cổ vũ, lén ra ngoài mua thuốc giảm đau khi biết cô tới tháng, lặng lẽ trốn học đi mua chiếc bánh kem mà cô hằng mong ước, len lén thử phản ứng của cô khi hai người bị trêu là một cặp.

Thế mà, Yến Thu đầu gỗ lại chẳng hay biết gì.

Chẳng lẽ anh thể hiện chưa đủ rõ ràng sao?

Mà điều khiến anh bực tức nhất, đó chính là khi anh quyết tâm thi vào Thượng Hải để có thể ở bên cô, thì cô lại quyết định thi vào Bắc Kinh, lại còn nói với anh “đừng làm những điều quá ngốc nghếch”.

Có lẽ anh ngốc thật, khi luôn chờ đợi cô từ năm này qua năm khác. Những phong thư viết bao nhiêu năm xa cách chưa kịp trao, chính là tình cảm của anh suốt bấy nhiêu năm tháng.

“Hôm đó tớ không cố ý.

“Thật ra tớ rất thích cậu”.

“Rất, rất thích cậu”.

“Cậu có thể quay lại được không?”

Thời gian viết lá thư này là tháng 10 năm 2014, tròn một tháng sau khi Yến Thu chuyển nhà.

Khoảnh khắc cô đọc được những dòng ấy, tất cả tiếc nuối và bỏ lỡ suốt nhiều năm cuối cùng cũng có lời giải đáp.

Niềm tin phải vào Thượng Hải gần như cố chấp của Tưởng Kinh Hàn, sự kiên định khó hiểu, cùng sự thất vọng và tức giận khó che giấu khi cô nói sự thật, tất cả đều có câu trả lời.

Thì ra chưa từng có ai đơn phương trong mối tình này cả. Chỉ là hai người đều quá ngốc, cũng quá sợ mất nhau nên mới bỏ lỡ nhau lâu đến thế.

Cô nghẹn ngào, lặp đi lặp lại vô số lần trong lòng.

“Tớ thích cậu.”

“Từ nhỏ tớ đã thích cậu rồi.”

“Sao chiều trong ánh hoàng hôn” là một bộ truyện nhẹ nhàng không có nhiều drama, cũng không có những tình tiết ngược đau đớn ngạt thở, nhưng lại khiến người đọc mềm đi bằng sự dịu dàng âm ỉ xuyên suốt từng chương truyện.

Yến Thu tuy có một gia đình không hạnh phúc, nhưng may mắn có được một Tưởng Kinh Hàn luôn chờ đợi mình, giống như sao chiều giữa ánh hoàng hôn cuối ngày, dù bầu trời có tối đến đâu vẫn lặng lẽ tồn tại ở đó, chờ cô quay đầu nhìn lại.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Kem Cheese Phô Mai

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN