
Tác giả:
Thiển Tĩnh
Reviewer:
AI_Thủy Tiên
Designer:
AI_Trường Xuân
Thể loại:
Hiện đại,
Hào môn thế gia,
Nghiệp giới tinh anh,
Cưới trước yêu sau,
Sắc,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Lâu ngày sinh tình,
Thầm mến,
Nhẹ nhàng,
Ấm áp,
Chữa lành,
HE
Độ dài: 167
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 37
Giới thiệu:
Mười năm sau khi tốt nghiệp, Sơ Doanh tham dự buổi họp lớp và gặp lại Giang Cẩn Sơ.
Anh là người cô đã thầm yêu suốt mười hai năm.
Giang Cẩn Sơ xuất thân danh giá, thành tích xuất sắc, là thiên chi kiêu tử danh xứng với thực. Còn Sơ Doanh chỉ là một bạn học hết sức bình thường của anh.
Trong buổi đầu mùa tuyết rơi đầu năm mới, tại một quán cà phê, Giang Cẩn Sơ ngồi đối diện cô, hỏi: “Chúng ta kết hôn luôn được không?”
Sơ Doanh biết, Giang Cẩn Sơ vì trưởng bối trong nhà lâm bệnh nặng nên mới gấp gáp kết hôn. Nhưng cô vẫn đồng ý.
Sau khi kết hôn, Giang Cẩn Sơ thể hiện rất hoàn hảo. Anh đưa đón cô đi làm, chỉ vì một câu nói vu vơ của cô mà sẵn sàng rời giường làm bữa khuya.
…
Sơ Doanh hiểu rõ, mọi điều tốt đẹp ấy chỉ là vì anh đang thực hiện trách nhiệm của một người chồng. Anh chưa từng nói rằng anh thích cô.
Ngay cả bạn bè cũng hay đùa rằng thế giới của Giang Cẩn Sơ chỉ có công việc, không có tình cảm.
Một người lý trí như vậy, thế mà lại dành thời gian nghiên cứu cách trồng hoa lam doanh ở Nam Thành.
Đó là loài hoa chỉ sinh trưởng ở vùng nhiệt đới và cận nhiệt đới, cũng là loài hoa mà Sơ Doanh yêu thích nhất.
Bạn bè đến chơi, nhìn thấy Giang Cẩn Sơ mặt mũi đầy tro bụi liền hỏi: “Đã kết hôn rồi, cần gì phải bày vẽ như thế?”
Giang Cẩn Sơ lắc đầu cười khẽ: “Cô ấy thích.”
Rồi anh tiếp tục điều chỉnh nhiệt độ trong nhà kính trồng hoa.
Lúc hoàng hôn buông xuống, giữa cơn mưa hoa màu tím lam, mảnh lam doanh duy nhất trong thành phố đã nở rộ.
Giang Cẩn Sơ hôn lên khóe môi Sơ Doanh. Giữa tiếng tim đập vang vọng như sấm dội, cô nghe thấy anh nói: “Giang Cẩn Sơ yêu Sơ Doanh, yêu trọn đời.”
***
Vào một ngày đẹp trời, nếu gặp lại người mình từng rất thích khi còn đi học, chúng ta sẽ cảm thấy ra sao? Khi ấy, liệu chúng ta sẽ làm gì?
Cũng giống bao người từng đem lòng thầm mến một người thuở niên thiếu, Sơ Doanh cũng đã từng nghĩ đến ngày ấy vô số lần.
Sơ Doanh là một phóng viên thực tập có năng lực. Cô có vẻ ngoài mềm mại dịu dàng, nhưng ở cô lại có lắm điều khiến người khác “đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác”. Trông cô mềm mại, có phần yếu đuối, nhưng cô có thể tự khiêng chân máy một cách nhẹ nhàng mỗi khi cần ghi hình.
Cô lúc nào cũng nở nụ cười tươi sáng, lúm đồng tiền ngọt ngào bên má sẽ khiến người đối diện không khỏi buông lỏng cảnh giác, nhưng cô lại có thể đặt ra những câu hỏi sắc bén khó ngờ, khiến người được phỏng vấn không thể xem nhẹ. Cô luôn chân thành quan tâm đến mọi người, còn với người nhà thì lại là cô “công chúa nhỏ” kiêu kỳ tinh nghịch.
Một Sơ Doanh vừa ngọt ngào nhưng cũng vừa nhiệt huyết trong công việc như thế, rất hiếm người nào có thể liên hệ cái tên cô với chuyện tình cảm. Bởi, nhìn cô vô tư yêu đời lắm, trông chẳng giống kiểu người từng sa vào tình yêu và rồi bị tình yêu “quật ngã”.
Nhưng thật ra, cô gái có vẻ ngoài ngọt ngào tươi sáng, cô gái luôn “rực lửa” trong công việc ấy… lại thầm thích một người từ rất rất lâu rồi.
Sơ Doanh thích Giang Cẩn Sơ, đến nay cũng đã hơn mười năm.
Trong suốt hơn mười năm ấy, có hơn phân nửa thời gian là cô chẳng được gặp mặt anh, chẳng nói được với anh một câu nào, thế mà tình cảm dành cho anh lại kiên trì chẳng đổi dời. Thậm chí, ngày qua ngày, tình cảm ấy còn lắng lại, trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô.
Cô đã nghĩ đến ngày gặp lại anh rất rất nhiều lần. Nhưng rồi, khi ngày ấy thật sự đến, Sơ Doanh lại cuống quýt chẳng biết bản thân nên làm gì. Cô vừa muốn đến buổi họp lớp để được gặp anh, vừa sợ mình sẽ phải thất vọng khi thấy anh nhìn mình bằng ánh mắt xa lạ. Bởi lẽ, dẫu sao cũng là cô đơn phương thích anh. Còn với anh, cô cũng chỉ là một người bạn cũ bình thường, chẳng mấy thân thiết.
Thế rồi, cuối cùng Sơ Doanh vẫn chọn đến tham gia buổi họp lớp mà cô biết chắc anh sẽ tham dự ấy. Khi ấy, cô đến với tâm thế cho đoạn tình cảm đơn phương nhiều năm một cái kết.
Chính cô cũng chẳng ngờ, đó lại là quyết định làm thay đổi toàn bộ quỹ đạo yêu đơn phương, từ đây mối quan hệ giữa cô và Giang Cẩn Sơ hoàn toàn rẽ sang hướng khác.
Là khoảnh khắc anh khẽ gọi tên cô, khiến trái tim cô loạn nhịp, vui mừng khôn xiết vì anh vẫn còn nhớ mình. Là sự quan tâm âm thầm nhưng lại có khả năng nung nóng phần tình cảm thầm lặng mà cô luôn cố gắng giấu kín. Là khi anh tình cờ là đối tượng xem mắt của cô.
Với Sơ Doanh, tất cả những điều ấy là giấc mơ đẹp đẽ đến mức chỉ tồn tại trong những giấc mộng hoang đường nhất.
“Tựa như mọi thứ đã được định sẵn từ trước.
Nếu đó là tên của một người khác, dù chỉ là bạn học cũ, có lẽ ngay từ đầu anh đã không chút do dự mà từ chối. Nhưng vì đó là Sơ Doanh, cái tên ấy đã khiến trái tim anh khẽ rung động, nảy sinh ý muốn gặp mặt.”
…
Giang Cẩn Sơ xuất thân trong một gia đình trung lưu trí thức, ba đời làm trong nhà nước, phải nói là nền tảng của anh vô cũng vững mạnh. Bản thân anh từ nhỏ cũng đã rất nổi bật, đến khi trưởng thành thì trở thành một kiểm sát viên tài năng ưu tú.
Là một kiểm sát viên, công việc của anh đòi hỏi anh luôn phải giữ cái đầu lạnh, ngày ngày tiếp xúc với bao vụ án hóc búa, rồi lại phải vận dụng vốn kiến thức pháp lý đồ sộ để bảo vệ sự nghiêm minh của pháp luật, bảo vệ quyền của mọi người. Có lẽ, với một người lý trí như anh, việc đồng ý đi xem mắt và rồi sau đó kết hôn chớp nhoáng với đối tượng xem mắt là một điều không tưởng.
Chẳng một ai nghĩ rằng sẽ có ngày chuyện đó xảy ra với kiểm sát Giang cả, dù là Sơ Doanh, hay đến chính bản thân anh cũng chẳng ngờ nữa là.
Người nhà nghi ngờ anh đã “ủ mưu từ lâu” với cô, bạn bè thân thiết nghĩ anh đã bị “lừa cưới”, bạn cũ lâu ngày không gặp cho rằng anh kết hôn vì “lý do khó nói”. Còn Sơ Doanh thì một mực tin vào lý do mà anh đưa lúc ngỏ lời cầu hôn cô, đó là anh muốn kết hôn càng sớm càng tốt vì người nhà lâm bệnh nặng, muốn thấy anh cưới vợ sinh con.
Chỉ có mỗi anh mới biết, đó quả thật là một quyết định không xuất phát từ lý trí.
Vì người đó là Sơ Doanh, nên anh mới bằng lòng đến gặp mặt. Cô mang đến cho anh cảm giác rung động khó lý giải. Nhưng cảm xúc ấy khác với cảm giác muốn kiên trì theo đuổi, đào sâu những vụ án khó nhằn để tìm kiếm sự thật, anh không chỉ không muốn dùng lý trí để lý giải, mà ngược lại, anh còn quyến luyến, không nỡ xa rời.
Thế nên, anh muốn kết hôn với cô, càng sớm càng tốt.
“Sau khi kết hôn, cô vẫn luôn là người chủ động tiến về phía anh. Cô thậm chí chẳng hề cầu xin anh phải thích mình, cũng chưa bao giờ gặng hỏi xem anh có yêu cô hay không.”
Anh luôn cho rằng tình cảm của họ là mưa dầm thấm lâu, họ bước vào lòng đối phương sau những ngày chung sống hòa hợp trong hôn nhân. Cho đến khi anh lật mở cuốn nhật ký cô cất giữ kỹ càng, cho đến khi anh tìm thấy chiếc hộp “ký ức” lưu giữ những vật phẩm vụn vặt chẳng đáng lưu tâm của anh nhưng lại được cô xem như báu vật, cho đến khi anh nhận ra, có rất nhiều khoảnh khắc vợ anh lén nhìn anh bằng đôi mắt đong đầy tình cảm dịu dàng…
Anh mới biết, hoá ra anh đã bỏ lỡ tình cảm của cô nhiều năm đến vậy.
Khoảnh khắc “phá án” thành công, ngoài cảm giác hạnh phúc và vui sướng không sao kiềm chế được, anh còn cảm thấy ghen tị với bản thân trong quá khứ vì đã được cô yêu thương chân thành tha thiết đến nhường ấy. Anh tự hỏi, một người bình thường như anh mà cũng xứng đáng với tình yêu ấy sao?
Cô đã âm thầm thích anh rất nhiều năm, còn làm nhiều điều cho anh như thế, vậy mà anh lại chẳng hay biết gì. Nếu họ cứ mãi không gặp lại, hoặc nếu anh không đến buổi xem mắt bất ngờ kia, phải chăng cả đời này, anh và cô sẽ mãi mãi là hai đường thẳng song song hay không?
Giang Cẩn Sơ anh phải may mắn đến nhường nào mới được cô yêu nhiều đến thế?
Trước cả khi anh kịp nhận ra cô là người duy nhất anh muốn nắm tay đi hết quãng đời còn lại, trước cả khi anh quyết định ngỏ lời mời cô bước vào cuộc hôn nhân này, cô đã lặng lẽ nhìn về phía anh, bước lại gần anh rồi. Cô cứ thế đem lòng thích anh mà chẳng cần một lời hứa hẹn, chẳng mong anh đáp lại.
“Giang Cẩn Sơ, cảm ơn anh đã thích em.”
Ngay từ khi mới thích anh, cô đã hiểu, trên thế gian này, muốn người mình yêu cũng yêu mình chẳng phải là chuyện dễ dàng. Thế nên, cô chưa từng mong cầu anh đáp lại tình cảm của cô, càng chưa từng đòi hỏi anh cũng phải yêu cô nhiều như cô yêu anh. Thế mà nay anh không chỉ nhìn thấy được đoạn tình cảm lặng lẽ ấy của cô, mà anh còn đau lòng vì cô, trân trọng phần tình cảm nồng nhiệt chân thành của cô, và còn đáp lại cô bằng hết thảy dịu dàng.
Chỉ cần như thế, cô đã được như ý nguyện, thật sự chẳng còn mong mỏi thêm điều gì.
“Khởi đầu là Sơ Doanh thích Giang Cẩn Sơ, kết thúc là Giang Cẩn Sơ yêu Sơ Doanh.”
Cuốn nhật ký sai thời điểm là lời đáp của Giang Cẩn Sơ dành cho Sơ Doanh trong quá khứ, và cũng là lời hứa cả đời anh dành cho cô.
Lần này, hãy để anh là người bắt đầu yêu Doanh Doanh của anh thật nhiều.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Tuyết Ngưng Hoa
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved