
Tác giả:
Bão Bão
Reviewer:
AI_Nguyệt Quý
Designer:
AI_Thiên Thủy Bích
Thể loại:
Hiện đại,
Thanh mai trúc mã,
Duyên trời tác hợp,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Song hướng yêu thầm,
Nhẹ nhàng,
Ấm áp,
HE
Độ dài: 48
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 106
Có những mối tình đến thật bất ngờ, như một cơn gió lạ thoảng qua cuộc đời ai đó rồi để lại dư âm. Nhưng cũng có những mối tình đến thật chậm rãi, âm thầm lớn lên cùng năm tháng, giống như một dòng sông lặng lẽ chảy từ nguồn. Đó là những mối tình bắt đầu từ tình bạn thuở bé, từ những ngày ta còn thơ dại, chưa hề biết tình yêu là gì, trong veo như một hũ rượu mơ xanh còn đang ủ dở trong góc ký ức.
Gia đình của Tần Thụ và Triệu Kỳ Canh vốn có mối quan hệ thân thiết với nhau, vậy nên từ khi biết nhận biết, Tần Thụ đã xem Triệu Kỳ Canh như một phần không thể thiếu trong đời mình. Tuổi thơ của họ là những ngày nắng đẹp cùng nhau vui đùa, non nớt xinh tươi hệt những quả mơ xanh hái vội rồi giấu trong túi áo, những “trái mơ” non nớt ấy chính là hạt men đầu tiên của tình cảm sau này.
Những năm tháng tuổi thơ ấy trôi qua êm đềm. Khi lớn dần lên, sự trong trẻo bắt đầu đổi khác. Trong lòng Tần Thụ, thứ tình cảm từng hồn nhiên dần hóa thành men rượu nhẹ, khiến cô say lúc nào chẳng hay. Nếu là người khác chạm tay cô, có lẽ cô sẽ ngại ngùng tránh né, nhưng nếu là Triệu Kỳ Canh, cô lại thấy lòng dịu đi, mềm như một nhành mơ vừa ngấm sương đầu hạ.
Triệu Kỳ Canh cũng vậy. Anh không nhận ra ánh mắt mình vẫn luôn tìm Tần Thụ, không nhận ra trong những ngày sóng đôi với Tần Thụ, bước chân anh luôn vô thức đi chậm lại chỉ để nghe cô cười thêm một chút. Tình yêu ấy, giống như rượu mơ xanh ủ quá lâu, càng ngày càng thấm, nhưng chẳng ai dám mở nắp bình ra trước.
Mối tình từ tình bạn thuở bé luôn ẩn chứa sự mơ hồ ấy. Nó giống như đi trên một cây cầu, một bên là ký ức trong trẻo, một bên là khát khao yêu thương. Chỉ cần một bước hụt thì cả hai người họ đều có thể đánh mất tất cả. Chính vì sự ngập ngừng mà Tần Thụ và Triệu Kỳ Canh cứ dây dưa trong một mối quan hệ “thân thiết” không thể đặt tên.
Người ta vẫn hay nói, con người chỉ trở nên ngang ngược bướng bỉnh trước người sẵn sàng nuông chiều mình. Tần Thụ đúng chuẩn của một thiếu nữ mới lớn, xinh đẹp, yểu điệu và có chút nào đó cao ngạo. Ở cạnh Triệu Kỳ Canh, chưa bao giờ cô phải nhận mình là người làm sai, mọi cuộc cãi vã đều bắt nguồn từ cô nhưng người giảng hòa kết thúc luôn luôn là Triệu Kỳ Canh.
Thời gian trôi, hai người đi qua tuổi niên thiếu với những rung động đầu đời. Anh sợ mất Tần Thụ như sợ đánh rơi một bình rượu quý đã ủ từ thuở thiếu thời chỉ cần một khe nứt nhỏ thôi, hương mơ sẽ tan đi mãi mãi.
Tình yêu ấy không ồn ào, không rực rỡ, chỉ âm thầm ngấm vào tim. Cái đẹp của nó nằm ở sự thân thuộc, người ấy không chỉ là người yêu, mà còn là hơi thở của ký ức, là men rượu của tuổi thơ. Tần Thụ biết Triệu Kỳ Canh từng vụng về thế nào, nhưng anh chàng ngốc nghếch ấy sẽ vì cô mà làm ra nhiều chuyện và Triệu Kỳ Canh cũng từng không dưới một lần bắt gặp Tần Thụ rơi nước mắt vì chuyện gia đình.
Ở bên nhau, dù “danh chưa chính và ngôn chưa thuận” nhưng họ không cần phải che giấu, không cần phải gượng gạo trở thành ai đó khác, bởi cả hai đã nhìn thấy những phần chân thật nhất của nhau từ rất sớm. Những điều tưởng nhỏ nhoi ấy lại trở thành hương vị, khiến “rượu mơ xanh” trong lòng họ càng ủ càng thơm.
Ở bên cạnh Tần Thụ là một trong những điều tuyệt vời nhất mà chàng trai trẻ Triệu Kỳ Canh được nếm trải. Vì đó là giấc mơ hồng anh đã ấp ủ từ bé nên anh càng lo được lo mất. Lời tỏ tình cứ mãi vướng víu nơi môi miệng Triệu Kỳ Canh, bởi nỗi sợ trong tim anh quá to lớn.
Nếu một ngày tình yêu không còn, liệu hai người bọn họ có thể quay về làm bạn như xưa? Liệu những ký ức đẹp có bị nhuốm màu tiếc nuối? Đây là câu hỏi khiến nhiều người ngần ngại khi tình bạn bắt đầu rung động. Song, chính nỗi sợ ấy lại cho thấy tình cảm này quý giá đến nhường nào. Triệu Kỳ Canh sợ mất đi không chỉ một người yêu, mà còn mất đi người bạn đã đi cùng anh trải qua tuổi thơ.
Nhưng không có thứ rượu nào được ủ mãi mà không mở nắp. Duyên đến chính là khi hoa nở, Triệu Kỳ Canh và Tần Thụ cuối cùng cũng lấy hết dũng khí để bày tỏ lòng dạ mình với đối phương.
Có thể nói, tình yêu bắt nguồn từ tình bạn thuở bé giống như một bài ca dịu dàng mà dai dẳng. Nó khởi đầu bằng những nốt nhạc trong sáng, dần ngân vang thành giai điệu tình yêu. Mỗi người trong cuộc đều mang trong tim mình một kho tàng ký ức, một niềm tin và một hy vọng. Và cho dù tương lai có ra sao, mối tình ấy vẫn là một phần không thể xóa nhòa trong đời, là nơi để ta nhìn lại và mỉm cười, bởi đã từng có một tình yêu đến từ những điều giản dị nhất.
Tình yêu của họ không chỉ là men say, mà là hương vị của thời gian, của niềm tin và sự kiên nhẫn. Sau bao lần lỡ nhịp, bao lần sợ hãi, cuối cùng họ cũng nhận ra: tình yêu bắt đầu từ tuổi thơ không hề mong manh như họ tưởng. Nó bền bỉ, dịu dàng như rượu mơ xanh sau bao năm ngấm đủ nắng gió, cuối cùng trở thành thứ men nồng ấm, làm say cả quãng đời còn lại.
____
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved