logo
REVIEW>> RUNG ĐỘNG TUYỆT ĐỐI
rung-dong-tuyet-doi
Tìm truyện
Donate

RUNG ĐỘNG TUYỆT ĐỐI

Tác giả:

Tùng Lê

Độ dài: 42

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 584

Giới thiệu

Nhà họ Ngu tìm lại được cô con gái thất lạc nhiều năm, long trọng tổ chức ăn mừng rầm rộ mấy ngày.

Thế nhưng, ngay sau khi nhận thân, bọn họ vội vã dẫn cô con gái mới nhận về đến gõ cửa nhà họ Tần, yêu cầu thực hiện hôn ước từ bé của thế hệ trước.

Đối tượng kết hôn là cậu con trai út nhà họ Tần, người nổi tiếng trong giới, từ nhỏ đã được nuông chiều đến hư hỏng, là một tiểu ma vương chính hiệu.

Tối hôm biết tin mình sắp phải kết hôn, cậu út nhà họ Tần đến gõ cửa phòng Ngu Mãn, vẻ mặt sa sầm nói: “Ước pháp tam chương (*), kết hôn theo hợp đồng, đến hạn ly hôn.”

(*) Ước pháp tam chương (约法三章): được dùng để chỉ việc đưa ra những quy định đơn giản, dễ hiểu và dễ thực hiện, hoặc là việc thỏa thuận trước một số điều khoản cơ bản để đôi bên cùng tuân thủ.

Ngu Mãn vô cảm đóng sập cửa lại.

Cậu út nhà họ Tần: ?

Cả đời chưa từng chịu nhục nhã như thế này!

*

Ngu Mãn sống ở trấn nhỏ từ bé, từng ở trong căn nhà dột nát, mùa đông mặc áo mỏng lội qua dòng sông lạnh lẽo.

Là một cô gái cứng cỏi, kiên cường.

Cô cứ tưởng rằng khi trở về nhà thì cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn, nào ngờ bản thân lại bị đem ra trao đổi như một món hàng.

Ngày thứ một trăm sau khi kết hôn, Ngu Mãn bị cô em gái cùng bố khác mẹ mỉa mai dù có trở về cũng chẳng được gì, kết hôn với Tần Lễ Tinh rồi cuối cùng cũng chỉ có số phận bị ruồng bỏ.

Ai ngờ vừa dứt lời, cậu út nhà họ Tần ngậm điếu thuốc đẩy cửa bước vào, trong làn khói thuốc, anh hỏi: “Nói chuyện xong rồi à? Tôi đến đón vợ tôi về nhà.”

Đêm khuya tại nhà họ Tần, Tần Lễ Tinh ôm Ngu Mãn đang giật mình tỉnh giấc vì gặp ác mộng vào lòng, trên mặt là vẻ yêu thương và dịu dàng chưa từng thấy: “Đừng sợ, có anh bảo vệ em.”

*

Ngu Mãn giống như một người độc bước trên sa mạc, cô không có gì cả, nhưng rồi một ngày nọ, cô đã gặp được ốc đảo thuộc về riêng mình.

Thiết lập nhân vật không hoàn hảo.

***

Sương Thành, tháng mười hai vào những ngày cuối đông, khắp trời là màn mưa rơi không ngớt, như muốn hoà tan vạn vật trong hơi nước. Tiết trời lạnh lẽo rét buốt, càng khiến cho tâm trạng của những linh hồn vất vưởng cô độc thêm u buồn, phiền muộn.

Ngu Mãn lê từng bước chân mỏi mệt trên đường dưới cơn mưa nặng hạt. Lòng cô trĩu nặng sự dồn nén, áp lực đến không thể thở nổi. Cho dù, bản thân chưa từng hy vọng hay mong chờ điều gì từ những người đó. Thế nhưng, khi đối diện với sự thật tàn khốc mà thế giới này bày ra, vẫn thật tủi thân đau lòng biết bao.

Hoá ra, trải qua muôn vàn đau thương, cứ ngỡ đã tìm thấy ánh sáng, thì lại một lần nữa Ngu Mãn biết được, mình chẳng thể nắm giữ bất cứ thứ gì trong tay. Thế nên, cô còn có thể trông đợi điều gì nữa chứ? Phép nhiệm màu nào có xảy ra với cô? Nếu có, ngay từ khi bắt đầu, đã không phải là cơn ác mộng giày vò cô bao nhiêu năm tháng kia rồi.

Nhưng, Ngu Mãn không phải là cô gái bé nhỏ yếu ớt, ngoan ngoãn vô hại như cái cách mà người ta vẫn nghĩ. Để có thể sống và tồn tại đến hôm nay, cô không cho phép mình mềm yếu gục ngã. Cô phải trở nên mạnh mẽ hơn, tự bảo vệ và cứu lấy bản thân trước từng cơn sóng gió. Và những kẻ đến quấy nhiễu, gây rắc rối cho cô, đều sẽ bị cô tàn nhẫn đáp trả.

Vùng quê nghèo nàn lạc hậu đó, luôn có những kẻ quẩn quanh bên cạnh Ngu Mãn, rõ ràng muốn lợi dụng cô cho lợi ích của mình, rồi lại muốn mưu toan làm điều xấu hãm hại cô. Ngu Mãn không đầu hàng số phận, cô lần lượt đánh trả lại. Cho dù, bị dồn ép đến thương tích đầy mình, vẫn cứ liều lĩnh cố chấp không chịu thua. Những kẻ đó, sợ hãi sự điên cuồng không màng tất cả của cô, run rẩy trước cơn nóng giận tàn nhẫn không thể kiềm chế của cô.

Thế nên, Ngu Mãn vượt qua vận mệnh khắc nghiệt, đi đến một nơi thật xa, để bắt đầu lại cuộc sống của mình.

Và ở Sương Thành bốn mùa chìm trong sương giá này, Ngu Mãn được Ngu gia hào môn quyền thế tìm thấy và nhận trở về, sau hơn hai mươi năm thất lạc không rõ tung tích, sống c hết.

Những tưởng rằng, minh châu đã được đưa về đúng vị trí của nó, giờ đây sẽ toả sáng lấp lánh rạng rỡ hơn. Nào ngờ, tất cả chỉ là một cuộc giao dịch toan tính cho lợi ích và tiền bạc mà thôi. Và, Ngu Mãn trở thành món hàng trong tay họ, có chút giá trị nào đó, bị vứt bỏ đến nơi khác, không hề thương tiếc.

Ngu Mãn mỉm cười châm chọc. Năm xưa, đánh mất cô. Bây giờ, tìm cô trở về để thay thế và bước vào cuộc hôn nhân thương nghiệp này. Ngu gia các người cũng tự đánh giá quá cao bản thân rồi. Các người là cái gì mà bắt cô ngoan ngoãn phục tùng theo kia chứ? Các người không biết hoặc chưa từng muốn biết những gì mà cô từng trải qua ư?

Ngu Mãn cô, đâu phải là con búp bê vải mặc các người tuỳ tay sắp đặt, thao túng làm hết cái này đến cái khác.

Muốn cái gì từ Ngu Mãn, phải bỏ lại một lớp da ở đó để thế chỗ. Cô, sẽ lột đến tận xương tuỷ các người. Để xem, là Ngu gia cần cô hay cô cần Ngu gia.

Ngu Mãn nói được làm được.

Bước vào cuộc hôn nhân này, cô gần như lấy hết một phần lớn tài sản từ Ngu gia. Không có chống lưng, không có ai giúp đỡ, vậy thì, tiền tài sẽ là năng lực tư bản bảo vệ cô, cho cô sự an toàn, niềm tin.

***

Ngu Mãn gặp mặt vị hôn phu Tần Lễ Tinh của mình lần đầu trong nhà hàng tại khách sạn. Chiếc xe thể thao đen quen thuộc lướt nhanh như gió để lại ấn tượng khó phai. Anh cao lớn, vẻ ngoài xuất sắc, từ khí chất cho đến phong thái đều toát ra hơi thở của vị công tử cao ngạo được nuông chiều sống nơi lâu đài nguy nga, có giáo dưỡng, tính cách tốt.

Tần Lễ Tinh muốn ký một hợp đồng hôn nhân với Ngu Mãn, tất cả các điều kiện đều thiên về phía cô. Anh bảo, cho dù chỉ là vợ chồng giả, nhưng những gì mà một người vợ xứng đáng được nhận, anh đều sẽ cho cô, không thiếu thứ gì. Lời anh nói, chính là sự đảm bảo tuyệt đối. Ngu Mãn bất ngờ, nhưng chưa dám tin tưởng.

Thế nhưng, Tần Lễ Tinh đúng là người kỳ lạ. Anh hoàn toàn khác với những người trước đây Ngu Mãn từng gặp hay tiếp xúc. Lời nói của anh luôn đi đôi với việc làm. Anh cẩn thận, chu đáo và tinh tế vô cùng. Cho dù, đó chỉ là những câu nói bâng quơ thoáng qua, hay sự vô thức lặp lại mà đến chính cô cũng không nhận ra, thì anh vẫn luôn ghi nhớ tất cả.

Có lẽ, Ngu Mãn không biết rằng, từ khi Tần Lễ Tinh xuất hiện trong thế giới của cô, mọi thứ xung quanh cô đã đổi thay rất nhiều. Ấm áp, vui vẻ và tràn ngập nụ cười. Đúng vậy, chính là những cảm xúc mà từ trước đến nay, cô chưa từng cảm nhận được thật lòng từ người khác, ngoại trừ gia đình cô giáo Tề cho cô.

Như có sợi tơ yêu thương mềm mại, len lỏi qua màn sương lạnh giá nơi Sương Thành này, từ từ dệt lại thành tấm thảm dày đặc, nhiệm màu, đầy dịu dàng mềm mại phủ lên trái tim Ngu Mãn. Để cô nhận ra rằng, giờ đây, cô cũng có những người thân bên cạnh thật sự, có quan tâm chia sẻ, có bao dung bảo vệ cô trước cơn giông tố.

***

Tần Lễ Tinh trước khi gặp Ngu Mãn là một công tử ăn chơi chính hiệu, tham gia không thiếu bất cứ cuộc vui nào. Bố mẹ tai nạn mất sớm, anh với anh trai Tần Nho Nguyệt sống cùng ông bà nội. Anh trai phải gánh vác trách nhiệm gia đình và công ty, luôn bận rộn vô cùng, hầu như không có thời gian ở nhà hay quan tâm đến đứa em nhỏ là anh.

Thế nên, Tần Lễ Tinh như con ngựa bất kham, muốn rong ruổi khắp thảo nguyên rộng lớn, mặc kệ tất cả mọi thứ. Cho đến khi anh nhận ra, giọt nước mắt và những lời nói đau lòng của bà nội trước bài vị cha mẹ mình. Từ đó, Tần Lễ Tinh thay đổi, rời xa bạn bè xấu, cũng không tụ tập ăn chơi hư hỏng nữa.

Còn trong chuyện tình cảm, Tần Lễ Tinh vẫn thấy rất mông lung xa lạ. Dường như, anh đã nghĩ rằng cả đời này mình cũng sẽ không gặp được người thích hợp để yêu đương hay kết hôn, chung sống đến hết những năm tháng dài đằng đẵng sau này. Vì vậy, cuộc hôn nhân của anh và Ngu Mãn, chỉ là một sự giao dịch công bằng đôi bên cùng đạt được mong muốn. Và anh, cũng có thể để cho bà nội, trong thời gian còn lại, được yên lòng.

Chỉ là, Tần Lễ Tinh lại không ngờ rằng, lúc ban đầu chính anh là người muốn thực hiện hợp đồng một cách tỉnh táo nhất, sau này cũng lại là anh, người muốn huỷ bỏ nó một cách đàng hoàng nhất. Bởi vì, anh nhận ra, từ khi Ngu Mãn xuất hiện trong cuộc sống của anh, mọi thứ đã không thể quay về như vốn dĩ được nữa rồi.

Tần Lễ Tinh, phải lòng Ngu Mãn, cô vợ nhỏ bên ngoài xinh đẹp dịu dàng nhưng bên trong lại kiên cường cứng cỏi này.

Tần Lễ Tinh từng nghĩ, phải chăng, anh đã rung động ngay từ lần đầu gặp gỡ cô nơi quán nhỏ dưới chân chùa và chiếc ô cô đặt vào tay anh đêm đó. Khi ấy, ngoài trời mưa tuyết không dứt, lấm tấm rơi khắp đất trời, bóng dáng cô nhỏ bé chìm dần trong bóng đêm vô tận, lại để cho trái tim anh khoảng lặng, chưa đủ để gọi tên, lại mơ hồ nỗi xao xuyến đầy quyến luyến.

Quá khứ của Ngu Mãn, những gì cô đã chịu đựng và trải qua, như lớp vỏ bọc mỏng manh, một khi bị xé toạc phơi bày, sẽ khiến cho người ta chua xót đau lòng. Tần Lễ Tinh bao lần tò mò muốn khám phá, lại sợ tổn thương cô vợ nhỏ. Thế nên, anh thuận theo tự nhiên, kiên trì chờ đợi ngày cô mở lòng nói hết tất cả cùng anh.

Còn bây giờ, mặc kệ những điều trước đây như thế nào, Tần Lễ Tinh anh chỉ biết, Ngu Mãn là người vợ hợp pháp và duy nhất của mình. Cô có anh, có bà nội, còn có anh trai Nho Nguyệt. Bọn họ là một gia đình. Thế nên, những kẻ dám đến ức hiếp, bắt nạt cô, anh tuyệt không tha thứ. Bất kể là ai, anh đều sẽ khiến kẻ đó, phải gánh lấy hậu quả.

Ngu Mãn của anh, có thể làm bất kỳ điều gì mà cô muốn. Bởi vì, sau lưng cô có anh, có Tần gia, Tống gia chống lưng.

Những năm tháng về sau của Ngu Mãn, sẽ chỉ là niềm vui và hạnh phúc. Anh dám đem tất cả những gì mình có, kể cả sinh mệnh này, để đảm bảo lời hứa cho cô.

Mãn Mãn, Sương Thành từ nay, cho dù xuân hạ thu đông sương giăng khắp lối, tiết trời giá lạnh u buồn, em cũng đừng sợ hãi. Tần Lễ Tinh anh, nguyện trân trọng yêu thương, bao dung bảo vệ em, cả đời này.

Mây tan nắng ấm, hoa nở xuân về…

Thế giới của anh, trong đôi mắt em.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Quýt - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN