logo
REVIEW>> RUNG ĐỘNG CỦA ÁNH TRĂNG
rung-dong-cua-anh-trang
Tìm truyện

RUNG ĐỘNG CỦA ÁNH TRĂNG

Tác giả:

Cố Diêu

Designer:

AI_Nha Thanh

Độ dài: 65

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 21

Giới thiệu:

Vừa vào năm nhất đại học, vì trường học xa nhà nên Giang Nhược Linh được người nhà gửi gắm cho người bạn thân của anh trai là Kỳ Tự trông nom.

Từ lúc cô ở lại nhà Kỳ Tự, cả hai đều đi sớm về khuya, hiếm khi chạm mặt nhau.

Khi đó, một người là truyền kỳ trong giới kinh doanh có xuất thân cao quý, một người vẫn còn là cô sinh viên sống trong tháp ngà [*].

Không ai biết Giang Nhược Linh đã giấu kín tâm tư của mình với Kỳ Tự từ rất lâu, vất vả lắm cô mới có thể đến bên cạnh anh, vụng về bước từng bước vào cuộc sống của anh.

Nhưng chuyện tình cảm vốn không giấu giếm được. Sau khi Kỳ Tự phát hiện, anh mặc âu phục đen đứng cách cô không xa, ánh mắt sâu thẳm, cúi đầu nhìn cô một lúc rồi nói một câu:

“Chú ý chừng mực.”

Đôi mắt của Giang Nhược Linh thoáng chốc đỏ bừng, cô nghẹn ngào chạy lên lầu khóa trái cửa phòng.

Trong lúc vội vàng chạy đi, cô chợt nhớ tới món quà tinh xảo vốn dĩ nên nằm trong văn phòng của Kỳ Tự lúc này lại đang lặng lẽ nằm trong sọt rác ở hành lang.

Ngày hôm sau, khi Kỳ Tự trở về nhà phát hiện những món đồ được cô chất đầy trong biệt thự đột nhiên biến mất không còn món nào.

Hai tháng không có tin tức, tư cách làm sinh viên trao đổi đến Vương quốc Anh của Giang Nhược Linh cuối cùng cũng được thông qua.

Hai giờ chiều giờ địa phương, cô đăng lên trang cá nhân một tấm ảnh đi sưởi nắng chụp cùng một người bạn học nước ngoài. Hai người vai kề vai, nở nụ cười ngọt ngào.

Kỳ Tự không thể ngồi yên được nữa, lập tức bay thẳng đến thành phố nơi cô đang sống, đứng dưới nhà trọ đợi suốt một đêm.

Cuối cùng cũng nhìn thấy Giang Nhược Linh đi ra từ nhà trọ, anh kiềm chế bước tới hỏi cô: “Em thật sự thích người bạn học đó sao?”

Dưới chân anh đầy tàn thuốc, trong mắt toàn là tơ máu vì thức trắng một đêm.

Giang Nhược Linh mỉm cười đáp: “Anh Kỳ, xin anh giữ chừng mực.”

***

Người ta hay nói, cái miệng hại cái thân. Với một người lạnh lùng, cuồng công việc, kiệm lời đến nỗi “tích chữ như vàng” như Kỳ Tự, có ai ngờ rằng sẽ có ngày anh bị chính cái miệng của mình hại cái thân mình đâu.

Đến anh cũng không ngờ mà.

Chẳng là, từ trước đến nay cuộc sống của anh luôn rất đơn điệu và tẻ nhạt. Thời học sinh chỉ gắn liền với hai địa điểm là nhà và trường học, lên đại học thì anh bận hơn chút, vì ngoài việc đúng giờ lên lớp, tối đêm về nhà ra, anh còn phải dành rất nhiều thời gian cho công việc, cho những dự án của mình.

“Tuổi xuân” của mình đã có phần buồn chán hơn của người ta rồi thì chớ, vậy mà đến khi tốt nghiệp, chính thức bước chân vào “thị trường lao động phiên bản cao cấp”, cuộc sống của anh lại còn buồn, còn chán hơn cả khi trước. Ừm, ngoài công việc ra thì anh cũng chỉ có công việc. Sáng công việc, chiều công việc, mà tối hay khuya cũng chỉ có công việc.

Cuộc sống của Kỳ Tự nhàm chán đến nỗi, mấy người anh em lâu năm của anh đã từng buông lời chê bai cuộc sống của anh không ít lần. Họ nói anh còn trẻ mà chẳng có tí sinh khí nào của người trẻ cả, ngoài khuôn mặt đẹp trai chết người kia ra thì thật sự là anh… cứ như một lão cán bộ vậy.

Đó chính xác là Kỳ Tự, một Kỳ Tự tẻ nhạt và chán ngắt trước khi gặp Giang Nhược Linh.

Giang Nhược Linh là cô con gái cưng của nhà bạn thân Hàn Cảnh Thành. Năm nay cô gái nhỏ vừa lên đại học, hiện đang sống trong nhà anh.

Trước khi anh nhận lời gửi gắm, trước khi cô chính thức chuyển vào sống trong nhà anh, anh từng gặp cô vài lần rồi. Ấn tượng của anh về cô gái nhỏ này luôn là: xinh đẹp, ngoan ngoãn, lễ phép.

Nghe nói, mẹ cô quản cô rất nghiêm, khiến cô trông vừa giống như một cô búp bê sứ được trưng bày đằng sau tủ kính, vừa giống như một cô tiểu thư trên tháp ngà cao sang. Nghe nói, cô gái nhỏ luôn nghe lời bố mẹ và anh trai, chưa từng nóng nảy cãi lời, thậm chí, đến cả thời kỳ phản nghịch còn chẳng có.

Một cô gái nhỏ ngoan ngoãn mềm mại như Giang Nhược Linh, ai cũng đinh ninh rằng cô sẽ nghe theo sự sắp xếp của gia đình, điền nguyện vọng là Đại học Bách Nam, tiếp tục đi trên con đường mà người lớn đã cẩn thận vạch ra cho cô.

Chẳng ai ngờ, cô gái nhỏ luôn ngoan ngoãn, hướng nội đến nỗi tưởng như có chút rụt rè kia lại lặng lẽ thay đổi nguyện vọng. Mãi đến khi giấy báo trúng tuyển được gửi về đến tận nhà, cả gia đình mới biết rằng cô đã đăng ký vào chuyên ngành Tài chính của Đại học Gia Bắc.

Bách Nam và Gia Bắc là hai thành phố cách nhau rất xa, một ở phương Bắc nhộn nhịp, một ở phương Nam sống động. Tuy chuyên ngành Tài chính của Đại học Gia Bắc dẫn đầu cả nước, nhưng gia đình Giang Nhược Linh đã ở Bách Nam rất nhiều năm, Đại học Bách Nam cũng là ngôi trường nổi tiếng bậc nhất của thành phố, bởi vậy mà bố mẹ cô mới mong cô sẽ học đại học trong thành phố.

Chỉ là, cuối cùng cô gái nhỏ đã “nổi lòng phản nghịch” đúng vào giai đoạn đó, khi mọi người biết chuyện thì chuyện cũng đã rồi, chỉ đành ngậm ngùi nhìn cô xách hành lý đến một thành phố khác bắt đầu cuộc sống đại học.

Kỳ Tự nhận lời gửi gắm của gia đình cô, tự thấy mình cũng là “một nửa anh trai của cô” nên ngày ngày, ngoài công việc ra, anh đều dành ra chút thời gian để quan tâm và chăm sóc cô, mỗi lần như thế, anh đều nghiêm túc xem mình là anh trai cô, mà càng nghĩ vậy, anh lại càng bỏ ra nhiều tâm sức hơn.

Nhưng có lẽ, “một nửa anh trai” vĩnh viễn không phải là anh trai, anh cũng khó mà trở thành anh trai thật sự của cô được. Vì thời gian dần trôi, có một thứ gì đó lặng lẽ nảy mầm, lặng lẽ thay đổi trong lòng anh…

Anh không muốn mình sẽ làm anh trai của cô, cũng không muốn cô chỉ xem mình là anh trai.

Lại nói, mãi đến lúc này, khi đã ngẩng đầu ra khỏi chồng tài liệu, dự án dày cộp, đầu óc tạm rời xa công việc, Kỳ Tự mới tỉnh táo nhận ra được tình cảm mà mình dành cho Giang Nhược Linh đã không còn “đơn thuần” như trước nữa. Nhưng anh lại không hề nhẹ nhõm hay mừng rỡ như tưởng tượng, mà trái lại, anh lại hết sức hối hận về một hành động, một câu nói trước kia của mình.

Đó là khi, anh chướng mắt quăng thẳng món quà cô gái nhỏ để trên bàn mình vào sọt rác, chỉ vì anh hiểu lầm đó là đồ do người anh không thích tặng. Đó là khi, cô gái nhỏ đứng trước mặt anh, đôi mắt cô hoe đỏ, phải dùng hết can đảm mới dám nói ra câu “Em thích anh”, nhưng khi đó anh vẫn còn ngốc nghếch, chưa nhận ra tình cảm của mình, nên lạnh lùng đáp rằng: Chú ý chừng mực.

Đó là lần đầu tiên trong đời Kỳ Tự hiểu thế nào là “tự lấy đá đập chân mình”, thế nào là “cái miệng hại cái thân”. Chỉ vì một phút nhanh tay, chỉ vì một thoáng nhanh miệng, anh đã tự tay đẩy cô gái nhỏ ra xa, khiến khoảng cách đang dần thu hẹp giữa mình và cô trở về như trước.

Thật ra, cô gái nhỏ Giang Nhược Linh trông thì có vẻ ngoan ngoãn mềm mại, nhưng cô lại rất rõ ràng trong chuyện tình cảm. Cô chưa từng đòi hỏi gì, cũng không cần gì nhiều, cô chỉ cần một người luôn kiên định lựa chọn cô, dù là trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

Vậy mà anh lại đẩy cô ra xa chỉ bằng một hành động, một câu nói trong lúc lơ đễnh, trong lúc mà chính anh cũng chưa nhận ra tình cảm mình dành cho cô là gì.

Nếu có thể, Kỳ Tự ước mình có thể ký mạnh vào đầu cái tên Kỳ Tự từng đối xử lạnh nhạt với Giang Nhược Linh trong quá khứ, để cái tên Kỳ Tự ngu muội trong đầu chỉ toàn công việc kia tỉnh táo sớm hơn đôi chút, để không phải khiến cô gái nhỏ khi ấy phải đau lòng.

Nhưng chuyện cũng đã rồi, bây giờ anh có hối hận đến đâu thì cũng chẳng thể thay đổi được sự thật rằng anh từng làm ra những chuyện “tồi tệ” đó. Giờ đây, anh chỉ có thể chân thành bù đắp lại những thiệt thòi mà cô gái nhỏ từng phải chịu.

Anh không mong cô sẽ vì những việc anh làm mà mủi lòng, mà không nỡ, rồi lại quay lại nhìn anh. Anh chỉ mong cô sẽ thấy, từ nay về sau, người chủ động tiến về phía cô sẽ là anh, anh sẽ là người kiên định lựa chọn cô trong mọi hoàn cảnh, sẽ không bao giờ để cô đơn độc theo đuổi bóng dáng anh như trước kia nữa.

“Anh cúi đầu hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô, nắm chặt bàn tay mềm mại nhỏ bé của cô.

Tình yêu đơn phương của em sẽ không bị chôn vùi trong bụi đất, khi ánh sáng chiếu rọi, nó đã nở rộ thành một vùng hoa hồng từ lâu.

Trên tinh cầu hoang vắng của em đã nở đầy những bông hồng thuộc về riêng em.”

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Hồng Socola - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN