
Tác giả:
Liên Phản
Reviewer:
AI_Thủy Tiên
Designer:
AI_Nguyệt Bạch
Thể loại:
Cổ đại,
Cung đình hầu tước,
Phá án,
Cưới trước yêu sau,
Oan gia hoan hỉ,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Hài hước,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 206
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 14
Giới thiệu:
Thẩm Trác đã mở vô số quan tài, lần đầu tiên mở ra một người sống.
Ván quan tài vừa nhấc lên, bên trong lại có một nữ ăn mày đang ngồi xổm.
Xung quanh nàng chất đầy tiền âm phủ mà còn lý lẽ hùng hồn: “Nhìn gì mà nhìn? Đây là nhà ta!”
Hắn cau mày: “Ra ngoài.”
Nàng giở trò: “Ra ngoài thì ngươi sẽ báo quan mất!”
“… Không.”
“Vậy ngươi cưới ta đi!”
Ngày hôm sau, tiệm quan tài lại treo cờ hỉ!
Nữ tặc Đào Yêu bị truy nã khắp thành hóa thân thành tân nương… trên danh nghĩa của Thẩm Trác.
Cặp phu thê giả, hắc mã ngành tang lễ trỗi dậy.
Mở quan tài khám nghiệm t ử t hi à? Nhận!
Bắt ma khóc mộ á? Thêm tiền là làm!
Đào Yêu: “Đưa đủ tiền thì điện Diêm Vương ta cũng xông tới!”
Thẩm Trác: “Giường bên trái để xác, bên phải để tiền.”
Cho đến một ngày nọ, một t hi t hể nữ được khiêng vào tiệm.
Thẩm Trác tự tay vén tấm vải trắng, lại nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của Đào Yêu.
Phu thê giả thành thật, cuối con đường hôn nhân là đài khám nghiệm t ử t hi.
***
Nữ hiệp Đào Yêu tung hoành giang hồ bao năm, thế mà cũng có ngày nàng rơi vào tay đám thổ phỉ, còn bị chúng c ướp hết đồ đạc tiền của, trói gô vào một góc.
Nói ra còn ngại mất mặt nữa là!
Đào Yêu tự thấy bản thân cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam, nàng hoành hành ngang ngược khắp nơi, chẳng coi ai ra gì, nay lại còn đang bị cả thành truy nã… nhưng số nàng lại tốt đến lạ. Vì vừa hay ngày ấy đám thổ phỉ ấy bận chuyện tang sự, chẳng có thời gian để quan tâm đến một “nữ hiệp” nho nhỏ như nàng, thế nên, chúng chỉ c ướp sạch đồ đạc hành lý của nàng rồi trói gô nàng, để mặc nàng “tự sinh tự diệt”.
Thế là nàng tìm được cách thoát ra.
Sau đó nàng lại phải trốn vào chiếc quan tài xa hoa được đặt ngay giữa phòng.
Đó cũng là cách mà Đào Yêu gặp Thẩm Trác.
Chân trước nàng vừa trèo vào trong, đóng nắp quan tài lại, chân sau hắn đã bước vào phòng, dứt khoát mở quan tài ra…
Người là nữ tặc hoành hành bốn phương chẳng biết sợ là gì, người là ngỗ tác tiệm quan tài từng khám nghiệm vô số tử thi, từng mở không ít quan tài. Hai con người vốn chẳng liên quan gì đến nhau, càng chẳng có lấy bất kỳ một điểm chung nào, thế mà hôm ấy, người trong - kẻ ngoài quan tài, bốn mắt nhìn nhau, vô tình dệt nên một mối duyên kỳ lạ.
“Ngươi, ngươi sống lại rồi à, ngươi…”
“Sao ngươi lại giả làm x ác c hết?”
“Giả gì mà giả! Ta chính là x ác c hết đó!”
Thật ra, chẳng có x ác c hết nào “giả” như nàng cả. Dù hôm nay người mở cỗ quan tài này không phải là hắn mà là người khác, thì ắt họ cũng sẽ nhận ra ngay lập tức. Vậy mà cái cô nàng nào đó lại rất tự tin vào kỹ năng diễn xuất của mình, một mực tin rằng chỉ cần nằm vào quan tài, nín thở, nhắm mắt là sẽ giống x ác c hết y như đúc.
Mà thật ra, nói đi cũng phải nói lại, e là không phải ai trên đời này cũng có “máu liều” như Thẩm Trác mà lại dám ra tay “tương trợ” một nữ tử xa lạ chỉ mới gặp lần đầu.
Trùng hợp thay, người có “máu liều cao” như Thẩm Trác lại gặp được nữ hiệp giang hồ “không sợ trời, không sợ đất” Đào Yêu.
…
Thẩm Trác đã gắn bó với x ác c hết, khung xương và quan tài rất nhiều năm rồi.
Hắn không có gia đình, người thân, cũng không có bằng hữu, càng chẳng có thú vui, khát vọng hay hoài bão to lớn gì. Có thể nói, từ khi bắt đầu làm ngỗ tác, hắn mới dần mở lòng, có “đối tượng” để giãi bày những tâm tư vụn vặt mà trước đó không biết nói cùng ai. Mà “đối tượng” ấy không ai khác hơn là những bộ khung xương lạnh lẽo được đặt trong phòng.
Đó chính là người bạn tốt nhất, duy nhất của hắn.
Vì không gắn bó với bất kỳ điều gì nên cuộc đời của hắn vô cùng bình lặng và buồn tẻ, đến độ nó có thể tùy ý kết thúc bất cứ lúc nào. Mãi cho đến khi…
Nàng Đào Yêu hoạt bát lanh lợi xông vào cuộc đời hắn, khơi dậy nên những cảm xúc chưa từng có trong hắn, khiến lòng hắn xao động, lưu luyến, khiến hắn khao khát hơi ấm, khao khát được trở thành một “người bình thường”.
Nhờ có nàng, mọi người trong nha môn không còn tránh xa hắn, xem hắn là mãnh thú hay tai hoạ nữa. Nhờ có nàng, hắn dần cảm nhận được hơi ấm, muốn xây nên một gia đình trọn vẹn cùng nàng. Nhờ có nàng, hắn mới cảm thấy cuộc sống này thật tươi đẹp và muôn màu muôn vẻ, hắn bắt đầu biết mong chờ một ngày mới vào mỗi sớm mai.
Dường như, tất cả mọi thứ tốt đẹp nhất trên cuộc đời này bắt đầu kéo đến với hắn là vì có nàng. Có nàng, hắn nhận ra, hoá ra bản thân lại được trời cao ưu ái đến nhường này.
Rồi Thẩm Trác bàng hoàng nhận ra, không biết từ lúc nào, hắn đã chẳng còn có thể hờ hững, lạnh nhạt như trước kia. Hắn trở nên xấu xí vì tham lam, quyến luyến hơi ấm nàng mang đến. Hắn trở nên không biết thế nào là đủ, vừa cảm thấy bản thân chẳng xứng đáng với sự tốt đẹp của nàng, lại vừa ích kỷ muốn giữ nàng lại bên mình.
“Tiểu Đào, nàng rất tốt, chỉ là ta…”
Chỉ là ta không xứng với nàng, không xứng với những sự tốt đẹp mà nàng mang đến cho cuộc đời ta, không xứng để sánh bước bên nàng…
Thẩm Trác lạnh lùng, tay quen mở quan tài, ngày ngày mổ xác nghiệm thi, xứng danh phán quan âm ty, chẳng ai ngờ, sâu thẳm dưới đáy lòng hắn là sự tự ti không cách nào xoá nhoà. Hắn cho rằng bản thân không xứng với Đào Yêu, vì hắn chỉ là một ngỗ tác bị người đời xem là hạng hạ cửu lưu, đời đời không thể nhập sĩ, không thể mang đến cho nàng một đời vinh hoa phú quý.
Nhưng thật ra, trong mắt Đào Yêu, vinh hoa phú quý gì đấy là thứ chẳng đáng nhắc đến nhất trên cuộc đời. Nàng không ham mê quyền lực, vì nàng không cần. Nàng cũng chẳng luyến tiếc tiền tài, vì nàng không thiếu. Trên đời này có rất nhiều chuyện có thể giải quyết ổn thoả bằng tiền.
Ngoại trừ sự vui vẻ.
So với việc mua trâm ngọc, mặc xiêm y lộng lẫy thì niềm vui nàng có được khi ở bên Thẩm Trác còn lớn hơn nhiều. Nàng cảm thấy, cái cảm giác kích thích khi cận kề ranh giới giữa sự sống và cái chết… cùng với việc có người bất chấp nguy hiểm mà liều mạng cứu mình, thật sự là sảng khoái vô cùng.
Chỉ tiếc rằng, chàng ngốc tự ti kia còn chưa nhận ra điều ấy, vì tự ti mà cứ ngốc nghếch tự dằn vặt bản thân.
Nhưng không sao, Đào Yêu tin, nàng có thể tiếp thêm cho hắn rất rất nhiều sự tự tin mà nàng đang có, để hắn sớm ngày bước ra khỏi mây mù, dám nhìn thẳng vào đoạn tình cảm này mà không phải bận tâm đến bất kỳ thứ gì khác.
“Chỉ cần chàng không thay đổi, bổn công chúa cũng có thể đảm bảo trước mặt chàng, ta sẽ mãi mãi là Đào Yêu ở Thanh Châu… chàng… bằng lòng không?”
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Team Tịch Nghiên - Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved