logo
REVIEW>> PHƯƠNG PHÁP TIẾP CẬN NỮ THẦN CHÍNH XÁC
phuong-phap-tiep-can-nu-than-chinh-xac
Tìm truyện
Donate

PHƯƠNG PHÁP TIẾP CẬN NỮ THẦN CHÍNH XÁC

Tác giả:

Độ Bộ Chí Ma

Designer:

AI_Tịch Lam

Độ dài: 14

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 291

Thần Hàng có một cậu bạn nối khố chuyên sát gái, nổi tiếng với vẻ ngoài đẹp trai. Ở THPT phía Nam này, chỉ cần nhắc đến tên Lâm Hạo Uyên thì 90% các cô gái mà nó muốn tán đều đồng ý, 5% còn lại chắc chắn là chưa thấy mặt hoặc ảnh của nó hoặc là đã có bạn trai hoặc là những bông hoa lạnh lùng cao vời vợi chưa ai chinh phục được.

Mà La Trác Vi, nữ thần nổi tiếng nhất trong khối lại nằm vào phần trăm những cô nàng lạnh lùng kia. Trông cô ấy có vẻ hiền lành dịu dàng chứ dịp Valentine năm ngoái, chính Thần Hàng đã tận mắt chứng kiến cảnh cô thẳng thừng vô cảm đổ hết đống socola mà các nam sinh tặng vào thùng rác sau trường.

Ấy thế mà hôm nay, Lâm Hạo Uyên lại mở lời nhờ cậu móc nối tình cảm với nữ thần. Chả là Thần Hàng ngồi ngay trước La Trác Vi, lại được Lâm Hạo Uyên hối lộ cho mấy tháng chạy xe thể thao miễn phí nên cậu đành nhận lời.

Cũng không ngờ rằng mọi chuyện rất suôn sẻ. Thần Hàng mời La Trác Vi đến xem trận đấu bóng rổ, cô cũng đồng ý ngay. Chỉ là khi ấy Thần Hàng không nhận ra, sự đồng ý này là vì trận bóng ấy có sự xuất hiện của cậu, chứ không phải Lâm Hạo Uyên.

Thật ra La Trác Vi đã để ý cậu hai lần rồi.

Lần đầu tiên là sau khi nhập học năm lớp 10, khi ấy Thần Hàng là người nổi bật nhất.

Giữa đủ kiểu trang phục, có người thời thượng, có người giản dị, thì dường như trang phục của Thần Hàng lại hơi không hợp nhóm lắm. Không phải vì quần áo của cậu quá sành điệu hay quá quê mùa, mà là bởi vì… trông chúng quá đắt đỏ.

Cô có thể kết luận rằng, Thần Hàng là một cậu ấm đích thực. Đồng thời, cô cũng xếp cậu vào phạm vi “những người không nên tiếp xúc” bởi những ấn tượng không tốt của mình về cậu ấm nhà giàu.

Lần thứ hai là do một sự cố ngoài ý muốn, đây cũng là lúc mọi định kiến về Thần Hàng được thay đổi.

Ngày lễ tình nhân, lúc La Trác Vi đang vô cảm xử lý hết đống socola mà mấy nam sinh nhất quyết nhét cho mình, thì Thần Hàng vừa vặn bắt gặp. Khi để ý thấy những tờ giấy và tấm thiệp đầy lời lẽ thô thiển dưới đất, cậu tốt bụng giúp cô vứt hết mấy món đồ đó đi. Khi ấy, giọng nói của cậu nhẹ nhàng, như thể muốn an ủi cảm xúc của cô.

Chính vào lúc ấy, La Trác Vi mới dễ dàng nhận ra sự khác biệt giữa Thần Hàng và những người khác: sự dịu dàng và khách sáo của cậu dành cho cô là vì giáo dưỡng của cậu, là vì cậu chính trực và tốt bụng, chứ không phải vì có tình ý gì đặc biệt với cô.

Nhưng rõ ràng, đối với cô, cậu lại đặc biệt. Đặc biệt đến mức, nếu là tay của Thần Hàng, La Trác Vi sẽ không thấy ghét bỏ hay kinh tởm.

Cô cũng rất muốn chạm vào cậu. Mỗi lần Thần Hàng buồn ngủ mơ màng vò mái tóc mềm mại, bồng bềnh của mình, thì La Trác Vi lại muốn đưa tay ra vuốt lại mái tóc mềm mượt ấy. Còn hôm kia, khi Thần Hàng vén mấy sợi tóc hơi dài ở sườn tai ra sau tai, rồi cụp mắt đeo lại khuyên tai, động tác ấy khiến La Trác Vi bỗng dưng có một ý nghĩ kỳ lạ: cô muốn giúp cậu đeo khuyên tai.

Tuy nhiên, con trai đúng là những sinh vật vô tâm khiến người ta khó chịu.

Cậu không nhận ra rằng thỉnh thoảng mình bị quan sát. Và cậu cũng không biết rằng, lúc nào đó, những hành động vô tình của mình lại thu hút sự chú ý đến thế. Cậu cứ thế, không nhận ra gì.

Nhưng chính những hành động nhỏ nhặt, thậm chí không đáng để quan tâm ấy lại dễ dàng làm cảm xúc trong cô nảy nở.

La Trác Vi nhận ra điều mà ngay cả Thần Hàng cũng chưa tự nhận ra – sự nguy hiểm của chính cậu.

Và cũng nhận ra cảm xúc của mình: Cô thích Thần Hàng.

Nhưng cô thật sự không thể học được sự mạnh dạn và nhiệt tình như những cô gái khác. Họ có thể thẳng thắn nói câu tỏ tình, thậm chí đủ can đảm đề nghị đối phương đưa mình về nhà. May sao Thần Hàng lại là người chủ động đề nghị: “Nếu cậu không ngại, thì đi cùng nhau nhé.”

Đó là một cách đưa đón rất khéo léo, vừa đủ tinh tế. Cậu không nói “Mình tiễn cậu về nhà”, cũng chẳng đột ngột hỏi “Nhà cậu ở đâu”, mà chỉ như thể tình cờ tiện đường, đưa cô đến trạm xe buýt rồi đi ngược đường về nhà.

Phải chăng Thần Hàng đã nhận ra tình cảm của cô ư?

Thật ra Thần Hàng đã nhận ra sự mập mờ không đầu không cuối, tự dưng nảy sinh giữa bọn họ. Lại thêm câu nói của thằng bạn thân rằng: “La Trác Vi có ý với mày” khiến cậu trằn trọc không ngủ nổi.

Cuối cùng cậu tự nói với bản thân rằng: Thần Hàng, đừng có ngốc nữa. Ngay cả Lâm Hạo Uyên mà La Trác Vi còn không để ý tới, thì mày có tài cán gì khiến cô ấy thầm thương trộm nhớ chứ?

Chuyện này khiến La Trác Vi khó chịu lắm, mập mờ giống như việc ngồi trên một chiếc bập bênh, cảm giác cứ giằng co giữa lên xuống như thế. Cô cần một cơ hội để phá vỡ sự cân bằng hiện tại.

Mãi đến hôm cậu bị ốm và La Trác Vi dũng cảm tới nhà thăm cậu thì quan hệ giữa hai người mới dần bước sang trang mới. Trong một tình cảnh bất ngờ, lý trí còn sót lại chẳng thể làm chủ được bản thân, Thần Hàng hôn cô.

Nồng nhiệt và mất kiểm soát.

Không còn là ngây thơ nữa, nhưng vẫn rất vụng về.

Tất cả đều khiến trí óc cả hai mơ hồ. Đến nỗi Thần Hàng quên mất việc phải ngỏ lời xem La Trác Vi có muốn hẹn hò không?

Vậy nên khi về tới nhà, La Trác Vi cũng thắc mắc hoài, rốt cuộc quan hệ giữa cô và Thần Hàng bây giờ là gì nhỉ? Quả nhiên, thanh xuân vướng vào tình cảm đúng là quá nguy hiểm, chỉ riêng việc mất đi sự chủ động vốn có đã đủ khiến người ta bất an đến vậy.

Ngay ngày hôm sau, mọi thắc mắc của cô đã được giải đáp.

Thần Hàng gửi tới cô lời xin lỗi cho hai chuyện:

“Một, lời xin lỗi là vì, chuyện hôm qua đã không xin phép cậu… mình xin lỗi.”

“Và điều còn lại... Chuyện hôm qua, đối với mình, không phải là ngoài ý muốn.”

Cũng chính tại khoảnh khắc hôn cô, cậu bỗng nhận ra, tình cảm ấy cậu dành cho cô đã có từ khi nào, ngay chính bản thân cậu cũng không hay biết gì.

“Mình thích cậu.”

Giọng nói của hai người giao thoa. Câu “Mình thích cậu” của cậu và giọng nói của La Trác Vi đột nhiên vang lên cùng một lúc như chính thức xác định mối quan hệ của cả hai.

Hóa ra, chỉ một câu nói là có thể mang lại niềm vui bất ngờ.

Hóa ra, đây là cảm giác vừa ngọt ngào vừa căng thẳng, đến nỗi con tim phải đập loạn xạ, mãi chẳng thể bình ổn được.

Có lẽ, đó là đặc quyền của mối tình thuở ngây thơ.

***

“Phương pháp tiếp cận nữ thần chính xác” có lối hành văn nhẹ nhàng, tình tiết dễ thương, làm nổi bật hết bao bẽn lẽn, rối rắm và ngại ngùng của mối tình đầu.

La Trác Vi trông lạnh lùng vậy thôi chứ cô lại là người chủ động nhiều nhất, còn Thần Hàng lúc đánh bóng rổ ngầu thế thôi chứ dễ đỏ mặt nhất. Nói chung nếu mọi người muốn đọc một câu chuyện đơn sơ và trong sáng thì đây là một lựa chọn đáng thử nha!

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Bồng Bềnh

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN