logo
REVIEW>> PHU QUÂN THẬT NHAM HIỂM
phu-quan-that-nham-hiem
Tìm truyện

PHU QUÂN THẬT NHAM HIỂM

Tác giả:

Đường Tô

Độ dài: 288

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 16

Đại Thịnh, mùa thu năm Vĩnh Nhạc thứ ba mươi chín.

Tại phủ Trường sử Tô Châu.

Ngân Sương Viện là nơi ở của Lục cô nương Khương Oánh, đích nữ của đại phòng trong phủ.

Năm chín tuổi, Khương Oánh được đưa đến núi Hạc Sơn dưỡng bệnh, mãi đến năm mười bốn tuổi mới trở về. Thế nhưng, chỉ một thời gian ngắn sau khi hồi phủ, danh hiệu “Đệ nhất mỹ nhân Tô Châu” đã thuộc về nàng.

Kỳ thật, Khương Oánh rất xinh đẹp, là nét đẹp kiêu sa rực rỡ như hoa hải đường nở rộ trong nắng sớm. Có lẽ, do nàng sinh ra ở vùng sông nước thế nên mới có thể yêu kiều mềm mại như vậy. Mỗi cái nhíu mày cong môi của nàng đều khiến người khác bất giác rung động, muốn tìm cách chở che nâng niu như báu vật.

Năm nay, Khương Oánh chỉ mới mười sáu tuổi, đáng ra nên là quãng thời gian rạng rỡ nhất của đời người. Thế nhưng, trái tim nàng lại là một mảnh hoang vu tịch mịch đến đau lòng.

Lật lại ký ức, đôi mắt Khương Oánh đong đầy giọt lệ. Rõ ràng, hôm đó mẫu thân đã nói rằng người trở về Tề phủ chúc tiệc xong sẽ quay lại đón trung thu cùng nàng. Đến huynh trưởng trước khi rời đi cũng là nụ cười cưng chiều dành cho tiểu muội.

“Tuế Tuế vừa mới nhiễm phong hàn, không tiện chịu cảnh tàu xe mệt nhọc. Mẫu thân và huynh trưởng chắc chắn sẽ về trước Tết Trung thu để cùng Tuế Tuế đón tết.”

“Tuế Tuế phải nghe lời không được khóc nhè, ngoan ngoãn uống thuốc nhé. Lúc ca ca về sẽ mang cho muội bánh hạch đào của tiệm họ Lý ở Nam Thành.”

Khương Oánh ngây thơ đếm từng ngày cả nhà được quây quần bên nhau. Ánh trăng trên cao dịu dàng toả sáng xuống trần gian, soi những hình ảnh mộc mạc thành đường nét vấn vương. Mùi hương thơm ngọt của món chè trôi nước hoa quế vướng vít khắp hiên nhà. Trung thu đoàn viên, ấm áp tràn đầy.

Thế nhưng, mùa Trung thu năm ấy, Khương Oánh không đợi được bánh hạch đào như hứa hẹn, mà chỉ chờ được tin dữ động trời. Cơn giông tố vần vũ kéo đến, sẵn sàng cuốn tung hết thảy và nhấn chìm vào đêm tối.

Ngay trong đại thọ của ngoại tổ phụ Khương Oánh, một đạo thánh chỉ đột ngột giáng xuống, Tề gia bị khép tội mưu phản thông đồng với địch, tịch thu gia sản, tru di toàn tộc. Mẫu thân huynh trưởng của nàng không nằm trong danh sách phạm tội cũng vô cớ bỏ mạng tại nơi đó. Huynh trưởng thậm chí thi thể chẳng còn nguyên vẹn, c hết không toàn thây.

Ngày đưa di thể về phủ, Khương Oánh còn nhỏ, lén chạy ra tiền viện xem tình hình. Chứng kiến cảnh tượng tang tóc của người thân, nàng ngất lịm trên nền nhà lạnh lẽo. Đó vĩnh viễn là khoảnh khắc mà nàng không cách nào quên được.

Trận đả kích khiến Khương Oánh chịu tổn thương sâu sắc, bệnh nặng không khỏi, sinh mệnh mỏng manh như ngọn đèn treo trước gió, tuỳ thời chợt tắt. Phụ thân phải đưa nàng vượt qua hai ngọn núi cao, quỳ gối cầu xin thần y mới cứu được nàng từ Quỷ môn quan về lại dương gian.

Mười năm dài đằng đẵng, nỗi khổ sở đau đớn trong lòng Khương Oánh lại chẳng thể nguôi ngoai. Tề gia cả đời trung quân cương trực, cầm đao chiến đấu trên lưng ngựa giữa biên cương khắc nghiệt, dùng tánh mạng và m áu tươi của mình để bảo vệ từng tấc đất Đại Thịnh. Vậy mà chỉ qua một đêm, bầu trời quạ kêu thất thanh, x ác c hết la liệt khắp nơi, phủ lớn chôn vùi trong biển lửa hung bạo.

Mối huyết hải thâm thù tựa như chiếc kìm sắc bén nặng nề, từng ngày siết chặt lấy Khương Oánh, khiến nàng không thể thở nổi, vẫy vùng giãy giụa bi thương.

Thế nên, từ khi trở lại phủ, Khương Oánh như biến thành con người khác. Đoá hoa đang độ xuân thì lại nhuốm màu héo úa tàn rũ. Mọi người vẫn cố gắng vun đắp tình cảm với Lục muội muội, thương xót cho những gì nàng đã trải qua. Thế nhưng, Khương Oánh vẫn luôn giữ sự lạnh nhạt xa cách của mình, không để bất kỳ ai tiến vào thế giới của nàng.

Dù vậy, Khương Oánh luôn biết ơn và ghi nhớ mọi chuyện. Nhưng mà, vận mệnh của nàng đã định sẵn tang thương, một khi bước vào trận chiến báo thù những ràng buộc sẽ trở thành sợi dây kéo nàng lùi bước. Và hơn hết, không ai có nghĩa vụ phải chịu hiểm nguy cùng nàng. Càng là người yêu thương, nàng càng phải tránh xa.

Khương Oánh cũng hiểu, đằng sau án oan của Tề gia không chỉ do con tốt nhỏ định đoạt. Nó có thể liên quan đến những âm mưu to lớn, mà mẫu tộc nàng vì đụng phải lợi ích quyền uy của kẻ khác, cho nên mới bị đem ra hiến tế.

Suốt hai năm qua, Khương Oánh không ngừng lần theo dấu vết và cuối cùng phát hiện ra, kẻ đang đứng sau hiện ở Kinh Thành. Muốn tiếp tục điều tra, nàng buộc phải vào kinh. Thế nhưng, thân phận nữ nhi của Trường sử Tô Châu như nàng thì thật khó khăn.

Cho đến khi, Khương Oánh nghe danh Minh Quận vương, hoàng trưởng tôn Tiêu Dung cao quý nhất Đại Thịnh đang ở đây, người có thể giúp nàng vượt qua cơn nguy khốn này và đưa nàng danh chính ngôn thuận vào đế đô mà không khiến ai nghi ngờ. Nàng đã đặt mục tiêu phải thân cận hắn.

Nghe nói Hoàng trưởng tôn Tiêu Dung là người nho nhã ôn hoà, phong thái lễ nghĩa khiêm nhường. Mỗi khi ở bên hắn, ai nấy đều thấy vô cùng thoải mái như được đắm mình trong gió xuân tươi mát. Khương Oánh cũng từng nghĩ như vậy.

Cho đến một ngày, trong con hẻm vắng, nàng tận mắt thấy hắn tay cầm thanh đao vấy máu, đứng giữa vũng m áu cùng x ác người ngổn ngang. Cả người hắn toát ra sát khí tàn nhẫn, khiến người ta kinh sợ đến tận xương tuỷ.

Khương Oánh bàng hoàng đến độ đôi mắt đỏ hoe, nói không nên lời.

Tiêu Dung cầm đao chậm rãi tiến về phía Khương Oánh, từng bước như giẫm lên tim nàng. Nàng tưởng mình sắp bị g iết người diệt khẩu, ngờ đâu hắn lại dùng mu bàn tay dính m áu che mắt nàng lại, giọng nói trầm khàn dụ dỗ.

“Ngoan, coi như chưa từng thấy gì, được không?”

Khương Oánh nào dám nói không cơ chứ. Thanh đao kia chỉ cần vung lên một cái, đầu nàng e rằng sẽ rơi xuống ngay tức khắc. Mà nàng vẫn còn mối thù cần phải báo, không thể dễ dàng để mất mạng như vậy được. Cho dù Tiêu Dung có làm gì, nàng cũng xem như không nghe không biết không thấy. Nàng còn phải dựa vào hắn để tiếp cận những kẻ thủ ác năm xưa.

Tiêu Dung là Minh Quận vương đương triều, sinh ra đã mang huyết thống hoàng tộc, cuộc đời định trước cao sang quyền uy, thiên chi kiêu tử. Bề ngoài hắn luôn tỏ ra trầm ổn, thái độ hoà nhã dễ nói chuyện để che giấu đi bản chất thật sự của mình. Kỳ thật, hắn là kẻ lạnh lùng thâm sâu, nhẫn tâm nham hiểm không ai bằng. Chỉ cần là thứ hắn muốn, hắn sẽ không từ thủ đoạn để đoạt lấy.

Đáng tiếc, nhiều năm qua, Tiêu Dung chưa hề hứng thú với điều gì, hay nói đúng hơn hắn chưa từng đặt ai vào mắt. Như thể, toàn bộ thế gian này, với hắn chỉ là những mảng màu xám xịt vô vị chẳng đáng bận lòng.

Khi vừa đến Tô Châu, Tiêu Dung vô tình thấy một màn ẩu đả náo loạn của cửa tiệm sát bên. Mà đám người gây ra chuyện ồn ào này lại là huynh muội phủ Trường sử. Vì thế, khi “đệ nhất mỹ nhân Tô Châu” chặn đường xe ngựa hắn cầu xin, gương mặt nhỏ nhắn như hoa lê đẫm mưa, vừa yếu ớt vừa đáng thương, hắn đã trầm mặc rất lâu.

Tiêu Dung đã gặp qua rất nhiều người đẹp, dáng vẻ nào cũng có. Thế nhưng, lần đầu tiên nhìn thấy Khương Oánh, hắn không khỏi giật mình. Nàng quả thật, khiến hắn có đôi chút động lòng. Hạt mưa ướt át cũng không làm vơi đi sự kinh diễm của nàng. Đặc biệt là khi nàng khóc, đôi mắt tựa mặt nước hồ thu được mây trời gột rửa, thuần khiết đến mức dẫu lơ đễnh chạm vào đều lệch nhịp.

Khương phủ đang dính đến rắc rối lớn, thế nên Khương Oánh mới bất chấp tất cả mà cầu cứu Tiêu Dung. Chỉ cần hắn chịu giúp, cả nhà nàng sẽ sống sót. Vì thế, nàng đang đánh cược và chấp nhận trả một cái giá rất lớn.

Khương Oánh sẽ là người của Tiêu Dung. Có hắn, nàng sẽ được chống lưng vững chắc.

Tiêu Dung ban đầu chỉ muốn xem thử tiểu cô nương mềm yếu này xoay sở càn khôn ra sao. Bởi vì, người như hắn, chỉ một ánh mắt cũng nhìn thấu hồng trần. Thế nhưng, chẳng biết tự lúc nào, hắn lại dung túng để mặc nàng tuỳ ý lợi dụng mình.

Ngày hôm đó ở rừng trúc, Tiêu Dung đã cảm thấy trong tiếng đàn của Khương Oánh mang theo một sự tiêu điều, sát phạt. Lúc ấy, hắn còn tưởng mình ảo giác. Nhưng hiện tại, trong từng nước cờ của nàng lại ẩn chứa sự sắc sảo và ý chí túc sát đầy quyết liệt.

Đây tuyệt đối không phải thứ mà một cô nương chốn khuê các nên có.

Sau này, khi nghe tin Khương Oánh gặp nạn, Tiêu Dung vượt tường tìm đến.

Kết quả lại nhìn thấy cô nương yếu đuối kia ra tay cực kỳ dứt khoát, thậm chí còn bắn lén một mũi tên về phía hắn.

Khương Oánh quay đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt sâu thẳm của Tiêu Dung. Trong tay hắn đang giữ chính mũi tên của nàng.

Khương Oánh: “...”

Nàng cắn môi chần chừ một lát, rồi bước tới, kiễng chân hôn nhẹ lên môi hắn: “Quận vương, coi như chưa từng thấy gì, được không?”

Tiêu Dung nhìn nàng, ánh mắt sâu xa khó lường.

“Muốn mua chuộc bổn vương, như vậy vẫn chưa đủ.”

Mà Tuế Tuế nàng cả đời này vĩnh viễn phải thuộc về ta.

Đại Thịnh phồn vinh, Trung thu trăng sáng, hoa quế nở đầy trước sân, nơi hoàng cung nguy nga rộng lớn, có ta và có nàng, không xa không rời.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Tuyết Ngưng Hoa

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN