logo
REVIEW>> OAN GIA NGÕ HẸP YÊU THẦM THÀNH THẬT RỒI
oan-gia-ngo-hep-yeu-tham-thanh-that-roi
Tìm truyện

OAN GIA NGÕ HẸP YÊU THẦM THÀNH THẬT RỒI

Tác giả:

Thanh Thần

Designer:

AI_Tịch Lam

Độ dài: 88

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 23

Giới thiệu:

Từ năm lớp hai tiểu học cho đến tận năm hai đại học, Tống Khinh Trúc và Thẩm Gia Tự vẫn luôn cãi nhau không ngừng. Theo lời của Lâm Trừng thì hai người bọn họ chính là nước với lửa, không đội trời chung.

Thế nhưng, hai con người “như nước với lửa, không đội trời chung” ấy lại ngủ chung một giường.

Kể từ đó, vì ham muốn thân thể của đối phương mà hai người trở thành bạn tình.

Nhưng rồi đột nhiên có một ngày…

***

Có thể Thẩm Gia Tự chính là cậu bạn đẹp trai nhất mà Tống Khinh Trúc từng biết.

Khi còn bé thì đẹp trai theo kiểu mũm mĩm ngây thơ, đến tuổi dậy thì thì trổ mã, đẹp không kém ai, lớn lên thêm một chút nữa thì chuyển sang đẹp trai theo kiểu lạnh lùng sắc bén. Dù là kiểu đẹp trai nào thì Tống Khinh Trúc cũng rất thích. Mỗi lần thấy anh, trái tim cô lại bất giác đập rộn ràng.

Càng lớn, anh càng đẹp trai. Không chỉ đẹp trai, Thẩm Gia Tự còn học rất giỏi, gần như tháng nào cũng nắm chắc vị trí top 1, còn cô thì vật vã lắm mới không để môn Toán kéo điểm, xuýt xoát giữ lại được vị trí top 3.

Giữa hai người… cũng không tính là cách nhau một trời một vực. Vì dẫu sao thì cô cũng có dáng vẻ xinh đẹp, lại còn hoạt bát, nổi bật, có thể chưa giỏi đến mức “quá trớn” như Thẩm Gia Tự, nhưng ít nhiều gì cũng đủ để được xếp vào hàng “học sinh giỏi”.

Một cô gái luôn xinh đẹp rạng rỡ, luôn vui vẻ hoạt bát như cô… có ai ngờ cũng có tâm tư thiếu nữ, cũng thầm thích một người nhưng không dám nói ra đâu?

Nhưng chính xác là như vậy đó. Tống Khinh Trúc thầm thích Thẩm Gia Tự từ rất lâu rồi. Cô nhận ra tâm tư của mình từ rất sớm, cũng đã từng muốn thẳng thắn đi đến trước mặt anh mà bày tỏ tình cảm này. Chỉ là, khi cô gom đủ dũng khí thì cơ hội lại vụt mất, thế là cô chỉ đành cất tạm tình cảm vào trong lòng, tiếp tục sắm vai “cô thanh mai oan gia ngõ hẹp”, ngày ngày không ngừng gây gổ với anh.

Nhưng rồi, một sớm tinh mơ nọ, khi thức giấc, cô lại thấy mình đang ở một căn phòng xa lạ, nằm trên một chiếc giường xa lạ, không phải là ở nhà hay ở ký túc xá, thậm chí… là cô còn thấy gương mặt đang say ngủ của Thẩm Gia Tự ngay bên cạnh mình!

Tống Khinh Trúc hốt hoảng không thôi, cô cảm thấy trời đất như quay cuồng. Vậy ra, vậy ra…

Cô đã “mượn rượu làm càn” với cậu trúc mã oan gia kiêm crush nhiều năm của mình rồi sao?

Ừm, hình như là vậy thật rồi…

Thật ra, từ trước đến nay có rất nhiều người nói Thẩm Gia Tự độc mồm độc miệng, và anh cũng “độc mồm độc miệng” với mọi người chứ không chỉ riêng gì Tống Khinh Trúc.

Thẩm Gia Tự đẹp trai, học cực giỏi, nhưng miệng anh lại quá “hỗn”. Anh chẳng nể nang ai, dù người ta có chọc đến anh hay không thì anh cũng có thể “chọc ngoáy” đối phương đến mức khiến người ta phải tức đến xì khói. Và khi ở cạnh Tống Khinh Trúc, mức độ “hỗn” của anh chỉ có “thăng cấp vượt trội” chứ chẳng hề giảm đi.

Anh nhớ, khi hai người còn nhỏ, tuy rằng lúc ấy họ chỉ mới quen biết nhau được ít ngày thôi, nhưng quan hệ của họ còn tốt hơn mấy năm nay cộng lại. Mọi chuyện bắt đầu xấu đi, quan hệ giữa họ bắt đầu “chệch hướng”, không còn tốt đẹp như trước nữa chỉ vì một miếng bánh kem.

Đến bây giờ anh vẫn nhớ rõ, chỉ vì hôm ấy cô nghịch ngợm trét bánh kem lên mặt anh, còn anh khi ấy lại không muốn nhường nhịn cô như mọi ngày nữa, thế là hai đứa trẻ bắt đầu “đại chiến”, lao vào gây gổ, đánh đấm nhau túi bụi. Từ ngày ấy trở đi, họ từ “thanh mai trúc mã” ngọt ngào thành “oan gia ngõ hẹp”, lúc nào cũng cảm thấy đối phương thật ngứa mắt, cứ gặp nhau là miệng không ngừng “cà khịa”, cứ thấy đối phương đi ngang qua là lại muốn đưa chân ra ngáng cho bõ tức.

Hai người tranh cãi ầm ĩ, cà khịa nhau không ngừng nghỉ suốt bao nhiêu năm trời, vậy mà bỗng một ngày kia, Thẩm Gia Tự lại chợt nhận ra mình thích cô…

Thật ra ban đầu anh cũng chẳng nhận ra. Khi thấy cô buồn vì điểm thấp, anh cũng buồn theo cô, nhưng anh cho rằng đó là do bản thân có “lòng trắc ẩn” quá mạnh nên mới dễ đồng cảm với cô đến thế. Khi thấy cô tức đến nghiến răng nghiến lợi, không làm gì được mình, anh thấy hả hê, sảng khoái, cho rằng chọc cô tức thật thú vị. Khi thấy cô khóc, lòng anh lại căng thẳng, nhưng anh cho rằng mình căng thẳng là vì sợ mẹ sẽ hiểu lầm mình bắt nạt cô.

Dẫu rằng có một đáp án mơ hồ hiện lên trong lòng, nhưng anh lại ra sức phủ nhận nó, cho rằng đáp án ấy thật hoang đường.

Nhưng cảm xúc sẽ không vì anh phủ nhận sự tồn tại của nó mà nó sẽ biến mất, trái lại, cảm xúc ấy càng lúc càng cắm rễ sâu trong lòng anh, khiến cho mỗi lần anh phủ nhận nó, nó lại càng dâng trào mãnh liệt hơn.

Để rồi, đến cuối cùng, khi anh thật sự không thể phủ nhận sự tồn tại của thứ cảm xúc mạnh mẽ ấy được nữa, anh mới thật sự dám nói rằng: Thẩm Gia Tự thích Tống Khinh Trúc, đã thích từ lâu, cũng thích rất nhiều.

Trước khi nhận ra mình thích cô, mỗi ngày của anh chỉ gắn liền với trò chơi điện tử, học tập, cà khịa Tống Khinh Trúc. Sau khi nhận ra mình thích cô, mỗi ngày của anh thu bé lại bằng một Tống Khinh Trúc, ngày ngày đều nghĩ cách tỏ tình với cô, chọc cho cô vui, làm cho cô cười, để cô không phải rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa.

Anh biết Tống Khinh Trúc là một cô gái mạnh mẽ, “thích mềm chứ không thích cứng”, lại ưa sĩ diện, bởi vậy mà cô chưa bao giờ chịu thua kém ai, cũng không bao giờ chịu cúi đầu trước ai.

Anh cũng biết tính tình mình quái gở, không thích thua thiệt, miệng lại “hỗn” không ai bằng, chẳng được mấy người thật sự yêu mến.

Nhưng trong chuyện tình cảm này, nếu buộc lòng phải có một người nhượng bộ, bước một bước đầu tiên về phía đối phương để mở ra khởi đầu, thì anh biết, người đó sẽ là anh.

“Thẩm Gia Tự, nếu lần này cậu bước bước đầu tiên, vậy thì con đường còn lại, chúng ta hãy cùng nhau tiến về phía trước.”

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: ZZ

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN