Tác giả:
Chu Vãn Dục
Reviewer:
AI_Phù Dung
Designer:
AI_Nguyệt Bạch
Độ dài: 57
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 3837
Giới thiệu:
“Vẽ địa giới làm tù ngục, thoát không khỏi Kinh Châu của anh.”
Sau một cơn bão lớn, Tần Chi từ một cô gái khiêm nhường và nhút nhát, đã trưởng thành thành một cô nàng vừa mạnh mẽ vừa phóng khoáng, còn Lý Kinh Châu từ một chàng trai dịu dàng như làn gió mát, trở thành một người lạnh lùng, u ám và không biết yêu. Nhưng cuối cùng, họ đã hứa với nhau sẽ không sợ bão tố hay sóng lớn, cùng nhau đi đến nơi rực rỡ ánh đèn.
Câu chuyện bắt đầu khi cô nói với anh: “Tuyết lớn không thể đè gãy cành tùng.”
Và kết thúc khi anh đáp lại: “Tuyết lớn cũng không thể đè nổi Tần Chi.”
“Tình yêu của anh giống như núi lửa đang ngủ say, một khi phun trào sẽ dâng trọn tất cả nhiệt huyết.”
***
Những miêu tả đầu tiên về Tần Chi cho thấy rằng cô là một cô gái xinh đẹp, tự tin và đầy phóng khoáng. Cô luôn biết cách thể hiện sự xinh đẹp của mình và luôn thu hút ánh nhìn của mọi người. Nhưng ít ai ngờ rằng, đằng sau vẻ ngoài đẹp đẽ và tự tin ấy, Tần Chi đã cất giấu một quá khứ đẫm nước mắt. Đã nhiều năm trôi qua, nhưng những nỗi đau dai dẳng ấy vẫn mãi bám riết theo cô.
“Dù cô có cố gắng đến đâu thì cũng chỉ trở thành một người sống tốt hơn, nhưng không thể là người chưa từng bị tổn thương”
Trong những tháng ngày buồn bã của quá khứ, có lẽ sự xuất hiện của Lý Kinh Châu như một vệt sáng hy vọng. Anh là người đã nở nụ cười đầy lương thiện với cô, trao cho cô niềm tin rằng thế giới này vẫn còn nhiều điều tốt đẹp lắm. Nhưng anh cũng là một trong những lý do khiến cô bị bắt nạt suốt nửa năm, người cầm đầu bắt nạt cô là “thanh mai trúc mã” của anh.
Tần Chi biết đó không phải là lỗi của anh, điều duy nhất cô muốn chính là đòi lại một sự công bằng cho chính mình, cô muốn tất cả những người từng giẫm đạp “Chu Huệ” dưới chân phải trả giá.
Tình yêu mà Tần Chi dành cho Lý Kinh Châu rất mâu thuẫn, ban đầu có người hỏi cô rằng liệu cô tiếp cận anh chỉ để trả thù hay là thật sự thích anh. Tần Chi đã suy nghĩ vấn đề này rất lâu và cô cho rằng cả hai đều là một, cô cho rằng nếu trở thành bạn gái anh thì coi như cô vừa trả được thù vừa được ở bên cạnh người mình yêu. Song, sau này cô mới nhận ra rằng, chỉ có sự chân thành mới có thể được đáp lại bằng sự chân thành.
***
Những lần đầu gặp nhau, Lý Kinh Châu đã nhận ra Tần Chi là một cô nàng hết sức đặc biệt hay nói cách khác là cô rất biết cách “giả vờ”. Trước mặt mọi người, Tần Chi luôn tỏ ra không quan tâm đến anh, chẳng ai biết là cô đã thầm thích anh từ lâu.
Dù Tần Chi luôn miệng nói thích Lý Kinh Châu và tìm mọi cách để theo đuổi anh. Nhưng anh vẫn hờ hững, lạnh lùng và không hề quan tâm đến sự xuất hiện của Tần Chi. Không biết bao nhiêu lần Lý Kinh Châu đã nổi giận và muốn Tần Chi tránh xa mình ra nhưng Tần Chi đều hành động ngược lại, thậm chí còn chọc anh đến phát điên.
Tuy nhiên, tất mọi chuyện xảy ra đều có lý do của nó, Lý Kinh Châu không đoái hoài đến Tần Chi bởi vì anh biết cô tiếp cận mình có mục đích riêng. Bản thân Lý Kinh Châu đã chịu đựng quá nhiều sự giả dối nên anh rất ghét điều này và đặc biệt anh càng ghét việc trao đi hết chân tình để nhận lại sự lừa dối, giống như cuộc đời đau khổ của mẹ anh vậy.
“Anh không muốn trở thành kiểu người mà mình khinh ghét, nhưng cũng không thể sống theo cách mình từng yêu thích.”
Thế nhưng, trái tim Lý Kinh Châu lại không thể nào kìm nén được tình cảm mà anh dành cho Tần Chi, càng kìm nén thì lại càng rung động. Tần Chi xuất hiện đột ngột và cứ bất ngờ xông vào cuộc sống của anh. Khi anh nhận ra, thì Tần Chi đã chiếm trọn trái tim anh từ lúc nào không hay.
“Em thắng rồi, Tần Chi. Những thứ em muốn, anh sẽ cho em!
Nhưng nếu em dám không trân trọng, anh nhất định sẽ không tha cho em!”
***
Có câu nói rằng: “Mọi thứ đều có vết nứt, đó là cách ánh sáng chiếu vào.”
Nếu như thế giới của Lý Kinh Châu là một vũng lầy tăm tối thì Tần Chi chính là tia sáng duy nhất cứu rỗi anh. Những vết thương, những đau đớn trong anh đã được tình yêu chân thành của Tần Chi xoa dịu.
Dù Lý Kinh Châu là một người đàn ông khô khan, độc miệng, không nhún nhường vì bất kỳ ai, lại chẳng biết nói lời ngọt ngào, nhưng khi đã thật sự yêu một người thì anh muốn trao cho người ta cả tấm lòng của mình.
“Sự dịu dàng của anh luôn trầm lặng, không phô trương, không đòi hỏi, thậm chí lười thể hiện.”
Người ta hay nói, “đàn ông yêu bằng mắt, phụ nữ yêu bằng tai”, nhưng Tần Chi là ngoại lệ. Nếu yêu bằng tai thì chắc chắn Tần Chi đã đá Lý Kinh Châu từ lâu rồi, vì anh lúc nào cũng làm cô tức điên bằng ngôn từ của mình. Nhưng cô vẫn yêu anh vô cùng, yêu cách anh tỏ ra không quan tâm nhưng hành động thì hoàn toàn trái ngược.
Có lẽ, số phận đã se duyên cho Lý Kinh Châu và Tần Chi, hai con người đều cất giữ những vết thương lòng khó phai. Họ may mắn khi đã tìm được nhau và cứu rỗi lẫn nhau.
“Cuộc đời có khó khăn đến đâu, cô cũng không sợ, vì có anh nắm tay, chúng ta sẽ từng bước đi tới nơi rực rỡ ánh đèn.”
***
Truyện nói lên vấn nạn bạo lực học đường rất hay, và bạo lực từ gia đình nữa. Tính tình nam chính rất tốt nhưng vì gia đình mà anh mới trở nên u ám hơn. Với cả nam nữ chính yêu nhau mãnh liệt lắm, đọc mấy chương đầu là đã bị hút rồi, mình thấy cách cua trai của chị nữ chính hơi bị cao tay đó. Có ngược một xíu nhưng cũng không ngược lắm, mình thấy đọc khá ổn.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Bông Hồng Có Gai
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved