logo
REVIEW>> NHẤT PHẨM NGỖ TÁC - QUYỂN 2
nhat-pham-ngo-tac-quyen-2
Tìm truyện

NHẤT PHẨM NGỖ TÁC - QUYỂN 2

Tác giả:

Phượng Kim

Designer:

AI_Nha Thanh

Độ dài: 317

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 58

Mở đầu quyển 2:

Cha bị s át h ại, oan khuất phủ đầy như mây giăng kín lối, chỉ để lại nỗi đau âm ỉ trong lòng Mộ Thanh, cùng với câu hỏi chưa có lời giải đáp về h ung t hủ thật sự đứng đằng sau mọi chuyện.

Mộ Thanh mang theo nỗi đau mất cha, quyết chí tìm ra h ung t hủ, tự tay b áo t hù cho cha. Nàng cải trang thành nam tử, từng bước dấn thân vào con đường tìm kiếm sự thật.

Từ lẻn vào phủ Thứ sử, cho đến trà trộn vào hành cung Biện Hà, cuối cùng là lên đường tòng quân, xông pha chiến trường g iết địch…

Nàng lập chí thiên hạ không còn oan khuất không chỉ vì cha, vì lý tưởng của bản thân, mà còn là vì muôn dân, vì một thế gian – nơi mà công lý không bị vùi lấp.

Núi sông nghiêng ngả, thiên hạ phân tranh, đứng giữa khói lửa nơi sa trường và bao âm mưu triều chính, Mộ Thanh chưa một lần chùn bước, chưa một lần nao lòng.

Vì lý tưởng còn, chính nghĩa còn.

“Là ai lấy thiên hạ làm bàn cờ, một tay đảo loạn thế cờ?

Là ai lấy lưỡi d ao làm đàn, tấu lên một khúc thịnh thế?”

Hoàng đế Đại Hưng, sáu tuổi đã đăng cơ, tại vị mười tám năm trời, thế mà khắp thiên hạ này, chẳng có lấy một người công nhận hắn là thiên tử.

Chẳng ai ngờ, ở huyện nha Phụng Huyện một ngày kia, vị đế quân vốn hoa mắt ù tai, ham mê sắc đẹp, không quan tâm tới chuyện triều chính ấy… lại để cho muôn người chiêm ngưỡng phong thái của một bậc minh quân, khiến cho người ta khó mà đặt hắn cùng một chỗ với cái danh “hôn quân”.

Nguyên Long Đế có thật sự là một vị đế quân bất tài vô dụng? Lẽ nào thiên hạ đã vô tình xem nhẹ một vị minh quân?

Phải chăng hắn chính là rồng phượng ẩn mình, chờ thời cơ chấn hưng thiên hạ, hoàn thành đại nghiệp?

***

Mọi con đường đều dẫn đến La Mã, nhưng nếu như ngươi đã đi qua vạn dặm, rẽ vào cả ngàn cung đường, cuối cùng tất cả đều chỉ dẫn đến con đường c hết, thì liệu rằng thuở đầu ngươi có can đảm cất bước?

Kẻ hèn kém chưa đi đã ngập ngừng hãi hùng, người khôn ngoan dám tìm đường sống giữa trăm ngàn hiểm nguy. Mộ Thanh không phải kẻ hèn, càng không phải kẻ tham sống sợ c hết. Cũng vì lẽ ấy, nàng mới quyết phải tìm cho ra kẻ đã s át h ại cha mình, cũng chính là người thân duy nhất của nàng trên đời này.

Thuở mới bước đi trên con đường này, Mộ Thanh đã biết, thành sự chưa chắc sống, nhưng bại sự thì ắt phải c hết. Nàng chọn b áo t hù, không vì lý do nào khác hơn tấm lòng đau đớn thấu trời của người con mất cha.

Mộ Thanh luôn dùng thái độ bình tĩnh, hờ hững để đối diện với mọi thứ và cả trong việc này cũng thế – nàng cũng chỉ bình tĩnh tiếp nhận, bình tĩnh đối mặt, bình tĩnh thu xếp an táng người cha thân yêu và bình tĩnh bước vào con đường b áo t hù. Nàng bình tĩnh, bình tĩnh đến nỗi quá sức lạnh nhạt với nhân tình thế thái nơi nhân gian này.

Có nhiều khi, đến chính nàng cũng nghĩ, có lẽ nàng sẽ đơn độc độc bước trên con đường này cả đời, ngoài trả thù ra thì cuộc đời nàng cũng chỉ còn lại nghiệm thi phá án bình oan. Nhưng rồi, chính vào lúc nàng gặp người nọ, nàng hờ hững để lại một câu “Ngài vốn là minh quân”, nàng chẳng hay chính nàng đã vô tình mở hờ cánh cửa luôn khép chặt trong tim mình ra, cho phép người nọ bước một bước vào cánh cửa ấy, rồi đến ngày sau, người nọ lại vĩnh viễn canh giữ một chốn bình yên trong nàng.

Là một Ngỗ Tác, tâm nguyện của đời này của nàng không chỉ là thay người đã khuất cất lên tiếng nói, mà thật ra, nàng mong một điều còn lớn lao hơn thế nhiều. Ấy là thiên hạ này không còn oan khuất, ấy là vạn gia vui hưởng thái bình.

Thế mà đêm ấy, vào chính khoảnh khắc sự thật phơi bày ngay trước mắt nàng ấy, nàng đã phải đưa ra lựa chọn đi ngược lại với tâm nguyện của cả đời này của mình. Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngưng đọng lại, mọi thứ mà mắt thấy tai nghe như trở thành mũi kim tẩm kịch đ ộc, như có hàng ngàn cơn sóng lòng xô vào bờ, đẩy nàng đến tình thế tiến thoái lưỡng nan, ép nàng phải chọn giữa tâm nguyện mà nàng đã theo đuổi bấy lâu và người mà nàng nguyện bảo vệ suốt đời này.

Nhưng… cũng chính khoảnh khắc ấy, nàng mới thật sự hiểu thế nào là chính trị, thế nào là hy sinh, thế nào là bảo vệ…

Người nàng yêu đối diện với mối nguy phế đế, để cứu hắn, lần này nàng bị dồn ép đến đường cùng, đến không còn đường lui. Cái số phận c hết tiệt này lại tàn nhẫn bổ xuống trái tim nàng một nhát d ao, nó ép nàng phải dùng chính đôi tay này phản bội lại lý tưởng của đời mình.

Nàng không nhớ rõ khi ấy nàng đã nghĩ gì, nàng chỉ nhớ, trước mắt nàng, trong lòng nàng chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất: Chỉ cần có thể bảo vệ được chàng, ta nguyện cả đời này gánh tội.

Bộ Tích Hoan, Bộ Tích Hoan…

Nàng gọi hắn, mỗi một tiếng gọi đều mang đến nỗi đau tru tâm, lại cũng khiến tâm tư nàng nhiều thêm một phần kiên định.

“Lòng ta duyệt một người, ắt vì thế mà hết lòng hết dạ. Ta nguyện vì chàng mà khoác nhung trang, đổi chàng bỏ đi bộ long bào kia vì ta, tam cung lục viện, chỉ một mình ta.”

Thật ra, có điều Mộ Thanh không biết.

Ấy là, đêm đó, vào cái thời khắc mối nguy phế đế kéo tính mạng Bộ Tích Hoan đến bên vách đá cheo leo đó, cũng chính là khoảnh khắc nàng cam tâm chọn rũ bỏ điều quý giá nhất cuộc đời mình, thì cũng có một người đã lặng lẽ chứng kiến hết tất thảy, lại đã đau lòng trước quyết định ấy của nàng.

Trước khi gặp nàng, thật ra hắn chẳng có gì ngoài giang sơn này, cũng chẳng biết ngoài giang sơn đại nghiệp này ra, đời này bản thân nên cầu gì. Nếu giang sơn này không còn, nếu một ngày “giang sơn đại nghiệp” không còn là thứ mà hắn mong cầu, hẳn là hắn cũng chẳng còn lý do gì để tồn tại trên cõi đời này nữa.

Hắn cứ như thế, cứ như thế mãi cho tới khi gặp được nàng, được nghe hai chữ “minh quân” từ miệng nàng, lại nhìn thấy ánh mắt kiên định chứa đầy sự tin tưởng kia mà nàng dành cho mình, trái tim vốn đã bình lặng sau bao bão giông của hắn lại bắt đầu rối loạn.

Từ đây hắn biết mong một người bầu bạn, từ đây hắn không còn muốn chịu cảnh chăn đơn gối chiếc, đêm đêm mộng tỉnh, lại dựa vào cửa sổ cung vàng điện ngọc ngẩn ngơ ngắm trăng đến tận bình minh.

Nếu không phải là vì gặp được nàng, chính hắn cũng chẳng biết mình lại khát khao có một người thân ở bên, một người mà hắn có thể ôm lấy khi mỏi mệt, có thể nương tựa vào khi gặp hoạn nạn, gió mưa đồng hành, không rời không bỏ… đến thế này.

“Thế gian không có việc nào là vĩnh viễn, chỉ có người nào là ngoại lệ. Vì nàng, hắn đã phá lệ vô số lần, nay lại phá thêm thì đã sao?

… Cuộc đời này, hắn đã sớm thua bởi nàng.”

Một lần buông kiếm quy hàng không chút tiếc nuối, một trận thua mà hắn cam tâm tình nguyện.

Thời của nàng ở đời trước có một triết lý, đó chính là: Tình yêu sẽ khiến chỉ số thông minh của con người biến thành số âm.

Nàng khi ấy từng không thể tưởng tượng ra được dáng vẻ của mình khi “chỉ số thông minh biến thành số âm” sẽ ra sao, từng không cho phép “thảm kịch” này xảy ra với mình.

Nhưng rồi sau này nàng lại gặp hắn, dẫu thời gian quen biết chẳng dài nhưng chính sự chân thành nơi hắn đã khiến nàng động tâm, khiến nàng muốn trao đi trái tim, chân thành đối đãi mà không mong cầu hồi đáp.

“… Ngày trước ta thường đón giao thừa với cha ở nhà, một gian nhà, một cái bàn lùn, một ngọn đèn dầu, bốn đĩa đồ ăn, chỉ có bát cơm ngũ cốc này là giống như khi ấy. Khi còn nhỏ, cha xới cơm cho ta. Lớn hơn một chút thì tới ta xới cơm cho cha. Ta cho rằng sẽ có thể như thế mãi cho đến lúc già…”

“Ngày sau đến ta xới cho nàng, mãi cho đến lúc già.”

Hai số phận ngoan cường vô tình tìm thấy nhau, hai tâm hồn trở nên đồng điệu, tác thành cho hai con người.

Trước lý tưởng cao cả, trước non sông đầy biến động, trước đại nghiệp trù tính bao năm ròng, liệu rằng họ và tình yêu của họ sẽ phải đối diện với những điều gì?

Trước giang sơn sừng sững ngàn năm, trước mưu đồ đế nghiệp, lời hứa trăm năm không rời không bỏ, trọn đời trọn kiếp một đôi người liệu vẫn sẽ trường tồn, hay sẽ là nấm mồ mãi nằm lại ở nửa bên giang sơn đã mất kia?

“Thiên hạ như cờ, thắng hay thua, ta đều ở bên chàng.

Thua, đơn giản là nhảy xuống khỏi vách núi này. Tuy tan xương nát thịt, nhưng ít nhất xương cốt của hắn cũng ở bên cạnh nàng.”

Mọi chuyện sẽ được vén màn, những mối quan hệ chồng chéo dần được gỡ rối, thiên hạ rồi sẽ tan hay hợp…

Yêu, h ận, tình, t hù… Ai sẽ là người giành phần thắng trong ván cờ này?

“Cả đời này, từng cảm thấy mong ước được ở bên một người, vĩnh viễn không còn tịch mịch khổ cực… còn khó hơn là lấy được giang sơn đế nghiệp. Mà nay, người khó cầu được nhất lại đang ở ngay trên người hắn, nằm chung một gối, cuộc đời yên bình.

Nàng ở đây, đã là trọn vẹn rồi.”

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Sen Nở Đài Sen - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN