logo
REVIEW>> NHẬT KÝ TÂN HÔN
nhat-ky-tan-hon
Tìm truyện
Donate

NHẬT KÝ TÂN HÔN

Tác giả:

Xuân Dữ Diên

Designer:

AI_Cẩn Du

Độ dài: 65

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 254

Giới thiệu:

"Lúc tôi kết hôn với anh Lương, khi đó có biết bao nhiêu là hiểu lầm, đi đăng ký kết hôn, tôi viết sai tên anh ấy nên bị nhân viên cười. Bố tôi ra đi vội vã, anh ấy đến trước giúp đỡ kí hợp đồng kết hôn để ổn định sản nghiệp cho tôi. Anh có biết khi đó tôi đã báo đáp anh ấy ra sao không? Tôi nhờ anh ấy chở tôi đi xem phim với cậu trai kia."

"Anh ấy nói như thế nào?"

"Anh ấy vui vẻ đồng ý, lái xe đưa tôi đi rồi còn ở lại bên đường chờ tôi ba tiếng để chở tôi về."

"Chồng của cô quả thật là người tử tế."

"Trước kia... tôi cũng cho là vậy."

Lâm Tri Thư lật quyển ghi chép năm xưa ra, có một trang đã bị xé, là cái năm sau khi đã kết hôn, cô đưa ra lời đề nghị ly hôn đúng như thỏa thuận, hỏi anh ngày nào thì thuận tiện.

Lương Gia Duật xé trang giấy ghi ngày tháng và địa điểm ngay trước mặt cô, anh hỏi cô: "Tiểu Thư, anh không hiểu em đang nói gì."

*

Mười sáu tuổi, Lâm Tri Thư gặp được Lương Gia Duật. Ngày đó anh là “cá mập to” mà bố cô may mắn được gặp để hợp tác kinh doanh. Bố gọi anh là “Con cá mập” nhưng Lâm Tri Thư gọi anh bằng đủ các chức danh, ví dụ như: Lương Bồ Tát, Lương đại thiện nhân…

Thiếu nữ mười sáu xuân xanh ngây ngô mời mọc anh xem bản kế hoạch đầu tư, với bố cô thì đây là bản kế hoạch ngốc nghếch, nhưng Lương Gia Duật không cho là vậy, mà lúc này, Lương Gia Duật không chỉ đưa mỗi khoản tiền đầu tư mà còn ngầm dẫn đưa cả mối lương duyên giữa hai người bọn họ.

Hai mươi hai tuổi, Lâm Tri Thư lại gặp mặt Lương Gia Duật lần nữa, nhưng lần này thay vì đón anh là ánh mắt trong veo của thanh xuân và nụ cười ngọt ngào thiếu nữ, thì đó lại là giọt nước mắt đau khổ khi cô phải đối diện sự ra đi của bố.

Bố gửi gắm Lâm Tri Thư và sản nghiệp gia đình vào tay Lương Gia Duật, vì dù ngoài miệng không tin nhưng chính ông hiểu rõ, Lương Gia Duật thật sự là người tốt.

Chỉ có người tốt mới khéo léo lo liệu tang ma cho bố thay cho Lâm Tri Thư, người tốt mới biết từ khi còn bé cô thiếu sự chăm sóc của mẹ chỉ sống nương tựa vào tình thương của bố. Vì thế, cô không biết chuyện nữ công gia chánh, không rành rẽ vụn vặt ngày thường…

Không sao cả, vì Lương Gia Duật cũng không giỏi mảng này, mà anh thì tình nguyện cùng cô học tập để xây dựng gia đình.

Hai mươi hai tuổi, Lâm Tri Thư chưa từng biết “yêu” là như thế nào, thế mà vì hoàn cảnh đưa đẩy, cô đã phải kết hôn. Trong mắt người khác cô là đồ sao quả tạ xui xẻo khắc bố khắc mẹ, nhưng chỉ Lương Gia Duật anh biết, Lâm Tri Thư là đoá hoa xinh tươi cần được thương yêu chăm sóc.

Lâm Tri Thư hỏi, vì sao anh chọn kết hôn cùng cô, là do anh thích cô phải không? Lương Gia Duật đáp trả bằng nụ cười đầy hàm ý trêu ghẹo. Hai con người xa lạ, kết nối với nhau bằng những nguyên nhân hoang đường không tả. Thế nhưng mỗi một người lại rất biết cách vun đắp cho mối quan hệ khó nói này.

Hai mươi bốn tuổi, Lâm Tri Thư đã không còn là cô gái ngây ngô ngày xưa nữa, cô biết trông ngóng, nhớ mong một người. Người ấy sẽ vì cô mà vào bếp nấu bát mì, người ấy sẽ vì cô mà bay hơn nửa vòng trái đất để về cùng cô ăn bữa tiệc sinh nhật trong tích tắc, sẽ vì cô mà tất tả ngược xuôi trong bệnh viện, vì cô bệnh mà đau lòng nhưng miệng sẽ gằn lại kiềm chế cơn thịnh nộ…

Bên nhau hai năm, Lương Gia Duật và Lâm Thi Thư không còn là những người xa lạ, họ biết chăm sóc nhau, trao nhau thứ tình cảm trân quý nhất của đối phương. Nếu tất cả mọi thứ đi theo guồng quay định sẵn thì chẳng phải trên đời đã chẳng còn thứ gọi là “nỗi đau lòng”?

Nếu năm hai mươi hai tuổi cả Lâm Tri Thư và Lương Gia Duật đều hạnh phúc vì tình cảm dành cho nhau thì cũng chính lúc này là thời điểm thử thách tình cảm của họ. Bởi chỉ hai người ấy biết, lúc này là thời hạn kết thúc cho hợp đồng hôn nhân giữa hai người họ.

“Có một nơi ở trong giấc mộng

Liệu rằng anh có còn nhớ không

Từng lời anh nói ra

Đều khiến em mê mệt

Đứng trong gió em khẽ hát “Five hundred miles…”

Trên đời này có những chuyện

Chẳng thể nói ra cảm xúc trong lòng

Anh bình an chứ, sống có tốt không?

Phải làm sao để gửi lời đến anh?...” *

***

Đây là bộ thứ ba mà mình đã đọc của tác giả Xuân Dữ Diên, ở bộ này có một thứ mình cảm nhận được sự tiến bộ của tác giả chính là khả năng phân định rạch ròi cảm xúc ở từng giai đoạn của Lâm Tri Thư.

Nếu ở giai đoạn hai mươi tuổi, muốn Lâm Tri Thư có bao nhiêu ngây thơ thanh thuần thì đều có đủ, từng con chữ tưởng như nghe thấy cả tiếng cười thánh thót của cô, nụ cười ngọt ngào dịu dàng của thiếu nữ không khác gì giọt mật, ngày qua ngày thấm đẫm trái tim người quân tử.

Mình thậm chí còn nghi ngờ không biết tác giả có phải từng yêu ai đậm sâu hay chưa, vì giai đoạn khi Lâm Tri Thư lo lắng bồn chồn, buồn bã vì cận ngày ly hôn với Lương Gia Duật rất thật. Những giọt nước mắt lặng thầm trong đêm tối sâu kín, cái nấc nghẹn ngào vì nỗi buồn tủi, cảm giác nhớ nhung da diết như bị lá cỏ sắc bén cứa vào tay, không đau đớn bật tiếng gào thét mà rát buốt nhức nhối.

Những chương miêu tả giai đoạn Lâm Tri Thư lâm vào cảnh túng quẫn do chính cô “vây tơ nhện” cho chính bản thân, mình cảm thấy rất khó thở, tim nghèn nghẹn, thắc mắc sao một cô gái có thể đủ tỉnh táo để vượt qua được.

Có lúc u tối thì sẽ có lúc xán lạn, người thắt gút chính là người tháo mở, chính tay Lâm Tri Thư thoát khỏi cái kén do cô tự dệt, cái ngày cô tự tay trao anh quyển ghi chép cho sự chuẩn bị của cô, mình cảm tưởng như bản thân vỡ oà vì tất cả, thì ra mọi sự “dữ dội”, “kinh khủng”... của người này chưa chắc là gì đó to tát với người kia, có khi còn thua cả hạt bụi nhỏ bé…

Nếu chỉ đọc nửa truyện chắc chắn ai cũng sẽ cho rằng Lương Gia Duật vượt quá ngưỡng người bình thường. Bề ngoài anh toàn tài toàn năng, vẻ đẹp thì tuyệt mỹ, thử hỏi còn có thứ gì đánh bại Lương Gia Duật anh?

Lương Gia Duật chai lì cảm xúc, khó tin người khác không phải do bản thân anh từ khi sinh ra đã thế, từ bé anh biết “tình thương” là cảm xúc gì, “gia đình” là định nghĩa của cái gì, nhưng anh bị chính những người thân ruột thịt ruồng bỏ, tạo nên một vết chai sần trong lòng, khiến anh từ đó khó tiếp nhận chữ “yêu”.

Sống quen trong sự thành công và được mọi người tung hô, nên ngay khi anh đang đắm chìm trong tình cảm với Lâm Tri Thư, anh lại bị chính cô từ chối, Lương Gia Duật cảm thấy khó tin và vô cùng tự ái, chính sự tự ái tự cho mình là đúng này đã đẩy cơn cao trào cho sự phân ly giữa hai người bọn họ.

Câu chuyện tưởng chừng như đơn giản không có điểm nổi bật, lại khá thành công khi tạo nút thắt ở những chương sau, khi hai người họ đều đã có thêm kinh nghiệm cũng như có thêm tình cảm.

Dù khi đọc truyện này ở vị thế đã có người yêu, có gia đình thì mình nghĩ có như thế nào thì bạn cũng sẽ ít nhất một lần nhói tim vì Lương Gia Duật và Lâm Tri Thư.

____

* Trích bản dịch lời bài hát “Anh khoẻ không? Thời tiết thế nào?” do Đặng Phúc Như thể hiện

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Nguyệt Quý

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN