
Tác giả:
Ải Sơn
Reviewer:
AI_Nguyệt Quý
Designer:
AI_Cẩn Du
Độ dài: 64
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 14
Có những mối tình, ngay từ lúc bắt đầu đã định sẵn là đứng ở rìa câu chuyện. Không phải vì không đủ chân thành, cũng không phải vì thiếu dũng khí, mà chỉ đơn giản là… người ấy chưa từng nhìn thấy bạn.
Giang Vi chính là người như vậy.
Ba năm thanh xuân cấp ba của cô đều dành để yêu thầm một người tên Lâm Duật Hoài. Ba năm ấy, cô không phải nữ chính trong câu chuyện của anh, cũng chẳng phải nhân vật phụ có tên. Cô chỉ giống như một chiếc máy quay lặng lẽ đặt trong góc lớp học, ghi lại từng khoảnh khắc cuộc đời anh, nhưng chưa từng xuất hiện trong khung hình của anh.
Thanh xuân của Giang Vi không rực rỡ.
Không có những buổi hoàng hôn trên sân thể dục, không có những lần tay trong tay dưới tán cây ngân hạnh, cũng không có những lời tỏ tình được đáp lại bằng nụ cười.
Cô chỉ có một chỗ ngồi bên cạnh Lâm Duật Hoài trong ba năm.
Một khoảng cách gần đến mức chỉ cần nghiêng đầu là có thể nhìn thấy gò má anh khi anh cúi xuống làm bài, nhưng cũng xa đến mức ba năm trôi qua, cô vẫn chưa từng dám nói ra câu “tôi thích cậu.”
Lâm Duật Hoài là kiểu người mà chỉ cần xuất hiện trong lớp học đã đủ khiến mọi ánh mắt dừng lại.
Anh học giỏi, ngoại hình nổi bật, gia cảnh tốt, lại còn chơi piano rất hay. Ở thời cấp ba, anh giống như một mặt trời đứng giữa sân trường, ánh sáng rực rỡ đến mức rất nhiều người chỉ có thể đứng xa xa mà nhìn.
Những cô gái thích anh nhiều đến mức gần như trở thành chuyện bình thường.
Còn Giang Vi thì sao?
Cô bình thường đến mức gần như vô hình.
Một cô gái học lực không quá nổi bật, ngoại hình cũng không đặc biệt, tính cách lại trầm lặng. Nếu đặt trong một câu chuyện thanh xuân, có lẽ cô sẽ là kiểu nhân vật mà người đọc lướt qua cũng không nhớ nổi tên.
Thế nhưng chính cô gái như vậy, lại âm thầm yêu một người suốt ba năm.
Ba năm nhìn anh được tỏ tình.
Ba năm nhìn anh từ chối người khác.
Và cũng ba năm nhìn anh yêu người khác.
Giống như một khán giả ngồi trong rạp chiếu phim, biết rõ bộ phim ấy không dành cho mình, nhưng vẫn cố chấp xem cho hết.
Đến ngày thi đại học kết thúc, Giang Vi rốt cuộc cũng lấy hết dũng khí làm một việc duy nhất mà cô từng làm vì tình yêu.
Cô viết cho Lâm Duật Hoài một bức thư.
Ba trang giấy.
Không hẳn là thư tình, mà giống như một cuốn sổ ghi chép của tuổi trẻ ghi lại từng khoảnh khắc nhỏ bé cô đã thích anh như thế nào.
Cô lén đặt bức thư vào cặp sách của anh.
Rồi chờ.
Chờ một câu trả lời.
Nhưng câu trả lời không bao giờ đến.
Thứ cô nhận được chỉ là một cuộc trò chuyện vô tình nghe thấy trong buổi họp lớp tốt nghiệp.
Lâm Duật Hoài chỉ trả lời một chữ rất nhẹ: “Ừ.”
Không giận dữ, không khinh thường.
Nhưng chính sự nhẹ nhàng ấy lại giống như một nhát dao.
Bởi vì nó chứng minh một điều: tình cảm ba năm của cô, với anh mà nói chỉ là một chuyện nhỏ đủ để đem ra làm đề tài nói đùa.
Đêm hôm đó, Giang Vi rời đi.
Cô xóa tất cả phương thức liên lạc với anh.
Cắt đứt mọi liên hệ với quá khứ.
Ba năm thanh xuân của cô kết thúc bằng một sự im lặng tuyệt đối.
Nhiều năm sau, Giang Vi thỉnh thoảng vẫn nghe được tin tức về Lâm Duật Hoài Trong nhóm bạn học cũ, trong các bài báo, trong những video về “luật sư trẻ xuất sắc”. Anh càng ngày càng thành công. Còn cô chỉ là một giáo viên dạy thêm tiếng Pháp bình thường.
Hai người giống như hai đường thẳng từng giao nhau trong quá khứ rồi mỗi người tiếp tục đi về một hướng khác.
Cho đến một ngày.
Họ gặp lại nhau.
Một cuộc gặp gỡ không báo trước, giống như định mệnh cố ý sắp đặt.
Khi Lâm Duật Hoài gọi tên cô trong đêm đông lạnh buốt, Giang Vi mới phát hiện ra một điều đáng sợ:
Nhiều năm trôi qua, cô vẫn có thể nhận ra giọng nói của anh ngay lập tức. Có những ký ức tưởng đã quên, thật ra chỉ là ngủ yên. Nhưng lần gặp lại ấy không hề có sự dịu dàng của những câu chuyện tình cũ.
Chỉ có sự gượng gạo. Chỉ có những nụ cười khách sáo.
Và một khoảng cách vô hình giữa hai người.
Lâm Duật Hoài muốn nói chuyện.
Giang Vi lại chỉ muốn rời đi.
Bởi vì cô hiểu rất rõ: có những người, nếu đã quyết định quên, thì tốt nhất đừng gặp lại.
Nhưng Lâm Duật Hoài không buông tha.
Anh tìm cô.
Hẹn cô ăn lẩu.
Và hỏi một câu tưởng như rất đơn giản:
“Tại sao cậu có thể nói biến mất là biến mất?”
Đối với anh, đó có lẽ chỉ là một sự khó hiểu.
Nhưng đối với Giang Vi, câu hỏi ấy lại buồn cười đến đau lòng.
Bởi vì người chưa từng yêu sẽ không bao giờ hiểu: rời đi đôi khi là cách duy nhất để giữ lại lòng tự trọng.
Khoảnh khắc ấy, Giang Vi rốt cuộc cũng nói ra điều mình giấu suốt nhiều năm.
Cô chưa từng coi anh là bạn.
Bởi vì cô đã yêu anh.
Mà một khi tình yêu không thành, thì tình bạn cũng không thể tồn tại.
Câu nói ấy giống như một nhát dao cắt đứt hoàn toàn quá khứ.
Giang Vi thanh toán tiền, rời khỏi quán lẩu và bước lên taxi.
Trong lòng cô bỗng nhiên cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có.
Nếu nói Giang Vi là người đứng ở “ngôi thứ ba” trong tình yêu, thì Lâm Duật Hoài lại là kiểu người khiến người ta phải suy nghĩ rất lâu mới hiểu.
Anh không phải kiểu nam chính thâm tình từ đầu đến cuối.
Anh giống một con người rất thật.
Một người từng trẻ tuổi, từng kiêu ngạo, từng vô tâm.
Người quá xuất sắc thường quen với việc được ngưỡng mộ, nhưng lại ít khi học cách nhìn lại những người đang lặng lẽ đứng phía sau mình.
Cho nên khi Giang Vi biến mất khỏi cuộc đời anh, phản ứng đầu tiên của anh không phải là đau lòng.
Mà là không hiểu.
Không hiểu vì sao cô lại rời đi.
Không hiểu vì sao một người từng ngồi bên cạnh mình suốt ba năm lại có thể biến mất không lời từ biệt.
Chỉ đến khi gặp lại cô, anh mới nhận ra rằng người con gái từng lặng lẽ ngồi bên cạnh mình suốt ba năm… thật ra quan trọng hơn anh tưởng.
Chỉ tiếc rằng khi anh hiểu ra điều đó, thì mọi thứ đã quá muộn.
Nhưng câu chuyện của họ thật sự đã kết thúc như vậy sao?
Có lẽ là chưa.
Bởi vì tình yêu đôi khi giống như một vòng tròn rất kỳ lạ. Khi còn trẻ, người ta đi ngang qua nhau trong vô thức, tưởng rằng chỉ là một lần lướt qua của số phận. Chỉ đến khi thời gian trôi qua thật xa, khi mỗi người đã đi qua đủ những ngã rẽ của cuộc đời, họ mới chợt nhận ra người từng đứng bên cạnh mình năm ấy lại chính là người khó quên nhất.
Lâm Duật Hoài hiểu ra quá muộn. Nhưng may mắn là cuộc đời vẫn cho anh một cơ hội để gặp lại Giang Vi.
Và lần này, anh không còn là cậu thiếu niên kiêu ngạo năm mười bảy tuổi, còn cô cũng không còn là cô gái âm thầm đứng ở rìa câu chuyện nữa.
Có lẽ sau tất cả những lỡ làng của tuổi trẻ, điều mà số phận muốn nói với họ chỉ là một câu rất đơn giản:
Người từng bỏ lỡ nhau trong thanh xuân, nếu đủ may mắn, vẫn có thể gặp lại ở đoạn cuối của cuộc đời, vì lần này không còn là “ngôi thứ ba”, mà là người đứng cạnh nhau.
*
Nếu nhìn từ bên ngoài, “Ngôi thứ ba” chỉ là một câu chuyện về tình yêu thầm lặng.
Nhưng thật ra, nó còn nói về một điều sâu sắc hơn. Đó là lòng tự trọng của những người từng yêu đơn phương.
Người ta thường nói người thứ ba là kẻ chen vào giữa hai người.
Nhưng trong câu chuyện này, Giang Vi mới là “ngôi thứ ba” trong chính tình cảm của mình.
Cô đứng ngoài cuộc đời Lâm Duật Hoài.
Nhìn anh yêu người khác.
Nhìn anh trưởng thành.
Nhìn anh thành công.
Và cuối cùng cũng nhìn anh trở lại cuộc đời mình.
Chỉ là lúc ấy, cô đã không còn là cô gái năm mười bảy tuổi nữa.
Thanh xuân có rất nhiều điều đáng tiếc.
Nhưng tiếc nuối nhất không phải là yêu sai người.
Mà là khi bạn yêu một người bằng tất cả chân thành, nhưng trong câu chuyện của họ, bạn thậm chí không có tên.
Có lẽ trên đời này có rất nhiều tình yêu như thế. Chúng không ồn ào, không kịch tính, chỉ lặng lẽ tồn tại trong ký ức của một người. Giống như một mùa hè đã qua. Giống như một cơn gió từng thổi qua tuổi trẻ.
Và cũng giống như Giang Vi. Một cô gái từng đứng ở ngôi thứ ba của tình yêu, nhưng lại là người hiểu rõ nhất thế nào là yêu một người bằng cả thanh xuân.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Nguyệt Quý
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved