logo
REVIEW>> NGÔI SAO CỦA ANH
ngoi-sao-cua-anh
Tìm truyện
Donate

NGÔI SAO CỦA ANH

Reviewer:

AI_Phong Lữ

Độ dài: 90

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 676

Giới thiệu:

Sau hơn hai năm kết hôn, Thẩm Thiên Tinh không thể sưởi ấm được trái tim của chồng, vào thời điểm quyết định buông tay, ngay cả mí mắt người đàn ông cũng chẳng buồn nâng lên mà chỉ nói: “Đừng gây sự.”

—— Trước đây cô dốc hết tâm tư bò lên giường của anh vì người nhà cần được che chở, ly hôn rồi, cô và người nhà có thể sống được sao?

Không lâu sau, Thẩm Thiên Tinh – một nhà thiết kế mới giành được giải thưởng hàng trăm nghìn đô la bước ra khỏi hội trường tổ chức trận chung kết thì nhìn thấy một chiếc xe dừng trước mặt.

Trên khuôn mặt già nua của quản gia toát lên vẻ khó xử: “Bánh xe của cô chủ bị thủng rồi, nhà thuê của bạn cô cũng bị cúp nước mất điện…”

Người đàn ông dập điếu thuốc thứ năm của tối nay, che dù đi tới trước mặt cô, giả vờ bình tĩnh: “Đi đâu? Anh đưa em đi.”

Tịch Mặc Sâm là công tử kiêu căng trời sinh, không biết tại sao lại lấy một người phụ nữ bình dân, khi tin ly hôn truyền ra, không ít người muốn thấy kết cục của Thẩm Thiên Tinh, nhưng người trong cuộc lại nhìn căn phòng đầy hoa hồng mà rầu rĩ.

Trợ lý: “Tiên sinh lại tặng hoa rồi, anh ấy nói đã đặt chỗ cho bữa tối dưới ánh nến lúc 8 giờ, nếu chị không có thời gian thì để anh ấy về nhà chờ.”

Thẩm Thiên Tinh vờ như không nghe thấy, vùi đầu vào công việc tới tận đêm khuya, bỗng có một bóng dáng đi tới bên người cô, trầm giọng: “Sao còn chưa tan làm?”

“Đừng gây sự.” Mí mắt cô không nâng lên, “Trễ vậy rồi anh còn định làm gì?”

Người đàn ông khàn giọng nói: “Muốn đưa em về phòng ngủ.”

[ Không ở vị trí cao tôi cũng làm được ]

[ …Có hơi khó QAQ ]

Thiếu gia lạnh lùng x Cô gái nhỏ hay hờn dỗi; “tôi sẽ nuôi phụ nữ hiểu chuyện, muốn gì cũng được, không cần nằm chờ người khác đến yêu tôi” x “hy vọng thật đẹp”.

***

“Chén rượu hương đưa, say lại tỉnh

Vầng trăng bóng xế, khuyết chưa tròn…” *

Ôm trong mình nỗi tương tư sâu đậm, im lặng giấu trong tim, làm một người bình thường sau lưng anh…

Với em, anh là thế giới thu nhỏ, là hơi ấm còn sót lại trên thế gian này sau những ưu phiền mà cuộc sống này gây ra đối với em…

Nhưng anh nào biết, anh lặng lẽ coi đó là điều hiển nhiên, phủ nhận tất cả tâm tư của em…

Thẩm Thiên Tinh, cô gái mà cuộc sống dường như đã bị bao phủ bởi một màu tăm tối. Mẹ mất sớm, anh trai bị t ự k ỷ phải đưa vào viện. Thế nên, cô được gửi đến nhà người cô họ để nuôi dưỡng.

Nhưng vì ân oán đời trước mà Thẩm Thiên Tinh sống trong căn nhà ấy như một cái gai, bị người ghét bỏ. Em họ Kỷ Vân Hi theo học chuyên ngành thiết kế thời trang, nên cô dù yêu thích cũng bị bắt đổi sang ngành học khác.

Vì một sự cố không đáng có, Thẩm Thiên Tinh trở thành vợ của Tịch Mặc Sâm - người thừa kế duy nhất của tập đoàn Tịch Lan. Những tưởng cuộc sống của cô sẽ thay đổi sau khi lấy anh, nhưng không, với cô mà nói nó chỉ là chuyển từ “lồng giam” này sang “lồng giam” khác mà thôi.

Tịch Mặc Sâm - là một người đàn ông hoàng kim đầy sáng giá mà ở thành phố này ai cũng ao ước được chạm đến. Anh còn là người nắm giữ trong tay tập đoàn của Tịch gia lớn mạnh quyền uy. Nhưng với anh, mọi thứ anh có, phải chăng là gánh nặng?

Tịch Mặc Sâm sinh ra là con lai không có bố. Vì thế mọi kỳ vọng của mẹ đều đặt trên người anh. Thế nhưng trong mắt mẹ, anh lại là người không thừa hưởng một chút xuất sắc nào của bà. Mọi sự cố gắng của anh đều bị bà “phũ phàng” phủ nhận, gạt bỏ.

Đến cuộc hôn nhân của Tịch Mặc Sâm, bà cũng muốn điều khiển. Vì thế, anh chống đối lại, mặc kệ tất cả mọi người để cưới Thẩm Thiên Tinh làm vợ.

Sau khi đăng ký kết hôn với Thẩm Thiên Tinh, Tịch Mặc Sâm lại bay sang nước ngoài hơn hai năm trời để mặc cô “tự sinh tự diệt” ở nhà cũ Tịch gia. Ở nơi đây, Thẩm Thiên Tinh không có ai chống lưng cho mình, lại không được yêu thương. Thế nên, cô phải nhìn sắc mặt mọi người trong nhà mà sống, nhún nhường tất cả, trở thành trợ lý của mẹ anh.

Sau khoảng hơn hai năm ở nước ngoài, cuối cùng Tịch Mặc Sâm cũng đã trở về nước. Từ đó, hôn nhân thật sự của họ mới chính thức được bắt đầu. Và anh, đã khiến cho cuộc sống của Thẩm Thiên Tinh như đảo lộn hoàn toàn.

Thế nhưng, mọi chuyện vẫn rối tung, dần đi vào bế tắc hỗn loạn. Hiểu lầm cứ chồng chất hiểu lầm, càng lúc càng lớn. Vì vậy, Thẩm Thiên Tinh quyết định cùng Tịch Mặc Sâm ly hôn. Sau đó, cô nhanh chóng rời khỏi nhà cũ Tịch gia.

Đến lúc này đây, Tịch Mặc Sâm mới hiểu những khó khăn, sự mềm yếu ẩn giấu bên trong Thẩm Thiên Tinh. Hoá ra, khi không có anh ở nhà, cô đã phải chịu rất nhiều tủi nhục. Hằng đêm nằm trong căn phòng cưới của hai người, anh lại bất giác nhớ đến cô gái nhỏ xinh đẹp dịu dàng nhưng lại rất kiên cường cứng cỏi ấy.

Hoá ra, Thẩm Thiên Tinh cô quan trọng với anh như vậy mà anh lại không hề hay biết hay nhận ra sớm hơn.

Tình cảm của cô giản dị, bình yên như dòng nước ấm len qua con suối nhỏ chảy vào lòng anh. Sau khi cô rời đi, anh “lân la” làm cái đuôi nhỏ của cô. Anh nhận ra mình đã thật lòng yêu cô rất nhiều mất rồi.

Thế giới của Thẩm Thiên Tinh chất chứa đầy sự tổn thương. Từ bé, đã phải gồng gánh trên vai cả gia đình, còn có một người anh trai mắc bệnh t ự k ỷ, mà mọi tình thương của bố thì đều dành hết cho anh trai. Thẩm Thiên Tinh cũng biết đó là điều hiển nhiên, là anh trai đã bao bọc cô trước bầu trời giông bão, để cô được bình an ra đời.

Thẩm Thiên Tinh cũng bắt đầu dồn hết tâm sức vào sự nghiệp thiết kế của bản thân. Cô còn muốn đưa những thiết kế của anh trai đến với mọi người. Cô không muốn dựa vào người đàn ông đó nữa - người mà cô đã từng coi anh là cả thế giới của mình.

Thẩm Thiên Tinh độc lập, mạnh mẽ, tự tin bước đi trên con đường mà cô chọn.

Khi sự nghiệp thành công, nhìn lại chặng đường hôn nhân của mình, Thẩm Thiên Tinh vừa hạnh phúc lại vừa chua xót. Sau những vất vả gian truân ấy, cô cũng có thể cảm nhận được thứ gọi là “chân thành ấm áp” trên đời này mà cô luôn khao khát.

“Rất thích em. Rất nhiều. Ngôi sao của anh.”

Ngôi sao của anh - mãi chỉ thuộc về anh. Là ngôi sao rực rỡ nhất trên bầu trời cao nhưng cũng là ngôi sao duy nhất chiếu sáng vào trong trái tim anh.

Tình yêu luôn là vậy, dễ đến lại dễ đi, dễ tan không dễ hợp. Thế nhưng, chỉ cần khi ta nhìn lại, cùng nhau vun đắp thì tình cảm đôi ta sẽ đi đến tận cùng của thế giới.

Cũng giống như cái cách mà Tịch Mặc Sâm anh đã dám buông bỏ sự kiêu ngạo của mình để tìm lại tình yêu mà anh “lỡ tay” đánh mất…

Chính là em, Thẩm Thiên Tinh.

____

*: Trích bài thơ Tự tình 2 của tác giả Hồ Xuân Hương

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lagom

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN