
Tác giả:
Phù Cẩn
Reviewer:
AI_Anh Đào
Designer:
AI_Bích Sơn
Độ dài: 31
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 9
“Anh là khoảng biển giữa đêm khuya ẩm ướt, cũng là bí mật duy nhất của riêng tôi.”
Có những cuộc gặp gỡ trên đời tưởng như ngẫu nhiên, nhưng khi nhìn lại mới nhận ra mọi dấu vết đều đã được số phận âm thầm sắp đặt từ trước. Giữa biển người mênh mông, Thời Tiên lại gặp được “Biển” của mình vào thời khắc tuyệt vọng nhất của tuổi trẻ.
Năm đó cô 19 tuổi, bị người thân c ướp sạch khoản tiền tiết kiệm, ước mơ đến Bắc Kinh học Đại học cũng dậu đổ bìm leo.
Đêm trước kì thi Đại học cô suy sụp tinh thần, không kìm được mà bấm số điện thoại của một người tại trung tâm cứu trợ tâm lý khẩn cấp của trường mà cô đã lưu từ trước.
Và rồi, cô gặp được “Biển”.
Anh không phải là vị lão sư hiền hậu trên tấm áp phích kia, mà là một người lạ tình cờ được kết nối với cô nhờ duyên phận.
Anh xuất hiện vào lúc tinh thần cô cạn kiệt nhất, như ngọn hải đăng soi sáng cô trong đêm đen tuyệt vọng. Cô là một con cá đáng thương không nơi nương tựa, và biển cả đã thu nhận lấy cô.
Từ đó, hai người bắt đầu liên lạc với nhau qua điện thoại.
Ngoài sự dịu dàng gần như vô hạn ấy, Thời Tiên không biết gì về anh. Anh giống như một cơn gió thoảng qua nhân gian. Người ta có thể nghe thấy tiếng lá rung động vì gió, có thể cảm nhận được sự mát lành mà gió mang đến, nhưng lại chẳng thể nắm bắt hay giữ lại bất cứ dấu vết nào.
Thời Tiên không biết tên anh, cô lưu tên anh trong danh bạ là: Biển.
Cô không coi anh như là một người bạn xã giao chưa từng gặp mặt. Đối với cô, anh giống chiếc túi thần kỳ của Doraemon có thể lấy ra mọi điều kỳ diệu, giống chiếc đèn thần của Aladin có thể lắng nghe mọi mong ước, giống căn phòng theo yêu cầu hay chiếc hộp điều ước lúc nửa đêm mà bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng mở ra cho cô một khoảng trời bình yên.
Khi nói chuyện với anh, cô có thể thoải mái bộc lộ mọi cảm xúc, mọi suy nghĩ mà không cần giấu giếm hay tự ép mình phải mạnh mẽ. Có lẽ ngay cả bản thân Thời Tiên cũng không nhận ra rằng, từ lúc nào người đàn ông chưa từng gặp mặt ấy đã trở thành người mà cô tin tưởng nhất.
Kể từ khi quen biết anh, cuộc sống của cô bắt đầu trở nên tốt đẹp hơn. Cô bắt đầu cuộc sống Đại học đầy màu sắc, có thêm những người bạn mới, rồi trải qua mối tình đầu tiên. Tất cả các cuộc mốc trong cuộc đời cô đều chia sẻ với anh và những lần cô rơi vào hố sâu tuyệt vọng lúc nào cũng có anh đứng phía sau che chở vỗ về.
Thế nhưng, đôi khi anh cũng đột nhiên bặt vô âm tín, như thể trên đời này hoàn toàn không tồn tại người này, nhưng cách vài ngày sau nhắn tin lại, Thời Tiên sẽ thấy anh vẫn luôn dừng chân tại đó chờ cô.
Điều này đôi khi khiến Thời Tiên không nhịn được mà suy nghĩ lung tung, nhưng mối quan hệ này vốn dĩ đã không thể nắm bắt, cũng không thể định nghĩa.
Cô coi anh là một người trưởng thành thân thiết, một người có thể dựa dẫm, chỉ cần anh còn hồi âm, cô cũng không muốn vướng bận vào những câu hỏi thế này thế kia nữa.
Anh là ai không quan trọng, quan trọng anh là biển cả của cô. Một vùng biển chỉ của riêng cô, độc nhất vô nhị.
Mối tình đầu đến rồi cũng đi, chỉ có “Biển” là vẫn mãi mãi ở lại. Vào sinh nhật tồi tệ nhất của đời mình, món quà duy nhất mang đến cho cô niềm an ủi lại là chiếc lắc tay được gửi từ anh.
Mối quan hệ bắt đầu bằng một cuộc điện thoại xa lạ ấy cứ thế kéo dài năm này qua năm khác, dài đến mức Thời Tiên không còn muốn chỉ là hai người xa lạ kết nối với nhau bằng sóng điện thoại nữa.
“Chúng ta… có thể gặp nhau một lần không?”
“Đợi sau khi em tốt nghiệp, được không?”
“Ngày em tốt nghiệp, đích thân anh sẽ đến cổng trường đón em.”
Thời Tiên đã rất mong chờ đến ngày mình tốt nghiệp, thế nhưng hôm ấy anh lại nhờ người mang cho cô một bó hoa, còn bản thân lại vắng mặt.
Cô trách móc, cô dỗi hờn, nhưng sau đó cô mới biết được, thì ra ngày hôm ấy anh đang nằm trên bàn phẫu thuật, vật lộn với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái c hết.
“Hồi trẻ khi tiên sinh từng đi cứu trợ động đất, ngài ấy đã bị ảnh hưởng bởi một dư chấn. Lúc đó bê tông cốt thép đổ xuống không kiểm soát, là ngài ấy đã xả thân lao tới, che chở cho một đứa trẻ mười tuổi.”
Lúc ấy Thời Tiên mới biết, “Biển” của cô tên là Tống Hoài Lễ.
Và cũng chính lúc ấy, cô mới hiểu vì sao anh luôn biến mất một cách bí ẩn, vì sao anh chưa từng chủ động nói về bản thân, vì sao phía sau giọng nói dịu dàng ấy lại luôn phảng phất một nỗi cô đơn khó gọi thành tên.
Tai nạn năm 25 tuổi đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời anh. Ở độ tuổi đẹp nhất của đời người, khi tương lai vẫn còn rộng mở phía trước, anh mất đi khả năng đứng dậy bằng chính đôi chân của mình.
Nếu ngày hôm đó anh lựa chọn bảo vệ bản thân thay vì lao tới cứu đứa trẻ kia, có lẽ cuộc đời anh đã hoàn toàn khác. Anh có thể sở hữu một tương lai xán lạn, một sự nghiệp thành công, một cuộc sống mà bất cứ ai cũng phải ngưỡng mộ.
Khi Thời Tiên gặp anh, anh đang trong một ca phẫu thuật. Cũng may ca phẫu thuật ấy diễn ra suôn sẻ, anh vẫn còn ở lại thế gian.
Cô rất hối hận, bản thân coi sự tốt đẹp anh dành cho mình là lẽ đương nhiên mà không hề để tâm xem xét những điểm bất thường vô ý lộ ra từ anh. Rõ ràng anh đã để lại cho cô rất nhiều manh mối, sao lúc đó cô lại không chú ý tới chứ?
Nhưng không sao cả, bây giờ cô biết cũng chưa muộn. Ngoài công việc, cô quyết định sẽ dồn toàn bộ tâm trí sức lực của mình cho anh.
Mối tình đầu dạy Thời Tiên biết thế nào là rung động, nhưng chính Tống Hoài Lễ mới dạy cô biết thế nào là yêu một người bằng tất cả chân thành.
Đối với Thời Tiên, yêu là khi nhìn thấy anh đau đớn, cô còn đau hơn cả chính anh. Anh là biển cả rộng lớn, còn cô là con sóng nhỏ tình nguyện chìm đắm trong lòng biển ấy.
Nếu anh là người kéo cô ra khỏi bóng tối của tuổi trẻ, thì cô cũng chính là lý do khiến anh tiếp tục lưu luyến nhân gian.
Đối với Tống Hoài Lễ, yêu là khi có cô ở bên cạnh, anh có thể cảm nhận được nguồn sức mạnh vô tận.
Anh đã từng muốn buông bỏ cuộc sống. Anh từng cứu được nhiều người thoát khỏi vực thẳm nhưng lại không thể cứu được chính bản thân mình. Thế nhưng, chính vì có A Ngọ, anh đã chọn phương án điều trị quyết liệt nhất.
Anh muốn được sống thêm nhiều năm nữa để có thể ở bên cô. Sẽ có một ngày, họ có thể cùng nhau dạo bước dưới mưa. Anh sẽ cõng cô đi, cho đến tận khi trời đất lụi tàn.
“Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau chứ?”
“Sẽ.”
“Anh sẽ đưa em đi ngắm biển.”
“Cả đời này chúng ta sẽ không rời xa nhau.”
Có những lời hứa khi đọc đến khiến mình vô thức dừng lại rất lâu. Không phải bởi chúng quá hoa mỹ, mà bởi mình biết người nói ra những lời ấy đã thật sự dùng tất cả chân thành để tin tưởng vào chúng.
Thế nhưng, liệu Tống Hoài Lễ có thể giữ được lời hứa của mình đối với A Ngọ? Liệu biển cả có thể mãi ở lại bên con sóng của mình?
Và câu trả lời ấy, có lẽ mỗi người nên tự mình nhảy hố “Ngọ hải tụng Lễ” để cảm nhận.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: novembrehiver
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved