
Tác giả:
Tần Tang Chi
Reviewer:
AI_Lạc Tiên
Designer:
AI_Tịch Lam
Thể loại:
Hiện đại,
Hào môn thế gia,
Nghiệp giới tinh anh,
Cưới trước yêu sau,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Thiên chi kiêu tử,
Thiên chi kiêu nữ,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 68
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 408
Nam Thành, mùa hè tháng Tám thật oi bức khó chịu. Ánh mặt trời chói chang xuyên thấu qua lớp cửa kính, lưu lại tàn tích nóng rực. Kỷ Nhu ngồi trong văn phòng làm việc, lại lơ đễnh phân tâm bởi tin nhắn trên điện thoại. Có người muốn xin kết bạn Wechat với cô, là Bùi Tư Ngôn.
Nói thế nào nhỉ, mấy hôm nay Kỷ Nhu đã nghe và thấy cái tên này vài lần. Ừ thì, anh chính là người đàn ông hoàng kim mà gia đình vừa sắp xếp mai mối cho cô. Bọn họ đã có một buổi gặp mặt làm quen. Hoặc đúng hơn là cô và anh đi theo gia đình cùng tham gia bữa cơm thân mật ấy. Không tính là xa lạ, cũng chẳng thể gộp vào thân quen.
Trương Ánh Thu mẹ của Kỷ Nhu dường như rất hài lòng về Bùi Tư Ngôn. Từ trong lời nói của bà, những phác hoạ mơ hồ của anh dần hiện ra. Anh là con trai cả của gia tộc nhà họ Bùi hào môn quyền thế, lại tuấn tú xuất sắc hơn người. Thế nên, bà không ngớt lời khen ngợi. Đáng tiếc, Kỷ Nhu lại vô tâm thưởng thức, lần nào nghe xong cũng chẳng lưu lại gì trong đầu.
Vậy nên, khi cái tên Bùi Tư Ngôn bất chợt xuất hiện không báo trước, cô có chút bối rối.
Thì ra, anh muốn bàn bạc với cô một chút về ngày đi đăng ký kết hôn. Bọn họ là những người đã trưởng thành, trong chuyện tình yêu hay hôn nhân đều có cái nhìn đầy tỉnh táo lý trí.
Kỷ Nhu cần một người chồng phù hợp khiến bố mẹ yên lòng. Bùi Tư Ngôn lại cần một người vợ để ổn định gia đình. Cho dù là xuất phát từ mục đích gì thì kết quả cuối cùng mới là quan trọng nhất. Đúng người không bằng đúng thời điểm.
Cứ thế, chỉ qua những bâng quơ giao tiếp ban đầu, con thuyền mà cả hai tình nguyện bước lên, lênh đênh ra biển lớn, không biết tương lai sẽ ra sao.
Kỷ Nhu là một cô gái rất xinh đẹp tài giỏi và có gia thế tốt. Vì vậy, khí chất của cô luôn lấn át người khác. Có lẽ, đó là sự nuôi dưỡng hun đúc từ thơ bé cho đến khi trưởng thành. Nơi công chúa có hết thảy mọi thứ trong tay, mây trời ngôi sao cũng được đặt dưới chân nàng.
Ở tuổi 27, Kỷ Nhu không muốn yêu đương, cũng không để chuyện tình cảm vướng bận. Cô chỉ muốn chuyên tâm vào sự nghiệp của mình. Thế nên, nếu bố mẹ đã sắp xếp tốt về việc liên hôn này, cô liền đồng ý. Cho dù bọn họ không có nền tảng tình yêu thì cũng chẳng sao cả. Mục đích của cô vẫn là công việc, hôn nhân chỉ xem như một phần phải thực hiện mà thôi.
Trong những trường hợp cần thiết như những ngày lễ Tết, tiệc rượu thương nghiệp thượng lưu thì hai người họ sẽ cùng nhau phối hợp thật tốt trước mặt người lớn. Còn lại thì việc ai người đó làm, nhà ai người đó ở, không quấy rầy làm phiền nhau.
Nào ngờ, Bùi Tư Ngôn lại gọi điện cho Kỷ Nhu, nhẹ giọng nhắc nhở, “Cô Kỷ, vợ chồng mới cưới ở riêng e rằng không được thích hợp cho lắm.”
Kỷ Nhu thấy có lý, chỉ là thêm một tầng quan hệ bạn cùng phòng cũng không sao.
Thế nên, đêm ấy, Kỷ Nhu dọn đến biệt thự của Bùi Tư Ngôn. Khi cô đang rối rắm về việc chia phòng thì anh lại tự giác lấy gối đầu, “Em cứ ngủ ở phòng chính, anh sẽ sang phòng bên cạnh.”
Vợ chồng son tự đạt thành nhận thức, chung nhà chẳng chung giường.
***
Hai con người xa lạ bắt đầu cuộc sống dưới một mái hiên. Bùi Tư Ngôn không như những lời đồn đãi bên ngoài, kiêu căng tự phụ, lạnh lùng xa cách chút nào. Anh đối xử với Kỷ Nhu rất tốt, dịu dàng chăm sóc cho cô. Thậm chí, Kỷ Nhu còn cảm thấy, anh dường như luôn bao dung nuông chiều mình đến vô hạn.
So với những suy nghĩ trước đây thì hiện tại Kỷ Nhu rất hài lòng với người chồng Bùi Tư Ngôn. Bọn họ cứ bên nhau như vậy cũng không có gì là không ổn.
Thế nhưng, Kỷ Nhu đã không biết, trong khi cô còn đang loay hoay với những cảm xúc hỗn loạn của bản thân thì có một người đã sớm nhìn rõ tình cảm trong lòng.
Đúng thế, Bùi Tư Ngôn rung động với Kỷ Nhu mất rồi.
Ở Nam Thành, Bùi Tư Ngôn là viên kim cương giá trị liên thành, không mấy ai có tư cách chạm vào. Anh sinh ra trong sự hào nhoáng cao sang, luôn bị bủa vây bởi những ngưỡng mộ xen lẫn ganh ghét. Thế nên, tâm tư anh lắng đọng theo vết tích thời gian, trầm ổn lạnh nhạt, ngăn cách trái tim với thế giới xung quanh.
Từ bé, Bùi Tư Ngôn đã nhận thức rất rõ ràng vị trí của mình trong gia tộc. Anh là con cả của nhà họ Bùi, người thừa kế hợp pháp trong tương lai. Thế nên, anh dốc sức học tập, trau dồi rèn luyện để xứng đáng với những gì mình sẽ nắm giữ.
Việc kết hôn chớp nhoáng cùng Kỷ Nhu là một việc không nằm trong bất kỳ bản kế hoạch hay sự tính toán nào của Bùi Tư Ngôn. Thế nhưng, nó đã đem đến cho anh những đổi thay bất ngờ nhất. Anh nhận ra, khi yêu một người đó là điều tuyệt vời như thế nào.
Ban đầu, khi bước vào cuộc hôn nhân này, Bùi Tư Ngôn chỉ cho rằng, nó cũng như công việc mà anh đang làm, tận tâm hoàn thành là được. Nhưng rồi, anh lại là kẻ sớm dao động và tước vũ khí đầu hàng trước Kỷ Nhu. Cô gái nhỏ đó, khiến anh hoàn toàn thua cuộc.
Biệt thự xa hoa rộng lớn nay vì sự xuất hiện của cô mà ấm áp lạ thường. Căn phòng với những gam màu lạnh lẽo cũng trở nên dễ chịu vô cùng. Ngay đến cả đám hoa cỏ trong sân vườn từ bao giờ lại rực rỡ tươi đẹp đến thế. Nhìn quanh, đều là những sắc màu lấp lánh khiến người ta không thể dời mắt.
Hoá ra, chỉ cần có Kỷ Nhu thì đó mới chân chính là nhà mà Bùi Tư Ngôn tìm kiếm bấy lâu.
Thế nên, sao anh có thể để cô dễ dàng rời xa mình hay buông bỏ đoạn hôn nhân anh đang hết lòng gìn giữ.
Đêm ấy, tuyết rơi đầy trời, gió cuốn bông tuyết lả lướt khắp nơi, Kỷ Nhu nhẹ nhàng chăm sóc cho Bùi Tư Ngôn đang say với tư cách “bạn tốt cùng phòng”. Hương rượu quẩn quanh trong không khí, nhiệt độ dần tăng cao, những cảm xúc kìm nén bỗng chốc hoá thành ngọn lửa nóng cháy muốn thiêu đốt tất cả.
Nụ hôn quyến luyến và mê say lan tràn như hoa lửa lướt qua cánh đồng khô hoang vắng, phá vỡ bức tường thành vững chắc giữa cả hai.
Thế nhưng, hôm sau Kỷ Nhu vờ như chẳng có gì xảy ra, Bùi Tư Ngôn thì chủ động nhắc đến. Cô nghiêm mặt, “Ngài Bùi, em chỉ nghĩ là anh đang say.”
Bùi Tư Ngôn chẳng nói gì, anh chầm chậm tiến đến lần nữa ép cô vào lòng mà hôn.
“Hiện tại thì như thế nào? Tiểu Nhu, anh rất tỉnh táo.”
Sau đó vài ngày, Bùi Tư Ngôn cầm gối đầu đứng trước cửa phòng ngủ chính, “Đêm nay tuyết rơi, anh ngủ một mình rất lạnh.”
Kỷ Nhu ngờ vực nhìn anh.
“Cô Kỷ, vợ chồng mới cưới ai lại đi chia phòng ngủ chứ.”
Và khi Kỷ Nhu đi công tác, Bùi Tư Ngôn gọi video cho cô, anh đáng thương ăn vạ, “Vợ à, không có em anh ngủ không được.”
Không có em, hồng trần nhuộm vũ.
*
Ngày tuyết đầu mùa rơi, Bùi Tư Ngôn hôn Kỷ Nhu.
Ngày tuyết đầu mùa rơi, Bùi Tư Ngôn nhận ra mình phải lòng Kỷ Nhu
Ngày tuyết đầu mùa rơi, tình yêu của Bùi Tư Ngôn đã tìm thấy bến đỗ.
Thế nên, Tiểu Nhu à, hãy nắm lấy tay anh, đi hết quãng đời còn lại nhé.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lạc Tiên
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved