
Tác giả:
Đào Hoà Chi
Reviewer:
AI_Kiều Mạch
Designer:
AI_Nguyệt Bạch
Độ dài: 8
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 13
Giới thiệu:
Làm người nhát gan yêu thầm Chung Duật ba năm, Tống Thư Họa cũng muốn dũng cảm một lần.
Đúng lúc đàn chị cấp ba tổ chức tụ họp, Chung Duật cũng đến.
Tống Thư Họa luyện đi luyện lại dàn ý trong đầu, cô định tỏ tình Chung Duật sau buổi tụ họp.
Tống Thư Họa ngẩn ngơ suốt cả buổi tụ họp vì lòng rối như tơ vò, cô giữ nụ cười lịch sự và nghiêm chỉnh với tất cả những người nói chuyện cùng mình, thậm chí còn phá lệ thêm Wechat của ba chàng trai.
Buổi tụ họp kết thúc, hai người cùng về trường vì thuận đường.
Tống Thư Họa do dự không biết nên tỏ tình như thế nào.
Không ngờ đối phương lại mở miệng trước: “Tống Thư Họa, mình phát hiện cậu hơi ngốc.”
Tống Thư Họa: “?”
Chung Duật: “Cậu không nhận ra họ xin Wechat của cậu là vì muốn theo đuổi cậu sao?”
Tống Thư Họa nửa tin nửa ngờ: “Đâu có, bạn cùng trường thêm Wechat rất bình thường mà. Chẳng phải bọn mình cũng như vậy à?”
Chiều tối nắng đẹp, tai của Chung Duật đỏ bừng do mất tự nhiên.
“Thế nên mình mới nói cậu rất ngốc.”
“Mình đã rõ ràng như vậy rồi, sao cậu vẫn chưa nhận ra mình thích cậu?”
Tóm tắt ngắn gọn: Phải làm thế nào để nói mình thích cậu?
Quan điểm: Nhớ mãi không quên ắt sẽ được đáp lại.
***
Yêu thầm dường như đã là “đặc sản” của thanh xuân, của tuổi học trò đầy thơ mộng. Tống Thư Họa cũng thế, cô yêu thầm Chung Duật.
Lần đầu vô tình nhìn thấy Chung Duật, cô đã say mê nụ cười của anh mất rồi. Sau đó, cô phát hiện hai người cùng chung đoạn đường về nhà. Thế là từ đó, con hẻm tối tăm mỗi khi tan học lại là điều cô mong chờ nhất trong ngày. Nhưng khoảng cách gần nhất giữa họ là bức ảnh chụp chung dán trên bảng thông báo của trường, tấm ảnh mà chưa kịp đổi mới.
Đúng rồi, Tống Thư Họa nhát gan lắm, dẫu có bao nhiêu cơ hội thì cô cũng chẳng dám bắt chuyện với Chung Duật. Cứ thế, cô lặng lẽ ôm lấy những ký ức vụn vặt, yêu thầm anh suốt những năm tháng cấp ba. Đến tận khi lên Đại học, cô vẫn như một nhân vật phụ mờ nhạt trong câu chuyện tình yêu của chính mình.
Bẵng đi một thời gian sau khi Chung Duật chuyển trường, hai người gặp lại tại khuôn viên trường Đại học. Trùng hợp thế nào, Tống Thư Họa và Chung Duật lại chung trường thêm lần nữa.
Kể từ đó, Tống Thư Họa rất hay gặp Chung Duật và bạn anh ở thư viện. Rồi họ nhanh chóng phát triển thành bạn học nhóm, nếu rảnh vào cuối tuần sẽ cùng nhau đóng quân ở phòng tự học. Mối quan hệ của hai người ở hiện tại đã tiến xa hơn hồi cấp ba rất rất nhiều.
Sự thay đổi nhanh chóng này khiến Tống Thư Họa nhớ tới một câu hát rằng, “Yêu là mê tín về thiên thời địa lợi.”
Hiện tại, cô hoàn toàn tin vào điều đó.
Được làm bạn với anh, thậm chí còn là điều mà cô chưa từng dám mơ tới khi còn thầm yêu anh trước đây. Vậy mà giờ đây, cô lại không ngừng muốn xác nhận rõ ràng hơn suy nghĩ của đối phương.
Cũng phải thôi, những hành động gần đây của Chung Duật khiến người ta không thể nghĩ khác được. Mặc dù ở phòng anh có thuốc cảm, nhưng anh vẫn bảo cô là không có chỉ để được gặp cô. Khi có bạn học nam khác tặng cô ly cà phê kèm tờ giấy nhắn làm quen, anh liền bảo nếu cô thích lần sau anh sẽ mua cho cô.
Lần đầu tiên một cô gái nhút nhát, luôn lưỡng lự như Tống Thư Hoạ, cũng nảy sinh mong muốn được can đảm một lần. Thế nhưng, để bước ra khỏi vùng an toàn đâu phải chuyện dễ dàng. Bởi vậy, tới lần thứ hai Tống Thư Họa được xin wechat, Chung Duật đành phải ra tay luôn:
“Tống Thư Họa, mình phát hiện cậu hơi ngốc.”
“Cậu không nhận ra bọn họ xin Wechat của cậu là vì muốn theo đuổi đuổi cậu sao?”
…
“Mình thích cậu, thích từ trước đến giờ.”
“Cậu có muốn cân nhắc thử, làm bạn gái của mình không?”
Tâm trạng của Tống Thư Họa giống như tàu lượn siêu tốc, từ choáng váng, kinh ngạc, cảm động, cuối cùng đủ loại cảm xúc trộn lẫn vào nhau, khó có thể nói rõ ràng.
Đương nhiên là cô sẽ đồng ý thôi, anh là người mà cô ngày đêm mong nhớ mà. Tuy nhiên, nếu nói chỉ mình cô chậm hiểu thì cũng không đúng, chẳng phải là Chung Duật cũng thế sao?
“Thật ra anh cũng hơi ngốc.”
“Anh nghĩ em yêu thầm ai?”
“Hồi cấp ba em luôn đi theo sau anh để về nhà, anh có biết không?”
Ngỡ ngàng và xúc động bỗng trở thành cảm xúc của hai người.
Hóa ra, người Tống Thư Họa luôn thầm thích từ hồi cấp ba chính là anh.
Hóa ra, Chung Duật cũng đã thích cô từ trước khi cô biết mặt anh.
Hóa ra, anh luôn là người cố tình đứng ở đầu ngõ nhỏ đợi cô đi về.
Và hóa ra, những rung động thầm lặng suốt bao năm qua không phải là một chiều. Tình cảm vốn đã có từ lâu, nhưng vì sự chần chừ, do dự mà cả hai suýt bỏ lỡ cơ hội thổ lộ với nhau.
***
“Nếu cậu là người nhát gan” mang đến một cảm giác dịu dàng như ánh nắng cuối ngày. Không có quá nhiều cao trào kịch tính, cũng chẳng có đau khổ dằn vặt, đây chỉ đơn giản là hành trình trưởng thành của một mối tình thầm lặng, nơi những rung động nhỏ bé cuối cùng cũng tìm được đáp án. Nếu ai yêu thích những tình tiết nhẹ nhàng, đáng yêu nhưng vẫn đủ để làm trái tim rung rinh thì có thể thử nhé!
___
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Gấc - Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved