logo
REVIEW>> NẮNG ĐẾN ĐẢO NHỎ
nang-den-dao-nh
Tìm truyện
Donate

NẮNG ĐẾN ĐẢO NHỎ

Designer:

AI_Tịch Lam

Độ dài: 177

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 558

Giới thiệu:

Năm cấp ba, bởi vì bố mẹ chuyển công tác, Tình An bị đưa đến chỗ bạn thân của bố, ở tạm trong nhà thầy giáo Lục - Lục Tự Bạch.

Bố mẹ rời đi, Lục Tự Bạch thoáng đánh giá cô bé gầy yếu mảnh khảnh này. Cô gái thấp thỏm bất an, kéo cái vali cồng kềnh, hoàn toàn không biết làm sao.

Trong lòng thầy giáo trẻ mềm nhũn, rút bàn tay đang đút trong túi quần tây ra, ngón tay với khớp xương thon dài rõ nét ấn lên mái tóc mềm mại đen nhánh của cô bé, nhẹ nhàng xoa xoa.

Đuôi mắt anh hẹp dài, mang theo vẻ hờ hững và dịu dàng mỉm cười.

“Về sau, cháu cứ thoải mái ở đây.”

“Ngoan ngoãn học tập, có chuyện gì cứ tới hỏi chú.”

Tình An cúi đầu: “Cảm ơn, Lục… Lục...”

Lục Tự Bạch: “Lục Tự Bạch.”

“Gọi chú Lục là được. Đương nhiên, cháu cũng có thể gọi chú là Lục Tự Bạch.”

Đó là lần đầu tiên Tình An gặp Lục Tự Bạch.

Dáng người rắn rỏi, dung nhan anh tuấn, đôi mắt cười đào hoa, còn là giáo viên trẻ nhất đầy hứa hẹn của đại học A.

Giống như thần linh rơi xuống thế giới u ám của thiếu nữ.

*

Yêu thầm của tuổi dậy thì luôn đến một cách đột ngột không kịp đề phòng.

Trong quyển nhật ký màu xanh lục tràn ngập bí mật của thiếu nữ.

Cô che giấu toàn bộ tình cảm thầm kín ở chỗ sâu nhất trên trang giấy, ghi lại mỗi một phần dịu dàng của Lục Tự Bạch với cô trong một năm này.

Tình An cho rằng tất cả tình cảm thầm kín này sẽ không có cách nào thấy ánh sáng, đều sẽ theo kỳ thi đại học kết thúc, rời khỏi Lục Tự Bạch, hoàn toàn chôn ở nơi sâu thẳm trong ký ức, cuối cùng không ai biết đến.

Lại không ngờ,

Đêm trước ngày thi đại học, bí mật của cô đột nhiên bị phơi bày.

Cuối cùng cô nhìn thấy anh ngồi ở trên sô pha, cả người chật vật, dùng tay che lại trán, môi mím chặt thành một đường, gân xanh trên tay nổi lên như là giây tiếp theo sẽ bùng phát không thể ngăn lại, tát cho cô một cái.

“Tình An,” Lục Tự Bạch dùng sức xoa mi tâm, giọng khàn khàn, bỗng nhiên mở miệng nói: “Xin lỗi.”

“Là chú sai... Cháu còn nhỏ vậy, lại làm cháu có tình cảm với chú.”

“Là chú không đúng.”

*

Nhiều năm sau, gặp lại.

Tình An vẫn luôn nhớ ra tổn thương năm đó, cố gắng không hề có bất cứ giao tiếp gì với anh.

Nhưng mà sau lần thứ n+1 từ chối Lục Tự Bạch.

Cuối cùng Lục Tự Bạch khóa chốt xe hơi.

Tình An bị bắt ngồi ở trên ghế phụ, cúi đầu.

Thầy giáo Lục lẳng lặng nhìn màn đêm phía trước.

Sau một lúc lâu, anh hỏi:

“Tình An, là ai dạy em lặp đi lặp lại nhiều lần trốn tránh anh.”

“Là anh ư?”

Tình An: “...”

Lục Tự Bạch đột nhiên cười một tiếng tự giễu:

“Cũng phải.”

“Năm đó chỉ lo dạy em gọi anh là chú thế nào.”

“Cũng chưa dạy em làm thế nào chấp nhận tình cảm của anh với em.”

Tôi chưa bao giờ cảm thấy tình yêu của em ấy là một gánh nặng. Tôi chỉ cảm thấy tất cả đều là tôi sai, là tôi nổi lên tâm tư không nên có. Là tôi không đúng, em ấy còn nhỏ vậy, tôi lại có tình cảm không nên có với em ấy.

- Lục Tự Bạch

Lập ý: Hoà bình hữu ái cùng nhau tiến bộ

***

“Vào những ngày gió thổi,

Em sẽ nhẹ nhàng đến gần, như cánh hoa bay trong gió

Trong ký ức mơ hồ vẫn còn nguyên vẹn

Bóng hình người lại hiện lên

Em sẽ trao người tất cả.

Như một giấc mơ, em sẽ bước đến bên người

Xin hãy ở lại cạnh bên em

Giờ đây, em chỉ còn cảm giác tê dại

Muốn nép mình vào trong vòng tay ấm áp của người

Những nỗi đau ngày xưa cũ,

Em muốn giãi bày cùng người suốt đêm

Ánh sáng len lỏi vào tim em,

Toả rạng trên đỉnh đầu

Em hướng bước chân về phía người

Trái tim dần ấm lên bởi hơi ấm của người…” *

Mùa hè nhiều năm trước, khi những tia nắng rơi xuống hàng cây xanh thắm, đan nhau tạo thành những mảng màu rực rỡ, cũng là mùa hè mang bao thương nhớ không cách nào quên được của cô bé Tình An.

Bởi vì, năm ấy, Lục Tự Bạch đã bất ngờ xuất hiện trong thế giới ngỡ như chỉ toàn những buồn chán tẻ nhạt của cô.

Bố mẹ Tình An đều là giảng viên Đại học, chuyên ngành sinh vật biển. Trong nước, ngành này chưa được đánh giá tốt, không có cơ hội phát triển. Thế nhưng, ở nước ngoài lại vô cùng được hoan nghênh chú trọng. Vì thế, có rất nhiều nơi nổi tiếng về sinh vật biển chấp nhận bỏ ra rất nhiều tiền để mời bố cô sang làm việc tại phòng nghiên cứu và giao lưu phỏng vấn.

Từ trước đến nay, bố mẹ cô đều là những người say mê học thuật nghiên cứu và chìm đắm trong thế giới riêng của bọn họ. Thế nên, dù có cô con gái bé bỏng đáng yêu như Tình An, cũng chưa từng khiến họ từ bỏ những điều yêu thích của mình.

Vậy nên, Tình An luôn được nuôi dưỡng theo kiểu tuỳ hứng, không có ai quan tâm, không có ai chiều chuộng, không có ai xem cô là báu vật duy nhất mà trân trọng yêu thương. Cứ thế, cô như một nhánh cỏ dại, lay lắt, cô độc cùng hoang phế.

Thế giới của Tình An khi ấy, là những chuỗi ngày dài không biết phương hướng, tương lai.

Thế nhưng, dẫu cuộc sống có đôi lúc không như ý muốn và còn có nhiều điều bận tâm khiến lòng mỏi mệt thì Tình An vẫn kiên cường từng bước tiến về phía trước. Cô bé xinh đẹp, chăm ngoan, học giỏi. Cô bé biết tự chăm sóc bản thân mình. Cô bé hiểu chuyện và nhạy cảm vô cùng.

Vì thế, khi biết bố mẹ sẽ sang nước ngoài gấp làm việc và bỏ lại cô một mình ở thành phố này, Tình An vẫn gật đầu đồng ý một cách điềm tĩnh. Biết sao được kia chứ, vốn dĩ cô đâu phải là sự lựa chọn ưu tiên của bố mẹ. Thế nên, dẫu cô có nói rằng, cô sợ hãi hay khổ sở, thì cũng không thể giải quyết được gì. Vậy thì, cứ chấp nhận thôi.

Tình An cô sắp mười tám rồi. Bao nhiêu năm nay, cô cũng đã học được cách để một mình trưởng thành mà không có ai bên cạnh. Mọi thứ rồi cũng sẽ tốt cả thôi. Không sao mà.

Dù đã tự trấn an bản thân trăm ngàn lần rằng mình có thể, nhưng khi nhìn bóng dáng bố mẹ đi xa và căn nhà to lớn nguy nga trước mặt, trái tim Tình An vẫn đau nhói. Một năm này, cô sẽ sống ở đây, với chú Lục Tự Bạch, bạn thân của bố, người mà bố mẹ nhờ chăm sóc cô quãng thời gian họ ra nước ngoài này.

Lần đầu tiên Tình An gặp mặt Lục Tự Bạch, anh đã mang đến cho cô cảm giác kỳ lạ mà cô chưa từng cảm nhận được ở bất kỳ ai khác. Anh đứng ở nơi đó, cao lớn anh tuấn, từ lời nói cho đến hành động đều ôn hoà nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa trong đó là sự lạnh nhạt khó gần.

Lục Tự Bạch nói rằng, từ nay, đây là nhà của Tình An, cô có thể yên tâm thoải mái làm những điều mình thích. Cái gì không biết, không hiểu có thể hỏi anh. Anh sẽ tận tình giúp đỡ tất cả. Đừng sợ hãi, cũng đừng e dè.

Tình An chưa từng cảm nhận được sự ấm áp dịu dàng như thế này bao giờ. Thế nên, cô gần như bật khóc trước những yêu thương quan tâm từ Lục Tự Bạch, chỉ một người xa lạ cô vừa mới biết không lâu.

Hoá ra, thế giới vốn dĩ nào chỉ có lạnh lẽo cay đắng kia chứ, ở nơi nào đó, trong một thoáng nào đó, cho dù là lơ đễnh thôi, cô cũng đã được nếm trải mùi vị ngọt ngào xen lẫn mềm mại này rồi. Tình An cảm giác như đang ở trong một giấc mơ. Mà Lục Tự Bạch, chính là người tạo ra giấc mơ đầy hạnh phúc vui vẻ đó cho cô.

Trải qua những tháng ngày bên nhau, Tình An dần trưởng thành hơn, cũng là khi trái tim ấp ủ một bóng hình không dám gọi tên hay mong cầu đạt được tâm nguyện. Cô đặt Lục Tự Bạch vào nơi sâu thẳm trong lòng, phác hoạ anh bằng những đường nét rực rỡ, tự mỉm cười tự hy vọng và tự chìm đắm trong đó.

Bởi vì, Tình An biết, khoảng cách của cô và Lục Tự Bạch quả thật rất lớn. Anh đứng ở nơi kia, xa xôi không cách nào chạm đến. Thế nên, cô giấu kín tâm tư của mình, vờ như rằng những rung động đang thổn thức trong tim chỉ là ảo giác càn quấy mà thôi.

Những tưởng rằng, tình yêu vô vọng này của Tình An sẽ không bao giờ được thấy mặt trời. Thế nhưng, không còn kịp nữa. Khi mọi chuyện phơi bày, cũng là lúc cô biết rằng, mình đã đánh mất chút ấm áp tươi đẹp bao lâu nay gìn giữ rồi.

Lục Tự Bạch tức giận, kìm nén những cảm xúc đang bùng cháy trong lòng. Chỉ với hai từ “Xin lỗi”, đã đủ sức xé nát tình yêu trong Tình An.

Anh nào có lỗi gì cơ chứ? Rõ ràng là cô sai mà? Sao anh lại phải xin lỗi, chỉ vì anh không yêu cô?

Thế nên, Tình An nức nở mang theo những mảnh vỡ trong mối tình đơn phương của mình, rời xa Lục Tự Bạch.

Bởi vì, chỉ cần nhìn thấy anh, trái tim sẽ ngập tràn đau đớn hỗn loạn.

Để thời gian mang bụi mờ, phủ lên những yêu thương từng có.

Thế nhưng, Tình An đã không biết rằng, Lục Tự Bạch cũng có những nỗi khổ tâm của chính mình. Và anh, nào đâu phải không thấy không hiểu những tình cảm của cô. Nhưng mà, lúc đấy so với anh, cô vẫn còn là cô bé vừa mới trưởng thành mà thôi. Dù rung động nhưng anh biết điều gì mình nên làm cho Tình An.

Tình An con cả một con đường dài phía trước, còn cả tương lai rộng mở đang chờ đón. Anh có tư cách gì mà ngăn cản đôi cánh cô dang rộng tung bay vào bầu trời bao la này. Thế nên, anh giấu tâm tư thật sâu, nguyện với lòng rằng, sẽ luôn bên cạnh che chở bảo vệ cô trưởng thành.

Nào ngờ, sóng gió đã ập đến, cuốn tung những điều Lục Tự Bạch anh còn đang sắp xếp dang dở. Để cuối cùng, cô gái nhỏ Tình An, mang theo tổn thương mà rời anh đi mất. Một lần cách biệt, chính là mấy năm trời.

Gặp lại Tình An lần nữa, không phải là duyên trời vô tình, mà chính là định mệnh anh giăng lối. Đúng vậy, Lục Tự Bạch sao có thể từ bỏ Tình An, người mà anh đã yêu đậm sâu một cách dễ dàng như vậy kia chứ?

Trước kia, là anh đã yêu sai cách Tình An. Bây giờ, anh đến bù đắp lại tất cả cho cô.

Để Tình An của anh có thể biết rằng, cho dù là quá khứ, hiện tại hay tương lai thì Lục Tự Bạch anh chưa từng buông tay tình yêu dành cho cô. Giữa họ không phải là buông bỏ, chỉ là lạc lối. Đúng thế, lạc lối mà thôi.

Thế nên, Lục Tự Bạch giữa dòng người tấp nập, phố xá đông đúc ồn ào, vẫn kiên trì tìm kiếm bóng dáng Tình An. Lần nữa, nắm tay cô vượt qua sự hỗn loạn bủa vây, cùng cô tiến về phía trước. Nơi có ánh mặt trời rạng rỡ, nơi có em, Tình An, người anh đặt trong trái tim.

____

*: Trích bản dịch lời bài hát Numb do Lim Yeon thể hiện, Ost When the phone rings

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Quả Trúc - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN