logo
REVIEW>> NÀNG DÂU CỦA QUỶ VƯƠNG
nang-dau-cua-quy-vuong
Tìm truyện
Donate

NÀNG DÂU CỦA QUỶ VƯƠNG

Tác giả:

Ám Dạ Vu Sư

Reviewer:

AI_Lưu Ly

Designer:

AI_Nha Thanh

Độ dài: 32

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 549

Giới thiệu:

Đêm đêm bóng q uỷ u ám quấn quýt lấy cô, đôi mắt màu lưu ly xoáy sâu vào cô trong màn đêm. Làn da cô như bị thiêu đốt bởi những cái chạm lạnh lẽo của anh, trái tim thắt lại như bị bóp nghẹt trong lồng ngực. Lý trí gào thét đòi thoát ra song thể xác lại trượt dài trong mê đắm, không thể cưỡng lại những khoái cảm mãnh liệt mà anh mang đến. Cô biết đây là một sai lầm, một tội lỗi không thể tha thứ. Nhưng tại sao cô lại không thể dứt bỏ?

Trong cõi địa ngục vô tận nơi anh – Q uỷ Vương kẻ thống trị bóng tối tồn tại, mọi thứ chỉ là vô cảm và trống rỗng. Thế nhưng chỉ một thoáng nhìn lên cầu Nại Hà, nơi ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, đã đánh thức dục vọng sâu thẳm trong anh. Đôi mắt anh lướt qua cô – tựa đóa sen tinh khiết giữa biển lửa địa ngục như một mũi dao đâm xuyên vào trái tim anh, xé nát sự bình yên vốn có.

Liệu cô có phải là hiện thân của một lời nguyền cổ xưa, là chìa khóa để anh thoát khỏi kiếp sống vĩnh cửu hay chỉ đơn giản là một con người bình thường vô tình bị cuốn vào vòng xoáy định mệnh?

Nếu cô là định mệnh không thể tránh khỏi, anh nguyện cam tâm sa ngã.

Dẫu cô là người, anh là q uỷ, tình yêu của họ tựa ngọn lửa thiêu rụi trong bóng tối, vừa rực rỡ vừa hủy diệt. Anh sẽ làm mọi cách để cô mãi thuộc về anh, kể cả phải đánh đổi bằng cả cõi địa ngục…

Tình yêu của họ sẽ dẫn đến những hậu quả nào? Liệu thế giới sẽ thay đổi ra sao? Khi một con người và một con q uỷ yêu nhau, ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối sẽ trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

***

"Hoa nở ngàn năm hoa bỉ ngạn

Hoàng Tuyền huyết nhuộm nỗi bi thương

Vô hoa hữu diệp, vô tương ngộ

Vạn kiếp luân hồi, vạn kiếp vương." *

Một kiếp người qua đi, bước qua cầu Nại Hà, uống một chén canh Mạnh Bà, ta lại quên hết chuyện cũ mà tiếp tục chuyển sinh đến một kiếp khác, chẳng lo chẳng ưu chẳng phiền gì quá khứ nữa.

Vậy nếu như có một ai đó vượt ra khỏi vòng lặp luân hồi đó mà đứng trên cao quan sát chúng sinh, vô tình dõi theo ta, sẽ ghi nhớ mỗi một kiếp của ta, sẽ đau khổ giúp cho nỗi khổ cho mỗi một kiếp người của ta, thì đó là gánh nặng của người ấy hay là duyên kiếp không thể buông bỏ được của ta?

Có lẽ số phận đã định sẵn việc Lâm Vũ Hàm là người phải sống đơn độc trên đời này. Cha mẹ ruột sớm bỏ rơi cô, cô lớn lên trong trại trẻ mồ côi đến tận năm mười tuổi mới được một gia đình nhận nuôi. Thời gian hạnh phúc cũng không kéo dài lâu. Đến khi cô mười lăm tuổi thì ba nuôi mất, mẹ nuôi thì bệnh nặng kéo dài, Lâm Vũ Hàm chẳng có lấy một người thân đúng nghĩa.

Đến khi đi làm thì vì bản tính hiền lành, nhút nhát mà bị giao nhiều việc hơn lại còn hay bị khiển trách hơn. Vận may của cô thật sự rất kém.

Dạo gần đây cũng không biết có phải vướng trúng thứ gì không “sạch sẽ” không mà dù ở nhà một mình nhưng Lâm Vũ Hàm luôn có cảm giác ai đó đang quan sát cô.

Từ ban đầu chỉ là những nghi ngờ do trực giác mách bảo, dần dần cảm giác ấy lại biến thành những giấc mơ kì lạ.

Trong cơn mê man nửa tỉnh nửa mơ ấy, dường như có một ai đó luôn kề cận bên cạnh Lâm Vũ Hàm, một bàn tay lạ lẫm nhẹ nhàng lướt qua từng tấc da thịt của cô, an ủi cơ thể mỏng manh của cô.

Đến khi Lâm Vũ Hàm tỉnh dậy thì cảm giác giấc mơ lại vô cùng chân thật, trái tim cô đập liên hồi vì lo lắng xen lẫn sợ hãi.

Mặc dù không tin vào chuyện ma q uỷ nhưng những chuyện xảy ra với cô lại không thể giải thích một cách bình thường được, Lâm Vũ Hàm nghĩ là do căn hộ của cô nên tránh về nhà vài ngày.

Cũng không thể trốn mãi, trước khi trở về cô ghé vào một ngôi chùa nhỏ, thành tâm cầu nguyện mẹ nuôi sớm khỏi bệnh, cô cũng không còn bị “con ma” kia quấy rầy nữa. Lâm Vũ Hàm gặp một vị thiền sư trong ngôi chùa ấy, ông ấy nói với cô những lời vô cùng kì lạ về duyên phận, nghiệp chướng kiếp này kiếp trước khiến cô tò mò xen lẫn hoang mang.

Nếu như lời thiền sư nói là đúng, có phải số phận hẩm hiu của cô là do nhân quả của những kiếp trước, còn “người” đang kề cận bên cô giống như một loại “duyên âm” đeo bám từ những vòng luân hồi bất tận. Cuộc đời cô liệu có đang bị ràng buộc bởi những bí ẩn mà cô chưa từng biết đến?

Vị thiền sư trao cho cô một tấm ngọc tỳ hưu để hộ thân, từ sau khi mang nó thì cô không còn cảm giác bị đeo bám nữa. Lâm Vũ Hàm có chút thở phào nhẹ nhõm.

Không ngờ trong chuyến dã ngoại do công ty tổ chức, cô lại được chính “con ma” khiến mình sợ hãi kia cứu lấy một mạng. Khi người sếp âm mưu giở trò đồi bại với cô thì anh xuất hiện, giận dữ đau đớn khi thấy cô bị tổn thương. Úc Lê, Q uỷ vương của địa ngục quyết định bước ra khỏi bóng tối để bảo vệ người con gái mà mình đã âm thầm theo dõi suốt vạn kiếp luân hồi.

Anh là Q uỷ vương tàn nhẫn vô tình, cũng chỉ có một Lâm Vũ Hàm có thể khiến anh nếm trải cảm xúc, ham muốn của con người.

Kể từ khi anh có ký ức, anh đã là Q uỷ vương tối cao của âm phủ tối tăm, lạnh lẽo. Nhân duyên để anh gặp một nữ q uỷ có số phận bi đát suốt nhiều kiếp, nhưng mỗi lần trở về địa phủ vẫn mang theo tâm hồn nhẹ nhàng và tử tế.

Anh không hiểu tại sao cô lại khác với những bóng ma khác như vậy, hoặc có lẽ từ giây phút nghe thấy lời cảm ơn của cô thì trong mắt anh chỉ có một mình cô mà thôi.

Úc Lê âm thầm dõi theo cô, chứng kiến cô trải qua nhiều số phận khác nhau rồi lại gặp nhau bên cầu Nại Hà. Cô thậm chí còn chẳng biết anh là ai nữa còn anh thì đã chìm đắm trong một loại tình cảm kì lạ, anh đau lòng vì cô, vui vì cô, ham muốn được chiếm hữu cô thật sự.

Đến lần này thì Úc Lê không còn đứng ngoài mà chứng kiến được nữa, dẫu cho có phải cãi lại mệnh trời thì anh cũng phải bảo vệ cô, đưa cô ra khỏi số phận bất hạnh đã định sẵn.

Lâm Vũ Hàm ban đầu có chút sợ nhưng cô không bài xích anh, so với những con người ngoài kia mà lòng còn độc ác xấu xa hơn ma q uỷ thì một Q uỷ vương tuy vẻ ngoài lạ lẫm nhưng lại trân trọng cô, đối xử dịu dàng với cô, Lâm Vũ Hàm thà rằng được ở bên cạnh anh nhiều hơn.

Đôi mắt lưu ly của anh chạm đến trái tim của Lâm Vũ Hàm, khảm sâu vào trong lòng cô, để cô chìm đắm trong niềm hạnh phúc khi tìm được một chốn dung thân thật sự. Nơi nào có anh thì nơi đó là nhà của cô, bất kể là địa ngục tăm tối hay thế gian bao la thì cô cũng nguyện ở bên anh không xa rời.

Dù tình yêu có sâu đậm cách mấy thì cũng không thể thay đổi được một sự thật nghiệt ngã rằng một người một q uỷ vốn định sẵn khác biệt như trời với đất. Mối tình giữa họ là trái với những quy luật, là đị ngược lại với lẽ thường. Đến đến được với nhau họ phải trải qua vô vàn những thử thách khắc nghiệt nhất.

Vậy mà một đời người lại quá ngắn ngủi so với thời gian vô tận của Q uỷ vương. Dù là hy sinh hay đau đớn hay vui vẻ thì Lâm Vũ Hàm kiếp này cũng sẽ sớm quên đi tình yêu kiếp này, chỉ có một mình Úc Lê ôm nỗi tương tư cùng những kỷ niệm đẹp.

Tình yêu giữa họ sẽ phải vượt qua những thử thách nào? Liệu cả hải có đủ sức vượt qua ranh giới của ánh sáng và bóng tối mà ở bên nhau không? Là duyên hay là nghiệp, có lẽ phải dùng hết tất cả thời gian còn lại của vũ trụ đánh đổi thì mới giải đáp được.

***

Truyện H nhưng có nội dung khá ổn, kiểu hai nhân vật chính gặp nhau là dính như sam còn lại thì số phận ai cũng đau khổ cùng cực, nên chỉ mong hai người được gặp nhau để chữa lành cho nhau í.

Ngoài nhiều điểm cộng về những đoạn H+++ thì mình chỉ hơi thấy “cấn cấn” chút do câu chuyện của nữ chính lấy bối cảnh hiện đại còn phía nam chính thì mang hơi hướm cổ đại nhiều hơn, lúc này lúc kia nó hơi rối với mình.

Còn lại thì truyện đọc giải trí ổn, thích hợp nhất cho các “sắc” nữ đổi gió với thể loại tình yêu khác tộc bị thế gian cấm đoán nhưng cứ ở bên nhau là “tình” bể bình.

____

*: Sưu tầm

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Quả Cóc - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN