logo
REVIEW>> NAN LÊ
nan-le
Tìm truyện

NAN LÊ

Tác giả:

Hàng Nam Khương

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Độ dài: 53

Tình trạng: Đang edit

Lượt xem: 19

Giới thiệu:

Thời cấp ba, Trần Tập và Nam Lê đều là những học sinh giỏi lẫy lừng của trường trung học số một Minh Ninh.

Chỉ có điều Trần Tập mãi mãi đứng vị trí thứ hai, lần duy nhất anh thắng được Nam Lê chính là trong kỳ thi đại học năm ấy.

Năm đó, Trần Tập leo thẳng lên hot search, Thủ khoa khối Tự nhiên thành phố Minh Ninh với nhan sắc đỉnh của chóp.

Trong khi đó, thiên chi kiêu nữ Nam Lê lại dần mai một giữa dòng người.

Trong một lần đi check-in tại quán đồ nướng nổi tiếng trên phố, Nam Lê tình cờ lọt vào ống kính của Trần Tập.

Dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của anh, cô hoảng loạn bỏ chạy, chỉ để lại duy nhất một chiếc giày cao gót bị gãy gót.

Trần Tập nhìn bạn thân, cười nhạt: “Trông ông đây tàn tạ hơn hồi cấp ba à?”

Cậu bạn bẻ mặt anh qua soi xét một hồi: “Đúng thế, cậu giấu tôi đi phẫu thuật cận thị lúc nào đấy?”

“…”

*

Trước cửa hàng tiện lợi, Trần Tập định bụng nể tình bạn cũ mà đưa người ta về nhà.

Nhưng vừa quay đầu lại đã thấy cô gái kia chạy biến đi như bị chó đuổi, thoắt cái đã leo tót lên xe buýt rồi đi mất hút.

Trần Tập cười gằn vì tức.

Về sau, trong một con hẻm chật hẹp, Nam Lê bắt gặp Trần Tập đang đánh nhau, nhưng anh lại lạnh lùng thả cô đi.

Kết quả Nam Lê đi rồi quay lại, ra sức lôi kéo không cho anh đánh nữa.

Cơn giận trong lòng bốc lên, anh trực tiếp ấn cô lên tường: “Nể mặt bạn cũ nên ông đây mới khách sáo với cậu, đừng có mà động vào ông.”

Nhưng sau này, giữa làn khói pháo hoa của quán nướng BBQ, Trần Tập chỉ vì một cuộc điện thoại mà vượt qua mấy thành phố.

Lúc 3 giờ 50 sáng, anh đứng trước cửa nhà cô: “Nếu còn bò dậy nổi thì ra mở cửa cho bạn trai em đi?”

Không lâu sau, cô gái ấy chẳng thèm xỏ giày mà chạy thẳng ra mở cửa, hỏi rằng tại sao anh lại tới đây.

Anh nói: “Muốn ôm bạn gái của anh.”

*

Sau cùng, Nam Lê lại hỏi lại câu hỏi năm ấy thêm một lần nữa.

“Trần Tập, anh đã thấy hoa hướng dương màu xanh lam bao giờ chưa?”

Lần này, rốt cuộc anh đã có thể đưa ra đáp án khác với năm xưa.

“Thấy rồi.”

Trần Tập kéo cô vào lòng, “Ở ngay chỗ anh đây này.”

***

Rất nhiều năm sau ngày tốt nghiệp cấp ba, Nam Lê đã gặp lại Trần Tập thêm một lần nữa.

Lúc ấy, anh đang tùy ý ngồi trên ghế quay phim, còn cô thì lọt vào trong ống kính của anh. Bộ dạng thảm hại, hai chân để trần, lúc chạy còn làm rơi mất một chiếc giày cao gót.

Lần thứ hai gặp lại, Trần Tập có nhã ý đưa cô về, cô lại chui tọt lên xe buýt để chạy trốn.

Thú thật, sau khi trải qua những chuyện kia, Nam Lê đã không còn dũng khí để thẳng thắn đối diện với anh. Mà cô của những năm cấp ba chưa chắc cũng đã dám thản nhiên nhìn thẳng vào mắt Trần Tập.

Thời niên thiếu của Nam Lê không phải là một quãng thời gian quá tươi đẹp, nhưng cô tự thấy rằng hai điều tuyệt vời nhất mà mình từng làm trong những năm tháng ấy, chính là giữ vững vị trí hạng nhất khối trong suốt nhiều năm liền và đem lòng thích thầm Trần Tập.

Trần Tập của năm mười sáu tuổi phóng khoáng như một cơn gió, đẹp trai, học giỏi, được không ít các nữ sinh trong trường chú ý. Bên cạnh anh là một cậu bạn giàu có học trường quốc tế và một cô bạn xuất thân hào môn xinh đẹp kiêu sa, hoàn toàn không có chỗ cho một đứa bình thường ít nói như cô.

Suốt ba năm liền, số lần Nam Lê có thể đến gần anh chỉ đếm được trên đầu ngón tay, nhưng lần nào cũng khiến cô ghi nhớ thật lâu. Mãi đến sau này, khi trải qua biến cố của năm mười tám tuổi, cho dù cuộc sống của cô đã thay đổi đến nghiêng trời lệch đất, thì Nam Lê vẫn giữ những ký ức ấy làm động lực cho mình.

Cô biến mất khỏi kỳ thi đại học năm đó, mai danh ẩn tích một thời gian, sau đó học lại, rồi thi đỗ vào một ngôi trường bình thường.

Mãi đến khi đã tốt nghiệp và tìm được một công việc, Nam Lê vẫn nghĩ, đời này mình sẽ không bao giờ gặp lại Trần Tập nữa. Hoặc nếu có, chắc chắn cô sẽ có thể bình thản nói với anh một câu đã lâu không gặp, sẽ có thể khen vợ anh xinh đẹp, con anh dễ thương.

Chứ không phải là chân trần chạy bán sống bán c hết ra khỏi tầm mắt anh, lại còn đánh rơi một chiếc giày cao gót bị gãy như thế.

Trần Tập nhận ra cô, dù sao lúc đó với bây giờ Nam Lê cũng chẳng thay đổi bao nhiêu. Anh đưa cô đến bệnh viện truyền nước, còn tốt bụng cho cô thuê nhà của mình. Bao nhiêu lòng tốt của anh, Nam Lê đều quy hết cho việc nể tình bạn cũ. Dù sao Trần Tập vẫn luôn là người có nghĩa khí, từ hồi còn đi học đã là như vậy.

Nhưng cô vốn quên mất rằng, dù có nghĩa khí đến đâu, Trần Tập vẫn không phải kiểu người bao đồng đến nỗi lo lắng từng li từng tí cho một người bạn từ thời cấp ba đã bao nhiêu năm không gặp. Nhút nhát như Nam Lê, cũng phải vì những hành động của anh mà nhen nhóm chút hy vọng.

Cô hy vọng có thể vì bản thân mà tranh thủ một lần.

***

Trần Tập năm nay vẫn giống hệt như Trần Tập năm xưa, chỉ khác ở chỗ anh đã đi làm, đã va vấp nhiều hơn, đã tự mình mở quán bar, chứ cái tính cợt nhả tùy ý ấy vẫn không lệch một li.

Xung quanh anh chưa bao giờ thiếu phụ nữ, phần nhiều là do bạn bè giới thiệu. Sẵn với tính cách ngả ngớn thích trêu chọc và cái vẻ ngoài phong trần lãng tử ấy, Trần Tập đã sớm quen với việc được các cô gái săn đón, mà anh lại chưa từng đồng ý với bất cứ ai, lúc nào cũng từ chối sạch sẽ dứt khoát.

Kỳ Du từng hỏi anh tại sao, Trần Tập nói, bạn gái phải tự mình chủ động theo đuổi mới thú vị. Nhưng vấn đề là, mẫu người như thế nào mới có thể khiến anh phải hạ mình chạy theo? Khi ấy, Trần Tập cũng đã đắn đo một lúc rất lâu.

Cho đến khi Nam Lê xông vào trong màn ảnh của anh, mình mặc váy đuôi cá trắng, hai chân để trần, tay cầm đôi cao gót, cố sức chạy bán sống bán c hết ra khỏi khung hình.

Bộ dáng ấy trông không giống như không nhận ra anh. Trần Tập tự thấy hồi trước mình đâu có bắt nạt gì cô, vì sao cô cứ phải tránh anh như tránh tà thế kia? Mà thôi, cô cứ việc, dù sao anh thấy mình không nợ nần gì cô cả.

Nhưng đến lần thứ ba, Nam Lê đã lựa chọn quay trở lại, dùng đôi mắt ngấn nước để nhìn anh, xin anh đừng tiếp tục đánh nhau nữa. Cô không hề biết rằng ánh mắt ấy có sát thương đến mức nào, đến nỗi, khiến trái tim đã lâu không còn cảm nhận được nhiệt huyết đã đập rộn ràng trở lại.

Hóa ra đây chính là cảm giác thích một người. Vì lo lắng cho cô mà nôn nóng, đến nỗi ngã xe trong lúc chạy đến. Vì cô được một người khác theo đuổi mà cảm thấy bực bội trong lòng. Hoặc cũng có thể là vì cô mà băng qua nhiều thành phố trong đêm, chỉ để đến gõ cửa nhà cô lúc 3 giờ 50 phút sáng.

Kể từ ngày hôm ấy, cứ mỗi sáng sớm, trước cửa nhà Nam Lê sẽ xuất hiện một bông hồng đỏ rực còn đọng sương sớm, kèm theo một tấm thiệp viết vài lời tỏ tình vu vơ. Thậm chí Trần Tập còn chẳng ngần ngại khi công khai thừa nhận rằng mình đang theo đuổi cô.

Tích cách của Trần Tập là thế, nhưng trong chuyện tình yêu, anh lại dịu dàng kiên nhẫn đến kỳ lạ. Cách yêu của anh không rầm rộ, vậy mà lại khiến Nam Lê cảm thấy an toàn hơn bất kỳ lời nói hay cử chỉ nào khác.

Trước khi gặp lại Trần Tập, Nam Lê đã phải sống xa gia đình, cắt đứt liên lạc với bố mẹ, một thân một mình cố gắng sinh tồn ở một thành phố khác. Mỗi ngày của cô trôi qua thật ảm đạm, nhạt nhẽo như nước, đến đêm thì thường xuyên giật mình tỉnh giấc vì ác mộng.

Sau khi gặp Trần Tập, không phải là có thể hoàn toàn tháo gỡ được khúc mắc trong lòng, nhưng ít ra mỗi khi tỉnh giấc, cô đã không còn phải một mình đối mặt với nó. Anh không hỏi nhiều, chỉ rủ cô cùng xem phim, còn quấn chặt chăn cho cô, nhưng bấy nhiêu đó thôi cũng đã là quá đủ với Nam Lê.

Thích anh bao nhiêu năm, cuối cùng lại được anh thích lại, còn trả lại cho cô nhiều gấp bội, thật chẳng khác nào một câu chuyện cổ tích mà bà nội đã từng kể cho cô nghe.

Năm ấy Trần Tập chỉ xem Nam Lê như bạn cùng lớp, chẳng hề để tâm đến việc cô có quan hệ mập mờ với ai. Hiện tại, anh đã để ý, còn không ngần ngại thừa nhận rằng mình để ý đến phát đ iên. Anh biết mình không có tư cách xen vào những chuyện trong quá khứ của cô, chỉ biết cố gắng dành hết những ngày tháng về sau để xóa sạch những ký ức không vui mà người trước lưu lại trong lòng Nam Lê, đặt cảm nhận của cô lên trên hết, vui với những niềm vui của cô, đau với những quá khứ đau thương mà cô từng phải chịu.

May mắn làm sao, Nam Lê đã không yêu sai người. Chàng trai cô thầm thích năm ấy phóng khoáng như một ngọn gió, khó nắm bắt, không thể với tới. Chàng trai cô yêu của hiện tại nồng nhiệt rực cháy, yêu cô bằng hết thảy những dịu dàng ít ỏi mà anh có, khiến từng ngày trong đời cô trôi qua thật bình lặng mà sâu lắng, tựa như rượu ủ lâu năm dậy men làm đắm say lòng người.

Nam Lê đã từng nghĩ mình là một người kém may mắn, cứ nay đây mai đó không một điểm tựa, cô đơn lạc lõng giữa một thành phố rộng lớn.

Nhưng rồi sau khi gặp Trần Tập, cô lại nhận ra rằng.

Hóa ra không phải lang thang bất định, mà lại là khó lòng rời xa.

___

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Dứa và Măng Cụt

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN