logo
REVIEW>> MỸ NHÂN CHƯỞNG HOAN
my-nhan-chuong-hoan
Tìm truyện
Donate

MỸ NHÂN CHƯỞNG HOAN

Tác giả:

Chiếu Thành

Độ dài: 137

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 372

Ngoài cửa sổ, hoa đỗ quyên nở đỏ rực cả khu vườn, từng sợi nắng ấm áp len qua tán cây, phủ lên mọi thứ ánh sáng muôn màu dịu dàng và mềm mại. Thế nhưng, trong đại điện lại là không khí âm u lạnh lẽo. Bởi vì, Hoàng đế Hách Đông Diên đang tìm đủ mọi cách từ dụ dỗ đến đe doạ để g iết c hết Hoàng hậu Đàm Bảo Lộ của mình.

Nàng nằm ở nơi kia, yếu ớt tái nhợt, trái tim kịch liệt từng hồi chuông cảnh báo cho vận mệnh. Có lẽ, nàng không thể tránh thoát nữa rồi. Cuối cùng, phải đi đến kết thúc. Thật đáng buồn cười và châm chọc biết bao. Cuộc đời của nàng, dường như ngay từ khi bắt đầu đã là bi kịch, mỗi bước đi đều sai lầm trả giá.

Hách Đông Diên tiến về phía Đàm Bảo Lộ, dùng sức mạnh ép ly rượu kia vào miệng nàng. Từng chút một giãy giụa phản kháng đều trở nên vô ích. Khoảnh khắc nàng cảm nhận được vị nóng rát thiêu đốt cổ họng đến lục phủ ngũ tạng. Mọi thứ đã chấm dứt.

Hách Đông Diên, là tên đ iên b iến t hái, xấu xa đê tiện, là kẻ á c đ ộc nhẫn tâm nhất trên đời này. Vậy mà, bao nhiêu năm qua nàng vẫn luôn dịu ngoan chịu đựng hết thảy.

Rõ ràng, hắn ta nhìn trúng nhan sắc của nàng nên mới bất chấp mà đem nàng vào cung. Thế nhưng, cho dù là vậy, Đàm Bảo Lộ vẫn luôn cố gắng làm tốt bổn phận của một thê tử, một Hoàng hậu cao quý hiểu lễ nghĩa. Nàng vì hắn ta mà mưu hoa thế cục, phân ưu khó khăn, đem hậu cung xử lý đến gọn gàng ngăn nắp.

Thế nhưng, Đàm Bảo Lộ nhận lại được gì cơ chứ? Đàm gia rơi vào tử cục, một nhà c hết bất đắc kỳ tử. Còn nàng, một ly r ượu đ ộc, máu tươi lan tràn, xé nát thân thể.

Đàm Bảo Lộ ý thức dần tan, trong hỗn độn mơ màng, ký ức nàng như lướt qua toàn bộ những năm tháng cũ. Nàng ân hận rồi. Nếu thật sự còn có cơ hội, nàng nhất định không để mọi chuyện phải đi đến kết thúc như ngày hôm nay.

Nàng sẽ không sống hiền lành nhẫn nhịn nữa. Nàng sẽ nghĩ cách chữa bệnh cho mẫu thân, làm đệ đệ thuận lợi thi đậu khoa cử, muội muội được gả đấng lang quân như ý. Nàng sẽ phá bỏ hết những gông xiềng trói buộc lên bản thân, sống thật tốt, thật hạnh phúc. Không ai có thể tuỳ ý huỷ hoại nàng, kể cả Hách Đông Diên.

Chỉ là, phải chăng đã muộn màng, khi máu ngày càng nhuộm đỏ chút hy vọng mỏng manh cuối cùng.

***

Khi phản quân của Sầm Già Nam tiến vào, Đàm Bảo Lộ chỉ có chút ý thức còn sót lại. Nàng thấy hắn, người từng là Nhiếp Chính vương quyền uy cao ngạo lạnh lùng, được mệnh danh là thanh đao sắc bén hung tàn của Đại Tấn, với một bên mắt mang sắc tím mê hoặc đầy kỳ bí cùng nguy hiểm.

Hắn đoạt lấy thân thể nàng từ tay Hách Đông Diên, cái ôm thật chặt như muốn hoà tan xương cốt nàng vào hắn. Tiếng nói hắn khản đục lạnh lẽo, ra lệnh cho nàng nhanh chóng nhổ r ượu ra. Thế nhưng, đáp lại hắn chỉ là sự mềm mại đang dần tan biến.

Đàm Bảo Lộ, c hết rồi. Linh hồn của nàng thoát khỏi cơ thể, lưng lơ phiêu lãng trong không khí, tận mắt chứng kiến toàn bộ những chuyện sau đó.

Sầm Già Nam gần như điên cuồng mà lẩm bẩm muốn lay nàng tỉnh dậy. Người nàng thì lạnh, tay hắn thì nóng, cái nóng như nghiền nát cả mọi thứ xung quanh. Hắn nhắm mắt lại khổ sở, đến khi mở ra, chỉ là một mảnh hoang vu bất tận, mịt mù không thấy đáy. Dường như, hắn vĩnh viễn đã lạc vào cõi mê mất rồi.

Rõ ràng, Hách Đông Diên đã nói, là Sầm Già Nam hận nàng, phải giao một mình nàng ra cho hắn, thì khi thấy nàng c hết đáng lẽ nên thoả lòng mà tha những người còn lại mới đúng kia chứ. Thế nhưng, sao bây giờ cảm xúc của hắn lại khác lạ như vậy. Đàm Bảo Lộ thật sự không hiểu.

Rồi nàng thấy, hắn ra lệnh cho phản quân g iết tất cả. Hách Đông Diên là thê thảm nhất, đương trường treo cổ, c hết không nhắm mắt. Cả đời của vị Hoàng đế này, hận nhất là Sầm Già Nam mà sợ hãi nhất cũng là Sầm Già Nam. Cuối cùng, bị hắn bóp nát trong lòng bàn tay.

Còn Sầm Già Nam, hắn cứ thế ôm thân x ác Đàm Bảo Lộ thật chặt, cả đêm lẫn ngày không nhúc nhích, cái trán hắn tựa vào trán nàng, thoạt nhìn như tượng, lại vốn như hoạ. Linh hồn nàng cho rằng, mọi việc đã xong, nàng có thể tự do bay đi khắp nơi. Thế nên, nàng muốn về nhà. Nhưng mà, dường như, sợi hồn nàng đã bị trói buộc với Sầm Già Nam mất rồi, nàng không thể cách hắn quá xa được.

Sầm Già Nam hoả táng Đàm Bảo Lộ, tro cốt nàng trở thành điều bí mật, không ai biết hiện tại được lưu giữ hay chôn nơi nào. Vào đêm khi nàng hoá thành tro tàn, hắn đứng một đêm dài lặng im trước hoàng cung, đến mức áo choàng đọng lại tầng lớp sương hoa.

Sau đó, hắn châm một mồi lửa, thiêu rụi toàn bộ hoàng cung Đại Tấn. Trận cháy này diễn ra ba ngày, biến toà thành nguy nga kiên cố trở thành bụi mù, hoang tàn đổ nát trong thoáng chốc.

Sầm Già Nam đăng cơ, không lập Hoàng hậu, không thêm hậu cung, không có nhi tử. Hắn một đường mang quân chinh chiến sa trường, từ Bắc đến Nam, khuếch trương lãnh thổ. Liều mạng, tàn bạo, chinh phục khắp nơi. Dường như, chỉ có cái c hết mới có thể ngăn hắn lại.

Trải qua năm năm như thế, Sầm Già Nam cuối cùng hao tổn thân thể nghiêm trọng nên bại trận, trúng tên ngã xuống từ trên lưng ngựa. Thủ lĩnh địch quân nào có buông tha hắn, cho người m óc con mắt màu tím của hắn ra, nghiền nát thành tro bái tế thiên hạ.

Một hồi luân chuyển, đáng buồn thay cho kiếp người.

***

Choàng tỉnh dậy từ cơn ác mộng kinh hoàng, Đàm Bảo Lộ vẫn không dám tin mình thật sự đã được trùng sinh quay trở lại nhiều năm trước, khi mà nàng vẫn chưa bị Hách Đông Diên nhìn trúng và bắt vào cung. Lần này, nàng nhất định sẽ không để cho vận mệnh đi theo vết xe đổ kiếp trước, tiến vào bi kịch như vậy nữa.

Nàng còn nhớ rõ vị rượu đ ộc đắng ngắt lan xuống cổ họng và thân thể. Sự cuồng đ iên b iến thái của tên Hoàng đế d âm d ục kia, khiến nàng không nhịn được mà muốn nôn ói. Và quên sao được, tiếng gọi đầy kinh hoảng thất thố của người mang tên Sầm Già Nam ấy. Hắn cứ thế, ôm x ác nàng qua một đêm dài đằng đẵng trong hiu quạnh ngổn ngang. Đôi mắt ánh tím của hắn như chất chứa muôn vàn bi ai của thế giới này.

Ngày hắn c hết đi, nỗi ưu thương phiền muộn cũng như nhuộm đầy phần linh hồn mong manh của nàng.

Đàm Bảo Lộ như lạc trong lớp sương mù dày đặc, không biết sự thật ở nơi nào. Nhưng tận sâu trong trái tim nàng hiểu rõ, Sầm Già Nam sẽ không tổn thương nàng, cho dù có chuyện gì đi chăng nữa, hắn cũng sẽ là người duy nhất nàng có thể tin tưởng cầu xin giúp đỡ.

Thế nên, nếu Đàm Bảo Lộ thật sự muốn chống lại Hách Đông Diên và thoát khỏi ma trảo của hắn ta, thì điều đầu tiên nàng phải làm đó chính là khiến cho Sầm Già Nam chú ý đến nàng và nguyện ý bảo vệ chở che cho nàng. Chỉ có như thế, nàng mới có thể đổi thay được vận mệnh của nàng và hắn, không để cả hai phải đi đến tử lộ như kiếp trước nữa.

Bởi vì, Đàm Bảo Lộ không muốn một lần nữa nhìn thấy Sầm Già Nam trong những năm tháng tiếp theo chỉ trải qua bằng đ ao thương c hém g iết, từng ngày đều là gió tanh mưa m áu, sinh mạng chơi đùa cùng tử thần. Nỗi đau khi thấy hắn bị người khác lấy đi con mắt màu tím quả thật rất khổ sở. Rõ ràng, với nàng, đó là đôi mắt như viên đá quý xinh đẹp nhưng trong mắt người đời là là dị loại, tà giáo xấu xa. Nàng không thể chấp nhận.

Vì vậy, khi biết cha vì mưu toan quyền lực mà đem nàng vào cung múa trên băng kính, lợi dụng việc này để dâng nàng cho Hoàng đế, Đàm Bảo Lộ liền tìm cách tạo ra sai lầm. Lớp băng mỏng vỡ tan, mảnh bén nhọn đâm vào chân nàng đau nhói, m áu rơi xuống tan nhanh vào tuyết. Đàm Bảo Lộ, đang đánh cược, cược với sinh mệnh của chính mình. Và nàng, đã thắng.

Khoảnh khắc Sầm Già Nam bước đến, dịu dàng cúi người xuống lau đi vết m áu, mang giày cho nàng, mặc kệ hết thảy, chỉ vì hắn sợ nàng bị thương và lạnh, mọi thứ đã đổi thay. Bánh xe vận mệnh, vì một người mà chệch quỹ đạo vốn có.

***

Từ trước đến nay, khắp Đại Tấn không ai là không biết đến Sầm Già Nam, Nhiếp Chính vương nắm trong tay quyền lực to lớn, lạnh lùng xa cách, tâm tư thâm trầm, thủ đoạn tàn á c nhẫn tâm. Hắn sinh ra với một bên mắt màu tím, bị bao người xem là q uái v ật, đại diện cho m a q uỷ, thế lực tà ác. Thế nên, cuộc đời của hắn, đã trải qua đủ mọi thử thách bất hạnh.

Sầm Già Nam không có người thân, không được ai yêu thương, từng bước đều gian nan trắc trở. Thế nên, để đi đến vị trí như bây giờ, là những ngày tháng hắn nhuốm đầy m áu quanh thân. Vì vậy, so với ai khác, hắn đủ tàn nhẫn và đ ộc á c để huỷ diệt những ai dám cản đường của hắn. Không có ai và bất cứ điều gì có thể khiến hắn đặt vào mắt. Cho đến khi, tiểu cô nương kia xuất hiện.

Nàng tên là Đàm Bảo Lộ, viên ngọc xinh đẹp duy nhất mang sắc màu ấm áp khiến trái tim hắn rung động.

Chỉ một lần kinh diễm thoáng qua trên đại điện, thế nhưng Sầm Già Nam đã nhận ra được nàng. Hắn nhìn thấy sự sợ hãi của nàng, và cả những khẩn khoản cầu xin hắn cứu giúp để thoát khỏi tên Hách Đông Diên. Hắn tỏ vẻ như không quan tâm, lạnh nhạt với nàng, nhưng mỗi câu mỗi chữ, mỗi một hành động, đều chỉ vì nàng.

Bởi vì Sầm Già Nam biết, thân phận hắn mang nhiều công kích và kẻ thù, một khi nàng có quan hệ cùng hắn, vĩnh viễn sẽ là vết nhơ bị bao người soi mói cùng hãm hại. Thế nên, hắn không dám mạo hiểm đặt nàng vào hiểm nguy. Hắn sợ, viên ngọc mà hắn nâng niu giữ gìn, sẽ bị người khác ra tay cướp lấy, đánh vỡ.

Thế nhưng, Sầm Già Nam không ngờ, Đàm Bảo Lộ tuy nhìn vẻ ngoài thật yếu ớt dịu dàng, nội tâm lại kiên cường mạnh mẽ hơn ai hết. Cho dẫu, thế gian có trăm ngàn người phỉ báng c hửi r ủa hắn là kẻ q uỷ q uyệt, tàn độc thâm sâu thì nàng vẫn nguyện ý tin tưởng hắn vô điều kiện.

Tựa như khi còn bé, nàng đã mỉm cười rạng rỡ, ngước ánh nhìn như hoa xuân tháng Ba của mình lên và nói với hắn rằng: “Đại ca ca, đôi mắt của huynh không hề đáng sợ chút nào, nó lấp lánh lấp lánh, giống như bầu trời ngôi sao vậy đó.”

Một câu nói, khắc ghi vào lòng Sầm Già Nam nhiều năm, là từng chữ diệu kỳ đã chống đỡ cho hắn đi qua những khoảnh khắc tăm tối khổ sở nhất, kiên trì vượt qua hết thảy.

Vì vậy, Đàm Bảo Lộ, có ta ở đây, sẽ không để cho bất cứ ai và bất cứ điều gì thương tổn nàng nữa. Cuộc đời của nàng, sẽ chỉ tràn ngập niềm vui và tiếng cười, giữa muôn ngàn ánh nắng và mưa xuân.

Bảo Lộ, nàng là viên ngọc trân quý nhất, trong trái tim ta.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lạc Tiên

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN