Tác giả:
Lật Liên
Reviewer:
AI_Phong Lữ
Designer:
AI_Nguyệt Bạch
Thể loại:
Hiện đại,
Hào môn thế gia,
Gương vỡ lại lành,
Boss - nhân viên,
Sủng Ngọt,
Ngược,
Có baby,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 94
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 158
Giới thiệu:
Mười năm trước, trước khi bị Quý Từ bỏ rơi, Trình Âm và anh sống chung trong một căn phòng trọ, có thể coi là nương tựa lẫn nhau.
Tiếc thay mối duyên này là cô cưỡng cầu, tự nhiên không kết trái ngọt. Anh lặng lẽ ra đi, biến mất trong một ngày tuyết rơi.
Nhiều năm sau gặp lại, cô là bà mẹ đơn thân khó khăn lắm mới tìm được việc làm; anh là phó tổng giám đốc trẻ nhất của tập đoàn.
Dù nói là cấp trên cấp dưới, khoảng cách giữa họ thật sự quá xa.
Trình Âm biết rõ năm xưa mình rất đáng ghét, vì vậy luôn nghiêm túc giữ khoảng cách trong công việc.
Lịch sự, xa cách, mở miệng là “ngài”, cố gắng giữ đúng bổn phận một nhân viên.
Nhưng anh thì lại không còn giữ bổn phận gì cả.
Ngày hôm đó, ánh đèn nơi cửa ra vào rọi xuống từ trên cao, bị dáng anh che khuất, bóng đen cao lớn tựa ngọn núi sắp đổ.
Quý Từ gạt bỏ vẻ điềm tĩnh thường ngày, áo sơ mi ướt đẫm, mở hết cúc, khiến cô chẳng biết đặt ánh mắt vào đâu, đành ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh.
“Ngài làm gì vậy?” Cô cố giữ bình tĩnh.
Anh cười lạnh: “Phải là anh hỏi em mới đúng.”
“Khách sạn là do em đặt?”
Trình Âm: … Đúng là vậy.
“Cúc áo là do em mở?”
Trình Âm: … Cũng chẳng sai.
Dáng vẻ cô muốn giải thích nhưng chẳng thể, trong mắt anh chẳng khác gì nhận tội.
Đã nhận tội thì phải chịu phạt. Anh trầm giọng chất vấn: “Anh hỏi em, cứ luôn luôn đưa anh đến nơi này, rốt cuộc là muốn làm gì?”
Trước khi bị cơn bão nhấn chìm hoàn toàn, Trình Âm thoáng ngỡ ngàng.
Anh vừa nói gì cơ? “Luôn luôn”?
Mười mấy năm không gặp, cô làm gì có cơ hội mà thực hành cái “luôn luôn” ấy?
Rốt cuộc là cô không tỉnh táo, hay anh có bệnh thật?
Cuộc đời hạnh phúc của Trình Âm kết thúc vì một bức ảnh nặc danh: Cha cô chụp chung với nhân tình và đứa con riêng.
Ngay sau đó, cô gặp một vụ hỏa hoạn suýt lấy mạng mình, người mẹ luôn lạc quan lý trí để lại thư tuyệt mệnh rồi t ự s át vào ngày sinh nhật của cô, người anh trai từng nương tựa bỗng dưng bỏ đi không lời từ biệt.
Mười năm lẻ loi, cô kiên cường trưởng thành, chôn chặt ký ức đau thương.
Thế nhưng khi người xưa quay lại, câu chuyện lại mở ra, màn sương dần tan biến, câu trả lời sẽ tự hiện rõ, chờ cô đào bới khám phá.
Cô nghĩ đôi mắt bẩm sinh có vấn đề là nguồn cơn bi kịch.
Nào ngờ đó lại là minh chứng rằng cô luôn được yêu thương.
Tóm tắt: Thì ra là gương vỡ lại lành còn mang theo “bảo bối”.
Ý tưởng: Tôn vinh những người mẹ và các nhà khoa học y sinh.
***
Tình yêu như thế nào mới được xem là tổn thương sâu sắc? Là cuộc cãi vã chóng vánh cùng những lời lẽ nặng nề, hay là vội vàng rời đi không một lời từ biệt?
Và với Trình Âm thì cả tình yêu và tình thân đều từng bước giáng cho cô những nỗi đau âm ỉ sâu đậm, khiến cô cả đời này cũng không quên được.
Nhiều khi Trình Âm cũng tự hỏi, rốt cuộc duyên phận của cô trên dòng đời vội vã này là gì? Tại sao ông trời lại cho cô gặp một người cứu rỗi cô và cũng nhấn chìm cô xuống đại dương mênh mông, để cuộc sống yên bình của cô trong thoáng chốc bỗng đảo lộn tất cả.
Trình Âm sinh ra trong một gia đình đầy đủ tình yêu thương, cô có người mẹ co cùng giỏi giang và yêu mình hết mực. Như vậy, đáng ra Trình Âm phải có cuộc sống hạnh phúc mới phải. Thế nhưng căn bệnh quáng gà đã khiến bố mẹ cô bất hòa. Vì để cứu cô và những người có căn bệnh giống vậy, mẹ cô đã thành lập phòng nghiên cứu lấy tên Hi Hòa.
Ở tuổi thanh xuân thiếu nữ, Trình Âm đã vô tình ra tay cứu giúp một người tên Quý Từ. Thiếu niên nằm trong đống tuyết vào mùa đông lạnh lẽo ở Bắc Kinh ấy đã được cô đưa về nhà chữa trị. Từ đó, trong cuộc sống của cô có thêm một người anh và cô gọi anh là Tam Ca.
Nhưng bố của Trình Âm không hề thích Quý Từ chút nào. Ông giở trò khiến cho Quý Từ phải trở về quê của anh.
Và cuộc sống ấm áp của Trình Âm chính thức tan vỡ hoàn toàn khi cô và mẹ phát hiện bố ngoại tình và đã có một đứa con riêng bên ngoài.
Không thể chấp nhận được sự thật, mẹ cô rơi vào tuyệt vọng cùng bế tắc. Cho nên, bà quyết định t ự s át, chỉ để lại cho cô một bức thư tuyệt mệnh. Tựa như ác mộng kinh hoàng, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, tất cả những gì tốt đẹp nhất cô có, đều vụn vỡ tan nát.
Mất đi chỗ dựa là mẹ, giờ đây Trình Âm chẳng còn lại ai cả, cô bỗng nhớ đến Tam Ca của mình.
Tro cốt của mẹ còn chưa nguội lạnh, Trình Âm lại tận mắt chứng kiến bố trở về với người phụ nữ đã phá tan gia đình của cô, hại mẹ cô phải đi đến bước đường cùng ấy. Nhưng Trình Âm của lúc đó, không có bất cứ thứ gì trong tay để có thể chống đối ông ta.
Sống cùng một mái nhà với gia đình ba người hạnh phúc kia, Trình Âm không lúc nào không thấy ghê tởm. Bọn họ liên tục hành hạ, dọa nạt cô. Và cuối cùng, cũng chỉ có mẹ kế đối xử với cô tốt một chút. Thật nực cười biết bao.
Vào cuối năm cấp ba, bọn họ rời đi, để lại Trình Âm một mình với tám nghìn tệ trong tay. Vì vậy, so với những ai khác, cô luôn nỗ lực không ngừng, thi vào trường đại học top đầu, làm thêm để kiếm tiền trang trải học phí.
Nếu không có những biến cố đau đớn năm ấy, có lẽ Trình Âm vẫn luôn là người con gái rực rỡ nhất trên giảng đường đại học với tấm bằng xuất xắc và nhiều chàng trai theo đuổi, trong đó có đối thủ một mất một còn với cô - Trần Gia Kỳ.
Học chậm, tốt nghiệp muộn, chưa chồng mà đã có con đó là những điều mà người ta nghĩ về Trình Âm. Nhưng cô chưa từng một lần giải thích vì chính cô cũng chưa từng biết mặt bố của đứa bé là ai.
Bôn ba ở thành phố xa hoa đầy phù phiếm phô trương giả tạo, một lớn một nhỏ luôn nương tựa vào nhau mà sống. May mắn đã mỉm cười với Trình Âm khi cô được nhận vào làm ở tập đoàn Liễu Thế. Cứ ngỡ cánh cổng mới đã mở ra với cô. Nhưng từ khi bước vào đó, dường như là cả bóng tối hiểm nguy đang chực chờ cô phía trước.
Quý Từ, là chàng trai mang trong mình nhiều vết thương nhưng luôn được anh khéo léo che đậy tất cả. Từ một cậu bé ở vùng nông thôn hẻo lánh trở thành phó tổng của tập đoàn Liễu Thế thật không hề dễ dàng và đơn giản. Anh đã đánh đổi bao nhiêu mồ hôi, nước mắt và cả xương máu để có được mọi thứ.
Ngay từ bé, mẹ ruột không nhận anh. Quý Từ vẫn kiên trì lặn lội lên Bắc Kinh tìm mẹ nhưng giữa đường lại ngã gục. Nếu năm ấy không được Trình Âm cứu về, giờ đã không có anh của ngày hôm nay.
Năm đó, Quý Từ mất liên lạc với Trình Âm. Sau đó, anh ra nước ngoài du học và từng bước leo lên, ngồi vào vị trí phó tổng giám đốc của tập đoàn Liễu Thế. Bề ngoài là vậy, nhưng không ai biết anh là con rối do Phó Tĩnh cài cắm vào.
Sau khi gặp lại Trình Âm ở tập đoàn Liễu Thế, cảm xúc trong lòng Quý Từ khá hỗn loạn, vừa muốn gặp lại cô vừa muốn không gặp lại cô.
Quý Từ lúc này mới biết suốt bao nhiêu năm qua, Trình Âm đã có cuộc sống vất vả khốn khó đến thế nào. Ăn không dám ăn, mặc không dám mặc và điều đặc biệt cô đã có một đứa con gái năm tuổi.
Khi biết Quý Từ trở thành sếp của mình, Trình Âm chưa từng trốn tránh mà thay vào đó có sợ mất việc nhiều hơn. Ngày đó là anh ra đi không lời từ biệt, là anh đã bỏ rơi cô trước. Dù còn yêu thì sao chứ, anh và cô đã không thể trở lại như trước được nữa rồi.
Lửa gần rơm lâu ngày rồi cũng bén, tình yêu thuở ban đầu lại một lần nữa ùa về. Là ai sẽ nói rõ lòng mình trước đây? Ai sẽ là người hạ tôn nghiêm của bản thân xuống mà “cam tâm tình nguyện” đón lấy tình yêu mà họ đã bỏ lỡ nhiều năm?
Nhưng giữa đường lại xuất hiện một Trần Gia Kỳ đã yêu thầm Trình Âm thật lâu chưa từng buông bỏ. Trình Âm thà chọn Trần Gia Kỳ cũng không lựa chọn Quý Từ. Thế nhưng khi gặp gỡ người thân của Trần Gia Kỳ, cô mới biết gia đình anh hào môn bề thế như thế nào. Họ làm sao có thể chấp nhận một người con dâu như cô?
Trình Âm biết khó mà lui nhưng đăng ký hộ khẩu cho Trình Lộc Tuyết để đi học vẫn là vấn đề nan giải với cô. Đúng lúc này, Quý Từ xuất hiện, anh cam tâm tình nguyện làm mọi thứ như cô mong muốn, chỉ để đổi lấy một năm ở bên cạnh cô mà thôi.
Hợp đồng kết hôn chỉ có một năm nhưng Quý Từ luôn trân trọng mọi khoảnh khắc bên Trình Âm và Trình Lộc Tuyết. Mọi thứ cứ êm đềm như thế cho đến khi con gái nhỏ bị bắt cóc. Mặc dù cô bé có thể tự thoát được nhưng cũng mở ra một bí mật mà đến cả Qúy Từ và Trình Âm đều ngỡ ngàng.
Hóa ra ngày tuyết rơi năm đó, đã có một Tam Ca xuất hiện cứu Trình Âm và cùng cô rơi vào trầm luân. Khi biết được Trình Lộc Tuyết là con gái ruột của mình, lòng anh dậy lên từng cơn sóng. Ăn năn hối lỗi, ân hận và dằn vặt chính mình. Anh đã để con gái anh và người anh yêu phải khổ sở nhiều năm như vậy.
Nhưng mọi việc Qúy Từ làm, anh lại không muốn Trình Âm biết một chút nào hết. Lấy thân mình ra thử nghiệm để cứu lấy Hi Hòa, lật đổ Liễu Thế đòi lại công bằng cho mẹ cô Trình Mẫn Hoa, cũng chính là người thầy đã dẫn dắt anh. Bởi vì, cái c hết của bà có quá nhiều khuẩn khúc chưa lời giải đáp.
Qúy Từ âm thầm làm mọi thứ chỉ để đổi lấy cuộc sống bình yên cho mẹ con Trình Âm. Cuộc đời của anh, đã nợ họ quá nhiều. Tình yêu mà Quý Từ dành cho Trình Âm luôn sâu đậm đến thế, âm thầm sắp xếp hết thảy mà chính bản thân cô cũng không biết.
“Anh sẵn sàng gánh cả thân xác tàn tạ này để chiến đấu đến phút chót vì cô.”
Tình yêu có đúng có sai, có bắt đầu thì sẽ có kết thúc, bằng lòng với những gì mình đang có mới là điều đáng trân trọng nhất. Hạnh phúc của Quý Từ và Trình Âm hôm nay là những đánh đổi rất nhiều từ quá khứ cho đến hiện tại. Chỉ mong, tương lai dài lâu, bên nhau đến bạc đầu không chia lìa nữa.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Bông hồng có gai
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved