logo
REVIEW>> MÙA HÈ HOANG DÃ
mua-he-hoang-da
Tìm truyện
Donate

MÙA HÈ HOANG DÃ

Tác giả:

Toàn Nhị

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Designer:

AI_Tịch Lam

Độ dài: 180

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 354

Đối với Hứa Chi Hạ, những ký ức thuộc về mùa hè năm 2005 là thước phim đen trắng cả đời cô không muốn nhớ lại.

Chi Hạ không có bố, sống cùng bà ngoại ở làng Lan nhưng bị cậu mợ chì chiết không buông. Mẹ của cô, Phương Thanh, đã từ bỏ lý tưởng của mình để đưa cô đến thành phố Ngọc Hòa làm lại từ đầu.

Hai mẹ con thuê nhà ở khu trọ Xây dựng, do giá rẻ nên vô cùng hỗn loạn, loại người gì cũng có, khiến cho cuộc sống mới ở Ngọc Hòa càng lúc càng khác xa kỳ vọng ban đầu của cô.

Các bạn ở làng Lan ghen tị cô được đến thành phố, nhưng những người ở Ngọc Hòa lại xem cô là đồ nhà quê. Hứa Chi Hạ hiền lành tốt tính, bị người ta lợi dụng vẫn vui vẻ trực nhật giúp, cô hy vọng chỉ cần đủ chân thành, cô cũng sẽ có một tình bạn thật sự.

Nhưng chính người bạn này lại gián tiếp đẩy cô vào cảnh b ạo l ực học đường, mỗi ngày đi học đều như bị t ra t ấn. Hứa Chi Hạ thương mẹ vất vả, nhẫn nhịn chịu đựng, lúc tủi thân chỉ dám khóc một mình.

Nhắc đến Tiêu Dã, cô thường nghe mọi người nói, không ai dám đụng đến anh, kể cả đám đầu gấu trường bên cạnh. Cô đã đến hỏi anh rằng: “Anh có thể bảo vệ em không?”

Tiêu Dã đáp: “Đến cả bản thân mình cũng không tự bảo vệ được, bị b ắt n ạt là đáng đời.”

Hứa Chi Hạ đã nghĩ anh thật là vô tâm, nhưng anh hoàn toàn có quyền nói ra câu đó.

Nhà của Tiêu Dã nằm đối diện nhà cô. Ngay từ những ngày đầu, cô đã nghe thấy tiếng c hửi m ắng đ ánh đ ập dã man phát ra từ sau cánh cửa nhà họ. Tiếng động ấy ngày một lớn, đến mức Phương Thanh không thể làm ngơ nữa mà phải gõ cửa can thiệp.

Đó là tiếng Tiêu Dã bị bố b ạo h ành.

Hàng xóm nói rằng anh đã bị bố đ ánh từ rất lâu về trước, họ cũng từng gọi cảnh sát, nhưng Tiêu Cường lấy cớ “dạy dỗ con cái” nên không chịu dừng lại, dần dà không còn ai muốn can ngăn nữa.

Trong nhà anh vẫn còn bà nội nằm liệt giường. Tiêu Cường thua bạc không có chỗ phát tiết sẽ ra tay với bà, Tiêu Dã đành phải cắn răng hứng chịu.

Từ những năm tháng thời thơ ấu, cho đến năm 17 tuổi, khi bà nội mất, tất cả đều nên có một khởi đầu mới.

***

Đầu năm 2006, Tiêu Cường vào t ù, Tiêu Dã được Phương Thanh động viên thi đại học. Hứa Chi Hạ chiến thắng nhiều cuộc thi hội họa, năng khiếu trời ban giúp cô vượt qua nhiều người khác.

Khi hy vọng về cuộc sống tốt đẹp đang nhen nhóm, lại lần nữa bị thực tại tàn nhẫn dập tắt.

Tháng 7 năm ấy, người bạn duy nhất của Hứa Chi Hạ và cũng là mẹ cô, bị s át h ại.

Khi tro cốt bà chưa kịp nguội, cô đã bị trả về cho cậu mợ, sống như một con ở, thậm chí mợ còn tính gả cô đi để lấy sính lễ cho anh họ cưới vợ.

Hứa Chi Hạ không thể tưởng tượng nổi, nếu như không có Tiêu Dã, nửa đời sau của cô sẽ ra sao.

Anh xuất hiện như một vị cứu tinh, cộc cằn hỏi cô: “Em có muốn đi theo anh không?”

Tuy rằng anh không dư dả, nhưng chắc chắn sẽ không bỏ mặc em, cũng sẽ cho em đi học, thậm chí là thi đại học.

Đó là cọng rơm cứu mạng cuối cùng Hứa Chi Hạ có thể nắm lấy.

Và thế là, những kỷ niệm thuộc về mùa hè thời niên thiếu của Hứa Chi Hạ đã trở thành bức tranh cả đời cô muốn khắc ghi trong lòng.

Tiêu Dã làm việc ở xưởng sửa xe, lăn lộn trong dầu nhớt khói bụi, được bao nhiêu đều đưa cho cô đi chợ, đóng học phí.

Mãi đến sau này, khi Hứa Chi Hạ nhận lại bố ruột, cô đã là sinh viên xuất sắc của học viện Mỹ thuật nổi tiếng toàn quốc, vẽ ra nhiều tác phẩm được chuyên gia đánh giá cao, được một chàng trai thư sinh nho nhã theo đuổi, người người khen ngợi vây quanh.

Không một ai ủng hộ việc cô và Tiêu Dã ở bên nhau, với lý do anh chỉ là một thợ sửa xe nghèo, có quăng tám cây sào cũng không thể so với họa sĩ tầm cỡ như cô.

Cậu mợ cũng chen một chân, khóc lóc kể rằng cô bị anh dụ dỗ bỏ nhà ra đi, những năm qua hẳn là sống rất khổ sở.

Hứa Chi Hạ có thể không vẽ tranh, nhưng không một ai được động đến Tiêu Dã.

Chính cái nghề sửa xe đó đã nuôi cô ăn học, chi trả toàn bộ học phí vẽ tranh đắt đỏ, còn giúp cô đến thủ đô để tham gia các cuộc thi lớn, thi đỗ vào học viện Mỹ thuật.

Đằng sau những bộ quần áo xinh đẹp lộng lẫy của Hứa Chi Hạ, là chiếc áo dính đầy dầu nhớt giặt đến bạc màu của Tiêu Dã.

Đằng sau đôi tay mềm mại khéo léo của cô, là bàn tay đầy vết chai sạn không thể rửa sạch của Tiêu Dã, cũng là những miếng cao dán nóng rát chằng chịt trên lưng mỗi đêm của anh.

Do cuộc sống quá mức chật vật nên khó tránh khỏi những lúc lời ra tiếng vào, Tiêu Dã mệt mỏi đôi khi rất hung dữ, tức giận đều hay quát tháo, dọa cho Hứa Chi Hạ rưng rưng nước mắt. Nhưng cô biết, anh vẫn luôn là người dễ mềm lòng.

Khi Hứa Chi Hạ bước vào thời kỳ thiếu nữ, cảm xúc lên xuống thất thường, anh tức đến mức quai hàm nghiến chặt, vẫn thở dài bảo: “Tiểu tổ tông, anh xin lỗi.”

Lúc đưa cô rời khỏi làng Lan, anh mới tròn 18 tuổi. Anh không có kinh nghiệm nuôi dạy trẻ con, chỉ biết nghiêm khắc nổi nóng với cô. Anh nhớ rõ chu kỳ của Chi Hạ, lần nào trong nhà cũng có đường đỏ trữ sẵn. Vốn dĩ rất bận rộn, may mà cô vẫn luôn là đứa trẻ hiểu chuyện.

Anh không bao giờ sắm sửa cho mình, lại chưa từng để Hứa Chi Hạ phải chịu thiệt.

Bờ vai của anh vững chãi, từng làm gối kê cho cô ngủ gật, cũng là điểm tựa duy nhất nâng đỡ cuộc đời cô.

Người ngoài nghi kỵ mối quan hệ giữa bọn họ, nhưng Hứa Chi Hạ rõ ràng, anh chưa bao giờ vượt qua giới hạn anh em.

Chỉ có cô, luôn năm lần bảy lượt muốn chọc thủng tầng giấy mong manh ấy.

Cô muốn trưởng thành thật nhanh, để có thể cùng anh gánh vác cuộc sống, để khiến anh nhìn mình bằng con mắt khác, chấp nhận cô như một người phụ nữ chứ không phải là em gái.

Ở Bắc Đô, vốn là một thành phố xa hoa lộng lẫy, nhưng Hứa Chi Hạ lại không biết đi đâu.

Ở Ngọc Hòa, cho dù đi xa đến đâu, cô cũng biết đường để trở về nhà.

***

Tiêu Dã vốn dĩ có hàng trăm lý do để từ chối Hứa Chi Hạ.

Cô ra đời vào ngày Hạ Chí, nên có tên là Chi Hạ. Còn anh, sau khi ra đời bị vứt ngoài cửa nhà Tiêu Cường, bị ông ta gọi là đứa con hoang, nên có tên là Dã.

Thuở niên thiếu bị Tiêu Cường b ạo h ành, anh may mắn có Phương Thanh ra tay giúp đỡ, cổ vũ động viên anh đứng lên vì chính bản thân mình.

Vì thế, Tiêu Dã đã tự tay đ âm dao vào bụng mình để đưa Tiêu Cường vào t ù.

Sau đó nghiêm túc học hành, chuẩn bị cho kỳ thi đại học.

Anh thi được hơn 500 điểm, đủ sức vào ngôi trường mà anh vẫn luôn mơ ước.

Nhưng khi cầm giấy báo điểm trên tay, anh lại chợt nhớ đến cô bé con da đen nhẻm, đi chân trần ra rẫy bẻ bắp ở làng Lan. Sau khi mẹ mất, cô trở nên thật tàn tạ.

Trong một thoáng, Tiêu Dã đã nghĩ, mẹ kiếp, thật đúng là số trời.

Thế là anh xé giấy báo điểm, bắt xe buýt trở lại làng Lan, đưa Hứa Chi Hạ về nhà.

Xem như là trả ơn cho Phương Thanh vì đã cứu anh một mạng, cũng đã động viên anh theo đuổi ước mơ. Mặc dù bây giờ không còn cơ hội nữa, nhưng Tiêu Dã không hối hận.

Nhiều năm về sau, anh cũng chưa từng hối hận.

Tiêu Dã nhớ mãi ngày hôm đó, vì cứu một đứa trẻ mà anh bị xe c án qua chân, đi cấp cứu trong đêm. Hứa Chi Hạ khóc như thể trời sắp sập xuống, khóc đến mức khiến lòng anh tê dại hẳn đi.

Hình như lâu lắm rồi, không còn ai vì anh mà khóc như thế nữa.

Cô là niềm tự hào duy nhất của Tiêu Dã. Vừa ngoan ngoãn hiểu chuyện, vừa học giỏi vẽ đẹp, lại ân cần chu đáo.

Cô muốn mãi ở cạnh anh, nhưng anh không muốn giữ cô lại.

Cuộc đời của anh đã bị trói buộc ở Ngọc Hòa, định sẵn là sẽ kết thúc tại đây. Anh vốn đã mục nát trong bùn lầy, được nhìn thấy ánh mặt trời cũng là một may mắn.

Cô thì khác, cô có tiền đồ rộng mở, nên đi khám phá thế giới tươi đẹp ngoài kia, tuyệt đối không thể ngã xuống vũng bùn này cùng anh. Nơi cô muốn đi, anh không thể đến. Quãng đời còn lại không thể che chở cho cô, chỉ đành phải dựa vào chính bản thân.

Nhưng giữa hàng trăm cái cớ, chỉ có duy nhất một lý do để Tiêu Dã đáp lại Hứa Chi Hạ.

Làm sao có thể nói rằng, trong những năm tháng bước đi cùng nhau, anh đã vô tình nảy sinh tham luyến sự ngọt ngào và rạng rỡ đọng lại trên khóe mắt cùng nụ cười của cô. Cô giống như một mùa hạ nhỏ, chậm rãi và từng chút một lấp đầy trái tim anh.

Vào một ngày nào đó, anh chợt nhận ra Chi Hạ đã trưởng thành, trở nên xinh đẹp đến hút hồn, tình yêu bỗng chốc trào dâng như thủy triều.

Vì muốn cho cô một tương lai, anh đã theo đoàn đua mạo hiểm dấn thân đến sa mạc Tây Bắc, suýt chút nữa chôn thây trong bão cát.

Cũng vì muốn cho cô một tương lai, Tiêu Dã đã ôm Tiêu Cường cùng lao xuống dòng sông chảy siết, không một lần ngoảnh đầu nhìn lại.

Hứa Chi Hạ, em là báu vật cả đời này của anh.

Nếu như có thể sống sót trở về, anh nhất định sẽ đến, tìm em.

____

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN