logo
REVIEW>> MỘT PHÚT DỊU DÀNG, NỬA ĐỜI TÌNH THÂM
mot-phut-diu-dang-n-a-doi-tinh-tham
Tìm truyện

MỘT PHÚT DỊU DÀNG, NỬA ĐỜI TÌNH THÂM

Tác giả:

Mạt Thanh Ti

Độ dài: 59

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 131

Giới thiệu:

Lần đầu tiên nghe thấy giọng nói của anh trên đài phát thanh, Tiêu Nhược chỉ mới 21 tuổi.

Nửa năm sau, cô đứng ở cửa đài phát thanh nhìn thấy anh, hai mắt đỏ hoe.

Ngay lúc đó, cô đã chắc chắn một chuyện: Chính là anh.

Người đàn ông sinh ra vô cùng anh tuấn, không hề có chút khói bụi trên người.

Người đàn ông khiến trái tim cô đập mạnh, khiến cô quên mất phải dè dặt, khiến xương cốt cô đều biến thành nước – Hứa Gia Ngôn.

Đáng tiếc, anh giỏi giang nhưng lại đi đứng bất tiện.

Không ai biết cô đã dùng bao nhiêu giọt nước mắt, bao nhiêu lời nói nhỏ nhẹ và làm bao nhiêu chuyện để chọc thủng trái tim anh, sau đó mới có thể khiến người đàn ông cô đơn suốt chín năm trời vơi đi mặc cảm tự ti trong lòng. Mới có thể khiến anh ngồi xổm xuống, cúi đầu xuống trước mặt cô và nói một câu mà anh đã không nói trong nhiều năm nay…

“Nhược Nhược, chân anh đau quá.”

Khiến trong cái đêm đau thấu tim gan đó, anh nghẹn ngào nói với cô rằng: “Nhược Nhược, sau này anh sẽ bịt tai của mình lại vì em.”

Cuối cùng, một ngày nào đó của sau này, người đàn ông ở trong đám đông khi hôn trán sẽ đỏ mặt, đứng ở sảnh lớn sân bay, đánh rơi cây nạng trong tay xuống đất, ôm lấy khuôn mặt và hôn lên môi cô.

***

Cuộc đời của mỗi người luôn sẽ có những ngày mưa bên cạnh những ngày nắng. Những ngày nắng, người ta tự tin bước đi dưới ánh mặt trời, vui vẻ tận hưởng sự ấm áp mà ánh mặt trời mang đến. Nhưng vào những ngày mưa, con người ta lại nép mình dưới tán ô, chỉ muốn tìm nơi trú ẩn thật nhanh để khỏi phải ướt.

Không phải ngày nào trời cũng có nắng, không phải ngày nào trời cũng sẽ mưa.

Cũng vì thế mà có đôi khi, chỉ vì một người luôn xuất hiện với dáng vẻ ung dung bình thản, người ta lại mặc định rằng họ chưa từng trải qua những ngày mưa, khiến người ta lầm tưởng rằng cuộc đời của họ luôn rạng rỡ tươi sáng, như thể việc ánh nắng chiếu rọi xung quanh họ vốn đã thuộc về họ ngay từ thuở đầu.

Cuộc đời của Hứa Gia Ngôn cũng vậy.

Trước năm hai mươi mốt tuổi, anh luôn hăng hái và tràn đầy nhiệt huyết, cũng giống như bao cô cậu sinh viên cùng tuổi. Anh từng chạy không biết bao nhiêu vòng trên sân bóng rổ, là đội trưởng đội bóng rổ dẫn dắt đội bóng giành về không biết bao nhiêu chiến thắng. Anh cũng là đội phó đội phát thanh trường, là “nam thần” trong mộng của nữ sinh toàn trường. Anh còn từng có một gia đình nhỏ đủ đầy bố mẹ, mỗi tối trở về sẽ có ngọn đèn nhỏ mẹ để lại chờ anh, sẽ có những lời động viên của bố tiếp thêm cho anh không biết bao nhiêu động lực.

Khi đó, mọi ngóc ngách trong cuộc đời của anh đều tràn ngập ánh nắng, mỗi ngày sống là một ngày anh không ngừng hướng về phía tương lai tươi đẹp. Nhưng rồi, sau những ngày nắng ấy, cuộc đời của anh chỉ còn lại những ngày mưa rả rích, bao hào quang từng có cũng lần lượt trôi theo cơn mưa dài không hồi kết.

Một ngày kia, anh thấy mình tỉnh dậy trong bệnh viện, anh nghe tin bố mẹ của anh đã mất và chi dưới bên trái của anh cũng đã không còn…

Từ đó trở đi, ánh nắng không bao giờ quay trở lại, thế giới của anh cũng chìm trong tối tăm, không còn chút sức sống hay chút hy vọng nào nữa.

Anh một lần nữa học cách đứng lên, học cách bắt đầu lại tất cả mọi thứ để viết tiếp cuộc đời còn chưa chấm dứt kia. Anh lắp chân giả, tập đứng lên, rồi anh học cách dùng nạng, học lại cách bước đi. Anh tiếp tục công việc ở đài phát thanh, trở thành một phát thanh viên. Anh tập làm quen với những ánh mắt thương hại, những ánh mắt xót xa, tiếc nuối của những người xung quanh. Anh cũng sắp xếp cuộc sống thật chu toàn, sẵn sàng hết tất cả để sống cô độc như thế cho đến hết cuộc đời.

Cho đến một ngày, có một cô gái xông vào cuộc đời của anh, mặc cho anh từ chối, buông lời “tiễn khách”, thậm chí là lạnh nhạt, thờ ơ bao nhiêu lần, cô vẫn cố chấp ở lại, nhìn anh bằng đôi mắt to ngập nước, níu lấy góc áo anh, kiên định nói từng chữ: Hứa Gia Ngôn, em rất thích anh.

Cô nói, cô thích anh, đã thích suốt ba năm rồi.

Cô nói, anh đừng coi thường tình cảm của em, cùng đừng đẩy em ra xa.

Cô nói, em có thể thích anh ba năm, sẽ không sợ phải chờ đợi anh thêm bao nhiêu cái “ba năm” nữa.

Bao nhiêu ngày đêm chờ một ngày nắng trong mưa, cuối cùng đến hôm nay Hứa Gia Ngôn cũng đợi được ánh sáng ấy. Chỉ là, anh lại không hề mừng rỡ như bản thân vẫn nghĩ, mà trái lại, anh chỉ cảm thấy tự ti, cảm thấy bản thân… không còn xứng để được ánh sáng tốt đẹp ấy ôm lấy nữa…

Tiêu Nhược được sinh ra trong một gia đình đủ đầy, hạnh phúc. Cô có bố mẹ yêu thương, được lớn lên trong tình yêu thương, chưa từng biết thiếu thốn là gì. Bản thân cô cũng là một cô gái giỏi giang, có chính kiến, luôn biết nỗ lực. Mười sáu tuổi, cô thi đậu vào lớp đại học dành cho thiếu niên. Hai mươi tuổi, cô tốt nghiệp đại học, bước chân vào tập đoàn Tiêu thị, từng bước gánh vác trọng trách tiếp quản tập đoàn to lớn mà bố đã mất cả nửa đời người gầy dựng nên.

Cô luôn đứng trên nơi cao, sớm đã quen với việc bận rộn, ngày ngày dốc sức trên thương trường, gặp chuyện gì cũng bình thản đối mặt, luôn mạnh mẽ, kiên định và chưa bao giờ lùi bước bất kể khó khăn có ra sao.

Ở cô có một sự trưởng thành, chín chắn mà phần lớn những người cùng tuổi khó có được. Có lẽ là vì khi các bạn cùng tuổi vừa chập chững bước vào cánh cửa cấp ba, cô đã xuất sắc giành được suất bước vào đại học sớm. Có lẽ là khi mà ở tuổi hai mươi, người ta vẫn còn đang hoang mang trước những ngã rẽ của cuộc đời, không biết nên lựa chọn ra sao, thì cô đã thẳng tiến vào Tiêu thị, từng bước trở thành Tổng giám đốc Tiêu như kế hoạch mà cô đã vạch ra cho cuộc đời mình.

Cô luôn có kế hoạch cho mọi việc, mọi sự kiện trong cuộc đời, chưa bao giờ để bản thân phải rơi vào tình thế luống cuống, không biết phải làm gì. Vậy mà chỉ khi đứng trước Hứa Gia Ngôn, cô lại chợt mất đi sự dứt khoát, chín chắn thường ngày của “Tổng giám đốc Tiêu”, trở về làm một Tiêu Nhược ngại ngùng, chần chừ, một Tiêu Nhược loay hoay không biết bản thân có nên tiến đến trước mặt anh, đưa anh chiếc ô hay không.

Cô từng ghét trời mưa, ghét bầu trời u tối, mặt đất ẩm ướt mà trời mưa mang lại biết bao. Sau khi gặp anh, cô càng có thêm lý do để “ghét cay ghét đắng” trời mưa. Vì mỗi khi trời mưa, đường sẽ trơn trượt, dù Hứa Gia Ngôn chống nạng hay ngồi xe lăn thì cũng sẽ gặp khó khăn khi di chuyển.

Nhưng thật ra, nghĩ kỹ lại, cô lại thấy trời mưa chẳng đáng ghét đến thế. Vì mỗi khi trời mưa, cô lại có lý do để đến gần anh, dù rằng chỉ là lặng lẽ đẩy xe lăn giúp anh đi qua một đoạn đường rất ngắn.

Tiêu Nhược biết bản thân là một cô gái rất cứng đầu và cố chấp, đến nỗi, những gì cô đã xác định phải có được thì nhất định sẽ kiên trì đến cùng, chưa nỗ lực đến phút cuối thì ắt sẽ không chết tâm. Chỉ là, trong tình cảm, cô nhận ra bản thân không chỉ cứng đầu, cố chấp, mà còn hết sức tham lam.

Ban đầu, khi chỉ mới nghe giọng anh qua đài phát thanh, cô đã biết chắc anh là một người dịu dàng, thế là ngày ngày cô đều bật đài phát thanh đúng giờ chỉ để được nghe thấy giọng nói của anh. Nhưng sau một thời gian, nghe thấy giọng của anh thôi là chưa đủ, cô đã tìm đến đài phát thanh nơi anh làm việc, hỏi thăm tên của anh, đó là lần đầu tiên cô nghe đến cái tên Hứa Gia Ngôn.

Cô từng cho rằng chỉ cần biết tên anh, lâu lâu lặng lẽ ngắm nhìn anh từ phía xa, như vậy đã quá đủ rồi. Nhưng tình cảm đơn phương ấy cứ như một chiếc hố sâu không đáy, nó khiến cô chẳng biết thế nào là đủ, việc lặng lẽ nhìn anh, khẽ gọi tên anh trong lòng, yêu thầm anh thế này… không còn đủ nữa.

Cô muốn xuất hiện trước mặt anh, muốn đường đường chính chính ở bên cạnh anh. Cô không muốn phải chịu cảnh đắn đo suốt cả tiếng đồng hồ vì không biết có nên tiến đến đưa ô cho anh không, rồi sau cùng lại trở về với nỗi thất vọng, tự trách bản thân không ngừng chỉ vì khi ấy không dám tiến lên. Cô càng không muốn lặng lẽ nhìn anh gồng mình lên giữa mùa đông âm độ, còn bản thân lại hèn nhát đứng trong góc khuất đằng sau, không biết phải dùng thân phận gì để giúp anh đi qua đoạn đường ấy.

Và một lần ấy, cô đã can đảm đẩy cánh cửa yêu thầm ra, dứt khoát bước từng bước về phía anh, đưa cho anh chiếc ô mà cô đã sớm chuẩn bị vì anh.

Có lẽ, ngay từ khoảnh khắc tán ô của cô hướng về phía anh, có một thứ gì đó trong lòng anh đã lặng lẽ đổi khác.

Anh vốn đã quen di chuyển từng bước khó nhọc trong mưa, vốn đã chuẩn bị sẵn sàng để sống đơn độc hết quãng đời còn lại, đến mức ngỡ rằng bản thân sẽ chẳng bao giờ cần có ai bên cạnh.

Nhưng cô lại xuất hiện, sự xuất hiện ấy nhẹ nhàng vô cùng, như một tia sáng len qua từng tầng mây xám xịt, lần đầu tiên khiến cho anh hiểu, hoá ra chính anh cũng khao khát được ánh sáng ôm lấy, được tình yêu lấp đầy đến thế.

Tiêu Nhược không đến cùng ánh sáng, mà cô chính là ánh sáng soi rọi cả nửa đời sau của anh.

“Anh sẽ mãi mãi theo đuổi ánh sáng ấy…”

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: The Atlamtis

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN