logo
REVIEW>> MỐI TÌNH ĐẦU TUẦN HOÀN
moi-tinh-dau-tuan-hoan
Tìm truyện

MỐI TÌNH ĐẦU TUẦN HOÀN

Tác giả:

Dung Vô Tiên

Designer:

AI_Nha Thanh

Độ dài: 96

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 19

Giới thiệu:

Nhiều năm sau gặp lại, Lộ Kinh Đường luôn cảm thấy cô bạn học cũ tên Ôn Chước Hoa này dường như rất ghét mình.

Anh đã tự kiểm điểm bản thân không biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn không tài nào hiểu nổi rốt cuộc bản thân đã làm gì để khiến cô ghét anh đến vậy.

Thế rồi càng nghĩ về chuyện đó, anh lại càng thấy có hứng thú với Ôn Chước Hoa.

Bộ phận quan hệ xã hội của công ty vẫn đều đặn gửi báo cáo như thường lệ, đính kèm ảnh chụp màn hình từ khoản marketing hạng ba với dòng tiêu đề giật gân: [Người thừa kế số một của gia tộc hào môn đ iên cuồng theo đuổi mỹ nữ Đại học Nam Thành! Hai người từng là bạn học cấp ba, tái ngộ thắp lại tình xưa!]

Sau đó, họ cẩn thận xin chỉ thị: “Chúng tôi đã xóa một số tin đồn không đúng sự thật như thường lệ…”

Lộ Kinh Đường vừa chọn xong bó hoa định tặng cho người thương hôm nay, nghe vậy thì uể oải ngắt lời: “Bây giờ công ty của chúng ta đến cả tin thật cũng phải xóa à?”

Mọi người đều cảm thán: Lộ Kinh Đường theo đuổi người ta mãnh liệt thật đấy!

Ngay cả chính anh sau khi uống say cũng thừa nhận rằng trước đây Ôn Chước Hoa ghét anh như vậy, rõ ràng là anh đã động lòng trước.

Cho đến một ngày, anh tình cờ lục lại được một bản ghi chuyển khoản, thời gian trùng khớp với năm hai người tái ngộ.

Trong bản ghi đó còn có lời nhắn từ Ôn Chước Hoa, người mà khi đó đang không còn một xu dính túi: [Trả tiền cho cậu rồi, hình như ngay cả lý do để nhớ nhung cũng chẳng còn nữa.]

“Mối tình đầu tuần hoàn” có nghĩa là: Vào những thời điểm khác nhau trong cuộc đời, con người ta sẽ lại một lần nữa yêu cùng một người.

Nhưng không sao cả,

Anh sẽ đi xuyên qua thời gian để một lần nữa rung động vì em.

Tái ngộ sau nhiều năm, cô gái từng yêu thầm chàng trai. Gặp lại sau nhiều năm, lần này chàng trai theo đuổi cô gái.

***

Ôn Chước Hoa chưa từng nghĩ sẽ có ngày cô gặp lại Lộ Kinh Đường.

Dù rằng trước kia hai người là bạn cùng trường cấp ba, dù rằng cô từng nghe tên anh vô số lần, nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy mình và anh là người của cùng một thế giới.

Khi ấy, Lộ Kinh Đường là cái tên nổi đình nổi đám khắp trường Trung học Thanh Trí. Tuy học ở lớp quốc tế, nhưng tên anh vẫn phủ sóng rộng rãi ở các lớp luyện thi đại học và các khối lớp khác.

Ôn Chước Hoa cũng thích thầm anh giống bao nữ sinh khác, nhưng cô chẳng cần phải cố ý dò la tin tức hay thu thập “tình báo” về anh như họ, vì cô đi đến đâu cũng sẽ nghe có người đang bàn tán về anh…

Hôm nay thì nghe nói anh vừa đạt giải nhất cuộc thi Vật lý, ngày mai lại nghe tin có người tỏ tình với anh nhưng lại bị anh từ chối phũ phàng, ngày kia lại là chuyện anh trèo tường trốn học chơi game, bị giám thị bắt tại trận.

Dù anh ở đâu hay có đi đến đâu, thì cái tên Lộ Kinh Đường luôn đủ sức nóng để trở thành “tâm điểm”, khiến người ta vừa không nhịn được mà chú ý đến anh, vừa phải ngước lên để nhìn anh. Mặc dù anh chẳng để tâm đến ai, nhưng dường như cả thế giới đều đang chú ý đến anh.

“Cả thế giới” khi ấy… cũng bao gồm cả Ôn Chước Hoa.

Bên cạnh Lộ Kinh Đường, cái tên Ôn Chước Hoa cũng được xếp vào hàng “nổi tiếng” tại trường Trung học Thanh Trí. Cô nổi tiếng không phải vì xuất thân giàu có, gia cảnh nổi bật hay là một “cô chiêu” kiêu kỳ. Mà cô nổi tiếng vì vẻ ngoài xinh đẹp và vì thành tích đứng đầu “vạn năm không nhường ai” trong lớp luyện thi.

Phần lớn học sinh trong trường Trung học Thanh Trí đều thuộc hàng con nhà khá giả, có điều kiện. Cứ đến dịp khai giảng, trước cổng trường lại có rất nhiều siêu xe, chẳng khác nào triển lãm siêu xe cao cấp quy mô lớn.

Nhưng Ôn Chước Hoa lại không phải là con nhà khá giả, nhà cô cũng chẳng có điều kiện. Mà điều khiến mọi người ấn tượng nhất về cô đó chính là: dù có vẻ ngoài xinh đẹp, nhưng lại là một “mọt sách” chính hiệu, ngày ngày chỉ biết cắm đầu vào học.

Chỉ là, không một ai biết, trong những năm tháng ngây ngô còn ngồi trên ghế nhà trường ấy, cô mọt sách có vẻ ngoài xinh đẹp, người mà ai cũng cho rằng “chỉ biết đến học” ấy… từng lặng lẽ dõi theo ngôi sao sáng trên cao, từng dốc hết can đảm thích một người trong thầm lặng.

Ôn Chước Hoa của hai mươi mấy khó mà nhớ được cảm giác thầm thích một người của năm mười bảy tuổi. Nhưng nếu hỏi cô thích một người là như thế nào, có lẽ cô sẽ nói:

Đó là khi một người chỉ biết đến học, không thích ồn ào náo nhiệt lại muốn ra khán đài cổ vũ đội bóng rổ. Đó là khi mọi người trên khán đài đều reo hò cổ vũ anh ấy, chỉ có một người là ngồi im, dùng diễn xuất vụng về để che lấp đi trái tim đang đập loạn nhịp vì thiếu niên toả sáng ngoài sân bóng. Đó là khi một người không mấy bận tâm đến vật ngoài thân ước rằng, giá như mình có một chiếc điện thoại, chỉ vì người ấy muốn lưu giữ lại khoảnh khắc này mãi mãi. Đó là khi mơ màng viết vội ba chữ cái viết tắt tên anh ấy ở mép sách, nhưng khi tỉnh táo lại, lại chẳng nỡ xóa đi…

Dù cô nỗ lực chạy nhanh đến đâu, khoảng cách giữa họ như không chỉ không thu hẹp lại, mà trái lại, cứ ngày một xa hơn. Lộ Kinh Đường như một giấc mơ xa xôi mà cả đời Ôn Chước Hoa chẳng thể chạm đến.

Nhưng anh cũng là giấc mơ duy nhất mà Ôn Chước Hoa tỉnh táo cả đời dám mơ đến một cách không tỉnh táo…

Mấy năm xa cách tưởng như chỉ mới là chuyện hôm qua, vậy mà khi lại một lần nữa nghe thấy cái tên “Lộ Kinh Đường”, Ôn Chước Hoa cứ ngỡ đã qua mấy đời.

Cái tên anh đã biến mất khỏi cuộc đời cô từ rất lâu về trước. Lâu đến nỗi, có đôi khi bất giác nhớ lại thời cấp ba, ba chữ “Lộ Kinh Đường” chỉ hiện lên như một mảnh ký ức mờ nhoè, mong manh, như thể chưa từng tồn tại.

Vậy mà khoảnh khắc anh lại xuất hiện trước mắt cô sau nhiều năm xa cách, trái tim Ôn Chước Hoa vẫn khẽ run lên, như nhẹ nhàng nhắc cô rằng:

Anh ấy là Lộ Kinh Đường, là người mà mình từng một lòng hướng về như thể đã đánh mất lý trí, dẫu rằng mình và anh ấy thuộc về hai thế giới…

Dường như, lần nào Lộ Chước Hoa cũng sẽ là người đầu tiên phá vỡ một nguyên tắc nào đó của Lộ Kinh Đường, trở thành một cái “lần đầu tiên trong đời” nào đó của anh.

Lúc đầu, cô là người đầu tiên “không ưa” cậu chủ Lộ ra mặt. Là người đầu tiên tỏ vẻ ghét bỏ, không ngại cà khịa, đâm chọc anh công khai. Là người con gái đầu tiên dám “say rượu làm loạn” với anh. Là người đầu tiên giữ khoảng cách với anh, xem anh như không tồn tại.

Không chỉ có thế, cô còn là người đầu tiên khiến trái tim Lộ Kinh Đường đập lên loạn nhịp, khiến anh bồn chồn mỗi phút giây không được thấy cô, khiến anh nhếch môi cười vui vẻ khi được cô nhẹ nhàng dỗ dành.

Đã có một khoảnh khắc anh hoảng loạn, không muốn thừa nhận cảm xúc của mình đối với Ôn Chước Hoa có chút đặc biệt. Có lẽ là vì con người ta sẽ luôn có chút e dè trước những thứ hoàn toàn xa lạ, và đối với Lộ Kinh Đường, cảm giác được gọi là “rung động” này cũng giống như vậy.

Trước khi gặp Ôn Chước Hoa, anh hoàn toàn không hiểu “rung động”, không hiểu “thích” là cảm giác thế nào. Anh như là con cưng của trời, từ thuở lọt lòng, cuộc đời anh đã thuận buồm xuôi gió, chính anh cũng đã sớm quen đứng trên núi cao, quen nhìn ngắm thế giới rộng lớn, cũng quen làm trung tâm của sự chú ý.

Anh từng nhận được vô số lời tỏ tình, không thiếu người bày tỏ tình cảm với anh, nhưng có lẽ vì cảm xúc nhạt nhòa hơn người khác rất nhiều, mà anh không sao hiểu được lý do người khác thích mình, và càng không hiểu thích một người là cảm giác ra sao. Nhiều năm trôi qua, anh cũng sớm quen với việc cô độc đứng trên núi cao làm tâm điểm của mọi ánh nhìn, cũng đã sớm chấp nhận sự thật rằng có lẽ cả đời này mình sẽ không thể thích ai…

Mãi cho đến khoảnh khắc anh hoảng loạn vì trái tim mình đập loạn nhịp kia, anh nhận ra, anh đã hiểu thế nào là “thích” và anh đang “thích” một người.

Khoảnh khắc hoảng loạn ngắn ngủi kia nhanh chóng qua đi, thay thế bằng cảm giác tràn đầy và vui sướng, là thứ cảm giác hạnh phúc đến vô tận vì “thích một người” mà trước đây anh chưa từng cảm nhận được. Hoá ra, cảm giác thích một người lại sống động đến thế, đến nỗi khiến một người vốn luôn thờ ơ, lạnh nhạt với mọi thứ như anh cũng không kìm được mà kích động.

Bản kế hoạch cuộc đời anh chưa từng có chỗ cho chữ “yêu”. Nhưng giờ đây, khi Ôn Chước Hoa xuất hiện và bước vào thế giới của anh, anh mới hiểu, hoá ra bản kế hoạch ấy vẫn luôn khuyết thiếu một mảnh ghép trung tâm. Kể từ khoảnh khắc cô chậm rãi bước vào, bản kế hoạch ấy cũng như cuộc đời anh, mới thật sự trọn vẹn.

“Chỉ đơn giản là anh…

Muốn ở bên Ôn Chước Hoa.

Anh muốn khoảng cách giữa hai người gần hơn, muốn thấy cô cười nhiều hơn, muốn chứng kiến từng khoảnh khắc dù nhỏ bé hay trọng đại trong cuộc đời cô, muốn ôm cô khi cô khóc và là người đầu tiên vỗ tay khi cô tỏa sáng…”

“Ôn Chước Hoa, anh muốn yêu em, từ lần đầu gặp em ở buổi lễ khai giảng năm lớp 10, từng giây từng phút đều muốn…”

Thích em, yêu em rồi thương em… thật ra chẳng cần phải có lý do gì.

Nếu nhất định phải có một lý do cho tình cảm này, anh chỉ có thể nói là,

Lộ Kinh Đường từng là mối tình đầu mà Ôn Chước Hoa ấp ủ trong tim suốt bao năm, còn Ôn Chước Hoa chính là mối tình đầu tuần hoàn duy nhất và vĩnh viễn của Lộ Kinh Đường.

Dù có đi xuyên qua dòng thời gian, quay trở lại bao nhiêu lần, anh cũng sẽ lại rung động vì em, thích em và rồi yêu em, Yêu Yêu của anh.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Sim - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN