logo
REVIEW>> MINH MINH, MINH MINH
minh-minh-minh-minh
Tìm truyện
Donate

MINH MINH, MINH MINH

Designer:

AI_Bích Sơn

Độ dài: 97

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 2422

Tô Cảnh Thu thích cô gái khác.

Tư Minh Minh không yêu bất kỳ người đàn ông nào.

Nhưng bọn họ kết hôn.

Chuyện bắt đầu vào một mùa hè, khi một người vốn tựa tảng băng, chẳng có bất luận cảm tình gì như Tư Minh Minh bất chợt muốn kết hôn. Người vui mừng nhất chính là mẹ của cô, dù sao thì lời phán của tiểu đạo sĩ cùng bàn với Tư Minh Minh về việc cô sẽ cô độc suốt đời, luôn canh cánh trong lòng bà.

Biết bao nhiêu năm trôi qua, vô số người đến rồi lại đi trong cuộc đời Tư Minh Minh, đã khiến bà gần như cho rằng lời tiên tri năm nào của người kia là sự thật. Cho đến một ngày, con gái bà nói muốn tìm một người đàn ông để trải nghiệm cuộc sống hôn nhân.

Vừa hay, Tô Cảnh Thu lại nằm trong số những đối tượng mà mẹ cô tìm được. Anh là ông chủ tiệm ăn ngay cạnh tòa nhà công ty cô, vẻ ngoài bất cần, trên cánh tay cùng bắp chân còn có hình xăm rất lớn, chính là kiểu vừa nhìn đã khiến cho người khác có cảm giác là một tay ăn chơi, già đời.

Nhưng Tư Minh Minh đã gặp anh hai lần, trong ấn tượng của cô, Tô Cảnh Thu không chỉ đẹp mã, một thân cơ bắp, thoạt nhìn có vẻ hơi ngốc nghếch, nhưng nghiêm túc đánh giá lại cảm thấy anh không phải là một người nông cạn.

Tư Minh Minh cho rằng, nếu thật sự muốn thể nghiệm hôn nhân rốt cuộc là cái gì, vậy thì cùng một người không liên quan kết hôn nhất định sẽ rất kích thích. Vì thế, ở lần thứ ba gặp mặt, cũng là ngày bọn họ chính thức làm quen, Tư Minh Minh đề nghị kết hôn.

Tô Cảnh Thu nghĩ cô chắc chắn là điên rồi, còn điên hơn cả một kẻ vừa mới thất tình như anh. Thế nhưng ánh mắt khiêu khích của cô lại khiến lòng anh như mang một ngọn lửa bừng bừng bốc cháy. Khác với dáng vẻ trong sáng của cô gái anh thích, Tư Minh Minh giống như một nữ tướng đã trải qua rất nhiều trận đánh ác liệt, bất kỳ lúc nào cũng có thể đại sát tứ phương, khiến Tô Cảnh Thu bất chợt cảm thấy có hứng thú.

Anh đột nhiên muốn biết một kẻ “rỗng ruột” như anh chung sống với một “kẻ điên” như Tư Minh Minh sẽ như thế nào.

Vì thế, hai người xa lạ, sau một lần gặp gỡ, cùng nhau bước vào cuộc sống hôn nhân.

Tư Minh Minh không ngóng trông hôn nhân trở thành nơi che mưa chắn gió cho cô. Cô là kiểu, trời mưa thì tự mình mang dù, gió lớn thì không ra khỏi cửa, nếu nhất định phải đi thì cũng thản nhiên mà chịu mưa gió.

Nhân sinh dài đằng đẵng, có thể gặp được bất kỳ chuyện gì, cô chỉ muốn làm theo ý muốn của chính mình, tự mình thể nghiệm những thứ có thể xảy ra trên đoạn đường này. Dáng vẻ “tiên phong đạo cốt” của cô đã dọa lui những người bạn trai cũ của mình, có thể nghênh đón giây phút kết hôn, ít nhiều cũng nhờ sự dũng cảm của kẻ thất tình Tô Cảnh Thu.

Tư Minh Minh không có tình cảm, càng không có cái gọi là lãng mạn. Sự lãng mạn của Tô Cảnh thu cũng đã c hết cùng mối tình đơn phương của mình. Hôn nhân của bọn họ giống như một sự hợp tác, mỗi người đều mang mục đích riêng, cứ thế cùng nhau vượt qua đoạn đường trước mắt này.

Thế nhưng, hôn nhân chính là một việc rất kỳ diệu, trong yên lặng có thể từ từ thay đổi một người.

Người khác nhìn vào luôn cho rằng Tô Cảnh Thu giống như một bình hoa ngu ngốc, nhưng họ chưa bao giờ nghĩ đến nếu chỉ là một bình hoa, thì thế nào anh lại có năng lực để đứng vững ở xã hội ăn thịt người này, có thể vừa quản lý một nhà hàng vào ban ngày, thêm một quán bar vào ban đêm, bận rộn đến mức chân không chạm đất.

Nhưng anh lười giải thích, cũng lười tranh thủ, trước mặt vận mệnh, anh luôn giữ thái độ thản nhiên tiếp thu, tùy tiện làm theo ý mình. Người khác ác cảm với hình xăm, nhưng anh muốn làm liền làm, mặc kệ ngoài kia họ dùng ánh mắt gì nhìn anh.

Anh thích dáng vẻ đơn thuần, luôn nỗ lực tiến về phía trước của Trịnh Lương. Nhưng không có được thì chúc phúc, không nhất định phải gượng ép, khiến tất cả cùng nghẹt thở.

Tô Cảnh Thu kỳ thật là một người cảm tính. Anh thừa nhận lúc kết hôn với Tư Minh Minh có chút bốc đồng, muốn phân cao thấp với thứ tình cảm không có được. Nhưng việc này không đồng nghĩa với việc, anh lẫn lộn mọi thứ, đem thứ này thay thế cho thứ kia.

Trịnh Lương là Trịnh Lương, Tư Minh Minh là Tư Minh Minh. Trịnh Lương là tình yêu, Tư Minh Minh là sinh hoạt. Người có thể không có tình yêu, cũng có thể mang tình yêu chuyển dời, nhưng mỗi ngày đều phải đối mặt với sinh hoạt.

Vợ tự mình chọn, có nuốt thuốc hối hận cũng không thể quay lại, hơn nữa cuộc sống bên cạnh cô kỳ thật rất thú vị, giống như một trận đánh ác liệt, khiến lòng anh dâng lên tiếng hò hét, hết đợt này đến đợt khác, đều đang kêu gọi một sự thắng lợi.

Trên thế giới này, có người mạnh miệng mềm lòng, có người nhu nhược vững tâm, có người ngoài lạnh trong nóng, cũng có người ngoài nóng trong lạnh. Người trong ngoài như một thật sự quá ít ỏi, người như Tô Cảnh Thu và Tô Minh Minh lại có rất nhiều.

Hôn nhân chính là đem hai người không hoàn mỹ trói buộc lại, mang khuyết điểm và ưu điểm cùng nhau tịnh tiến, yêu ghét tương sinh tương khắc, từ từ mài mòn góc cạnh để rồi khiến cho hai người học được cách hòa hợp.

Tư Minh Minh mang một thân kim cương thiết cốt, tưởng như rắn rỏi không gì chặn được, bình tĩnh lý trí, lại khuyết thiếu cảm tình. Thế nhưng, trong cuộc sống sinh hoạt gắn bó, bị Tô Cảnh Thu tìm thấy mật mã, mở ra một mặt khác hoàn toàn của Tư Minh Minh.

Một người tưởng như đã có thể bình tâm đối mặt với vô vàn sóng gió, có thể dùng lý trí phán đoán tất cả, cầm cương chuyến xe hôn nhân, lại vào một ngày hè nắng ấm, bị một chú chó khổng lồ xông vào, làm xáo trộn tất cả. Vô số giới hạn tưởng chừng không bao giờ có ai có thể vượt qua, lại hết lần này đến lần khác bị Tô Cảnh Thu dỡ bỏ.

Công việc, sinh hoạt cùng hôn nhân đều là một trận chiến tàn khốc, không có cái gì được mặc định là thuận buồm xuôi gió, cũng không có bất luận ai chính là vì ai mà đến. Chuột muốn an gia, nhưng mèo hoang lại muốn đến xem náo nhiệt. Nhưng trên đời này lại có rất nhiều thứ gọi là “duyên phận”, dựa vào thiên thời, địa lợi, nhân hòa, thêm một chút cơ duyên trùng hợp, duy vật dùng tâm vừa lúc gặp nhau, khiến cho vật trái cực bỗng có thể trở thành một.

Tô Cảnh Thu từng yêu một người khác.

Tư Minh Minh từng không yêu bất kỳ ai.

Nhưng bọn họ kết hôn.

Trên đường đời dài đằng đẵng, bọn họ đã bỏ qua vô số giao lộ, nhưng điều đó không quan trọng, đường về nhà có rất nhiều, dù có phải vòng xa một chút, dù không phải con đường tối ưu nhất, cuối cùng bọn họ lại gặp được nhau, cùng nhau lữ hành, cùng nhau tìm được con đường về “nhà”.

Vào năm thứ ba sau khi kết hôn, từ lạ lẫm đến quen thuộc, từ không yêu đến khắc cốt ghi tâm, từ tưởng như không thể hòa hợp đến trở thành chỗ dựa, hoạn nạn nâng đỡ, cùng tiến cùng lùi, rốt cuộc Tô Cảnh Thu cùng Tư Minh Minh không chỉ hiểu thế nào là kết hôn, mà còn cùng nhau trải qua cái gọi là tình yêu.

Phía trước là đường dài, bọn họ vẫn luôn trên đường, nhưng đã không còn cô đơn. Cuộc lữ hành này, dù có đi qua thêm bao nhiêu ngã rẽ, dù kết quả có ra sao, quay đầu nhìn lại vẫn là đêm dài có nhau, ngọt, bùi, cay, đắng kề bên, minh nguyệt sáng tỏ, tay đan tay nhìn thế gian xoay vần.

____

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN