
Tác giả:
Thảo Đăng Đại Nhân
Reviewer:
AI_Lạc Tiên
Designer:
AI_Trường Xuân
Thể loại:
Cổ đại,
Cung đình hầu tước,
Cung đấu,
Gia đấu,
Hào môn thế gia,
Cường thủ hào đoạt,
Tranh quyền đoạt vị,
Gương vỡ lại lành,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Ngược,
Thiên chi kiêu tử,
Thiên kim thật giả,
Nhẹ nhàng,
Điên cuồng,
Độc chiếm ,
Biến thái,
HE
Độ dài: 149
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 17
“Màn đêm buông nơi cửa sổ nhưng nàng vẫn hiện diện trong tim ta
Những lời nói còn dang dở ấy vẫn lưu lại mãi đến hôm nay
Ta khẽ gấp lại những hồi ức giữ nơi lòng bàn tay chẳng dám chạm đến
Sợ chỉ cần chạm đến giấc mộng sẽ tan biến
Sợ khi tỉnh mộng nàng đã chẳng còn hiểu nữa.
Nếu nàng cũng có thể nghe thấy
Nỗi cô đơn của ta trên suốt hành trình ấy
Liệu có thể đừng mãi im lặng như vậy không, để câu chuyện này có được một đáp án.” *
Tô Lê sinh ra đã rất xinh đẹp, mắt hạnh chứa nước thu, mày liễu ẩn núi biếc. Nàng năm nay mới mười sáu tuổi, năm ngoái đã qua độ cập kê. Vóc dáng nàng mảnh khảnh thế nhưng người thon eo mềm, đường nét yêu kiều, đôi gò má đầy đặn trông vừa ngây ngô vừa diễm lệ như trái đào mọng nước.
Tô Lê và Nhị công tử danh gia vọng tộc Thôi thị - Thôi Minh, vốn có hôn ước từ thuở nhỏ.
Ở Lan Hà, Tô gia cũng được xem là quận vọng sĩ tộc, nào phải là hạng vô danh tiểu tốt, chỉ là danh tiếng và gia thế kém xa so với Thôi thị.
Nhờ mối duyên này, nàng thường xuyên lui tới Thôi phủ, vô cùng thân thiết với người nhà họ Thôi.
Thực tế, Tô Lê không phải là đích nữ thật của đại phòng Tô gia, nàng chỉ là quân cờ thế thân cho tam nương Tô Ấu Lệ. Năm xưa, Tô Ấu Lệ tình cờ cứu giúp Thôi Ông, lão gia tử nắm quyền Thôi thị, thế nên mới nhận được ân điển này.
Ai nấy đều hân hoan chờ ngày Tô Ấu Lệ trưởng thành bước lên kiệu hoa gả cho Thôi Minh. Đáng tiếc, năm sáu tuổi, cô nương không may ngã xuống nước. Cứ thế, chẳng thể tiếp tục hôn ước đã định.
Tô gia đau xót cho nữ nhi của mình, cũng luyến tiếc đánh mất cơ hội trèo cao dựa vào Thôi thị. Vì vậy, họ quyết định che mắt thế gian, về quê tìm một tiểu nương tử giống hệt Tô Ấu Lệ, biến nàng thành kẻ thay thế hoàn hảo. Mà nữ tử đó chính là Tô Lê hiện giờ. Tình cờ nàng cũng họ Tô, thật là có duyên với người đã mất.
Nàng hiểu rõ, mình chỉ là một kẻ mạo danh, phải luôn giữ đúng bổn phận không để bí mật bại lộ. Đặc biệt là tổ mẫu của nàng vẫn đang nằm trong tay của Tô gia, nếu muốn bà bình an, nàng bắt buộc phải để Tô gia điều khiển.
Tô Lê vốn tưởng rằng chỉ cần nàng an phận gả vào nhị phòng Thôi gia, hoàn thành hôn sự cho Tô gia thì có thể tìm được cơ hội đưa tổ mẫu bỏ trốn, thoát khỏi sự kiểm soát của họ, sống cuộc đời bình an giản dị thuộc về nàng.
Thế nhưng, Thôi Minh thân thể yếu ớt bạc nhược, không hưởng được hỉ phúc. Trong đêm tân hôn, hắn ta phát bệnh rồi ra đi đột ngột, làm đứt đoạn huyết mạch nhánh thứ.
Đèn lồng đỏ treo cao, vắt ngang khăn tang trắng, một mảnh hỗn độn bi kịch, tựa như số phận của Tô Lê. Thân là thê tử, nàng còn chưa viên phòng cùng phu quân đã trở thành goá bụa, kế hoạch chạy trốn vì thế mà gián đoạn.
Tô gia mưu tính nhiều năm, một lòng muốn bám víu vào cành cao Thôi thị, nay mọi thứ lại đổ vỡ trong phút chốc sao có thể cam lòng. Vậy nên, hai nhà bàn bạc một hồi lại nghĩ ra chiêu thức mê muội tới cực điểm.
Họ muốn đưa Tô Lê từ Lan Hà đến Kiến Nghiệp, quyến rũ Trưởng công tử Thôi Giác của đại phòng Thôi thị, khiến hắn giúp cho nàng có một đứa con nối dõi làm chỗ dựa về sau.
Vận mệnh ngang trái, tơ lòng rối bời.
Đường đời trăm nẻo, không thể vẹn toàn.
***
“Cơn mưa nơi góc phố rơi thật khẽ
Tựa như ánh mắt của nàng ngày ấy
Ta giả vờ chẳng ngoảnh lại nhưng luôn bị những giấc mộng cũ làm tổn thương
Những điều chưa kịp nói
Đều mắc kẹt nơi lồng ngực, âm ỉ nóng lên
Nếu nàng cũng từng nhớ đến ta thì đừng để ta một mình cất tiếng hát
Nếu nàng cũng có thể nghe thấy
Nỗi cô đơn của ta trên suốt hành trình ấy
Liệu có thể đừng mãi im lặng như vậy không, để câu chuyện này có được một đáp án.” *
Thôi thị vùng Ngô Đông quyền thế ngập trời. Đích trưởng tử Thôi Giác là người phẩm hạnh cao khiết, trí tuệ sâu không lường được.
Người đời đều tin rằng, Thôi gia có hắn gánh vác nhất định sẽ hưng thịnh thêm trăm năm.
Một vị công tử như tiên như ngọc, thanh cao thoát tục như vậy, cả gia tộc đều kính trọng, chẳng ai dám mạo phạm. Vậy mà giờ đây, lại có tiểu cô nương đến từ Lan Hà dám cả gan vấy bẩn đoá hoa tuyết liên trên núi cao đó.
Ban đầu, Thôi Giác cực kỳ không thích Tô Lê. Hắn thấy nàng là nữ tử không hiểu chuyện, ồn ào phiền phức, lúc nào cũng nói dối giả vờ đáng thương.
Rõ ràng, nàng cố tình tìm hiểu sở thích sưu tầm nghiên mực của hắn rồi ghé sang làm quen tặng quà. Rõ ràng, nàng biết hắn thích tĩnh lặng thưởng đàn lại dùng âm thanh sai nhịp nhiễu loạn tâm trí. Rõ ràng, nàng len lén trộm ngắm hắn khắp nơi lại xem như xa lạ, tỏ ra chẳng để ý khi nhìn đến. Rõ ràng, trái tim nàng đầy ý đồ đen tối lại cứ có đôi mắt sáng trong thuần khiết lạ lùng.
Thôi Giác muốn gỡ bỏ chiếc mặt nạ của Tô Lê, cảnh cáo, giáo huấn dạy dỗ nàng. Không phải với ai, cũng có thể ngước nhìn như thế.
Vậy mà, khi nghe Tô Lê mang theo tủi thân chua xót, không chút e ngại kể về quá khứ của mình, hắn lại động lòng trắc ẩn và áy náy. Dường như, Thôi Giác đã quá nặng lời với nàng mất rồi. Tiểu cô nương chưa từng va vấp với cuộc đời, thế mà hắn nỡ mắng nàng không thương tiếc.
Từ đấy, Thôi Giác có phần mềm mỏng hơn với Tô Lê, cũng âm thầm nhận sai bù đắp cho nàng. Thế nhưng, ai ngờ được, nàng nhìn bên ngoài thì dịu dàng vô hại bên trong lại toan tính nhiều điều. Thôi Giác tức giận, hắn sẽ không để nàng đạt được ước nguyện.
***
Đến Thôi thị ở Kiến Nghiệp, Tô Lê được Thôi Ông đưa vào Mộ Đông Các sát bên Sơ Nguyệt Các của Thôi Giác. Hết thảy đều được sắp xếp cẩn thận, còn lại tuỳ thuộc vào bản lĩnh của nàng.
Tô Lê trầm ngâm suy nghĩ, nàng chỉ là một nữ tử thân phận giả thấp kém hèn mọn, sinh mệnh bị người khác thao túng nắm giữ, chút phản kháng chẳng thể làm nên điều gì. Thế giới của nàng bị vây quanh bởi những bức tường cao lớn nặng nề đến ngột ngạt, vẫy vùng trong vô vọng. Nàng chỉ mong rời khỏi nơi đây, cùng tổ mẫu đến một miền quê xa xôi, sống an nhàn thảnh thơi chẳng vướng bận khói lửa nhân gian.
Thế nhưng, Tô Lê không có quyền lựa chọn. Dẫu biết con đường nàng đang đi là những khấp khuỷu gập ghềnh, một bước sơ sẩy liền mất mạng nhưng nàng không thể dừng lại. Phía sau là Tô gia và nhị phòng như lớp băng mỏng lạnh buốt, thẩm thấu lên toàn bộ thân thể, phía trước là Thôi Giác và đại phòng như lưỡi đao sắc bén lửng lơ trên đầu.
Kỳ thật, Tô Lê rất sợ Thôi Giác. Bởi nàng biết, hắn sinh ra từ trong m áu tanh c hém g iết, trưởng thành từ sa trường cô độc. Nếu để hắn biết được mục đích nàng đến đây và những gì nàng đang tính kế hắn, đón chờ nàng nhất định là cái c hết.
Thế nên, mỗi khi đối diện với hắn, Tô Lê đều bất giác run rẩy không thôi. Vậy mà phản chiếu vào ánh mắt của Thôi Giác lại là những xúc cảm mãnh liệt đến đ iên cuồng hỗn loạn. Dường như, hắn muốn gom lại tất cả mọi thứ của nàng cất giấu cho riêng mình.
Ân ái triền miên, quấn quýt không rời. Nhưng sau những lần giao hoan đó là sự lạnh nhạt xa cách khó có thể diễn tả thành lời.
Thôi Giác chưa từng hôn nàng, cũng không hề lưu luyến thân mật. Xong việc liền rời đi. Tô Lê ở lại bên trong trướng đỏ, trống rỗng vô hồn.
Hoá ra, Thôi Giác đồng ý với ý tưởng đ iên rồ đó của nhị phòng nhưng lại không tình nguyện cho Tô Lê một đứa con hay để nàng rời đi. Đột nhiên, nàng nghĩ thông suốt rồi.
Chẳng qua, Thôi Giác muốn nhìn vẻ nịnh hót nực cười của nàng. Chẳng qua là muốn nhìn thấy nàng bất chấp tất cả cầu hoan dưới thân hắn.
Sao trên đời lại có một nam nhân gian tà đ ộc á c đến mức này. Sao lại có một tên á c q uỷ hung sát đến thế kia chứ.
Tô Lê bật cười, cười đến đong đầy giọt lệ trên khoé mi. Cuối cùng, vẫn là nàng nhầm bước, hy vọng những thứ xa vời không cách nào có được. Trái tim nàng đau đớn đến tan vỡ.
Đứng trước vực sâu vạn trượng, Tô Lê bình thản vô cùng. Nàng kiên cường nhìn thẳng vào Thôi Giác, đôi mắt đỏ ngầu kiên định. Khoảnh khắc nàng buông mình rơi xuống, y phục tung bay rực rỡ trong ráng chiều, tựa như tiên nữ về trời.
Nàng không sợ c hết, lại càng không hề quyến luyến hồng trần.
Giây phút đó, Thôi Giác như phát đ iên. Hắn đánh mất Lê Lê thật rồi.
Ký ức tràn qua, nỗi nhớ vô biên phủ vây tâm hồn. Là Tô Lê tự ý xông vào Thôi gia, là Tô Lê muốn nương tựa vào hắn. Hắn đã từng cảnh cáo nàng, nhưng nàng không nghe lời khuyên. Đã như vậy, nàng nên giữ trọn lời hứa.
“Ta đã hứa cho nàng một đứa con, sao nàng còn muốn chạy.”
“Ta không thích kẻ khác lừa dối, những kẻ lừa dối ta… đều đã c hết cả rồi.”
“Tô Lê, nàng nhất định phải ngoan ngoãn một chút.”
Nếu nàng rời xa, ta sẽ huyết tẩy thiên hạ đưa nàng trở về.
“Ta vẫn luôn nhớ nàng
Nhớ nàng mãi đến lúc bình minh
Mỗi một nhịp thở đều như đang đến gần nàng hơn
Ta vẫn ở đây đợi nàng
Đợi gió cũng đợi nàng
Giữa màn đêm yên tĩnh nàng là duy nhất của ta.”
______
*: Bản dịch lời bài hát Nỗi nhớ dâng tràn khắp bờ biển do Như Thi Như Ca thể hiện
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Từ sao Hoả đến La Mã
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Fanpage: facebook.com/allinreview1402
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved