logo
REVIEW>> LƯU LI MỸ NHÂN SÁT CHI TƯƠNG TƯ Ý
luu-li-my-nhan-sat-chi-tuong-tu-y
Tìm truyện

LƯU LI MỸ NHÂN SÁT CHI TƯƠNG TƯ Ý

Tác giả:

Lục Sở Sanh

Độ dài: 63

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 14

Có người từng nói, tiên nhân sống nơi Cửu Trùng Thiên, lòng thanh tịnh như nước, không nhiễm hồng trần, không vướng ái ố. Nhưng “Lưu ly mỹ nhân sát chi tương tư ý” lại kể cho chúng ta một câu chuyện hoàn toàn khác: hóa ra thần tiên cũng có trái tim, mà đã có trái tim, ắt sẽ có tình. Chỉ là tình của họ không đơn giản như nhân gian, mà là tình kéo dài mười kiếp, thấm qua m áu và nước mắt, đi qua hiểu lầm, phản bội và cả hủy diệt.

Nếu hỏi đây là câu chuyện gì, có lẽ chỉ gói gọn trong một câu: đó là câu chuyện của một người không hiểu yêu và một người yêu nàng đến mức chấp nhận tan xương nát thịt.

Chử Toàn Cơ sinh ra đã khác người. Nàng thiếu lục thức, không biết đau sâu, không hiểu hận nhiều, càng không rõ yêu là gì. Trong khi người đời sợ hãi tà ma, kính ngưỡng tiên môn, nàng chỉ sống đơn giản, vô tư như đứa trẻ mãi không trưởng thành.

Ai có thể ngờ thiếu nữ luôn bị xem là “vô dụng” ấy, lại mang trong mình bí mật lớn nhất của tam giới?

Còn Vũ Tư Phượng một đệ tử Ly Trạch Cung từ lần đầu gặp nàng đã không thể rời mắt. Hắn đeo mặt nạ vàng, che đi dung mạo tuyệt mỹ, giữ mình trong giới luật nghiêm ngặt của yêu tộc. Hắn lạnh lùng với thế gian, nhưng với nàng lại dịu dàng đến lạ.

Tình yêu của Tư Phượng bắt đầu rất sớm.

Sớm đến mức Toàn Cơ còn chưa kịp hiểu hắn là ai. Tình cảm giữa hai người bọn họ không phải kiểu rung động chớp nhoáng. Nó là thứ tình cảm âm thầm như nước chảy, len lỏi qua từng lần kề vai sát cánh.

Vũ Tư Phượng bảo vệ nàng.

Vũ Tư Phượng chịu phạt thay nàng.

Vũ Tư Phượng vì nàng mà trái lệnh sư môn.

Nhưng Chử Toàn Cơ vẫn không hiểu.

Nàng không hiểu vì sao tim mình khẽ rung khi hắn bị thương. Không hiểu vì sao khi hắn quay lưng, trong lòng lại hụt hẫng như đánh mất thứ gì quan trọng.

Thiếu lục thức, nàng không biết đó gọi là yêu.

Còn Vũ Tư Phượng ngược lại biết rõ, nhưng hắn không nói.

Bởi hắn hiểu tình cảm là không thể cưỡng cầu. Nàng chưa hiểu, hắn chờ. Nàng chưa mở lòng, hắn vẫn đứng đó.

Tình yêu của hắn chưa từng ồn ào, chỉ là từng chút từng chút hy sinh.

*

Chử Toàn Cơ không chỉ là một thiếu nữ bình thường. Nàng chính là mảnh hồn của La Hầu Kế Đô là chiến thần Tu La từng khiến thiên giới khiếp sợ.

Nàng vốn là sát thần.

Nàng từng nhuộm m áu sa trường.

Thiên giới sợ nàng thức tỉnh.

Ma giới chờ nàng trở về.

Còn Vũ Tư Phượng lại trở thành kẻ đứng giữa lằn ranh chính tà bởi thân phận yêu tộc bị vạch trần.

Từ đây, hiểu lầm bắt đầu.

Toàn Cơ không còn là thiếu nữ vô tri vô giác năm xưa. Khi từng mảnh ký ức trỗi dậy, nàng đau đớn nhận ra mình từng là quái vật trong mắt người đời.

Còn Vũ Tư Phượng hắn vì bảo vệ nàng mà bị tra khảo, bị thương, bị chính đồng môn nghi kỵ.

Hắn vì nàng mà thổ huyết.

Vì nàng mà chịu roi hình.

Vì nàng mà một lần rồi lại một lần đứng giữa sinh tử.

Nhưng khi nàng nhìn hắn bằng ánh mắt hoài nghi, đó mới là vết thương sâu nhất.

Nhưng tình yêu không phải cứu rỗi, mà là lựa chọn…

Từ một người không hiểu yêu, Chử Toàn Cơ dần biết đau.

Từ một người không biết trân trọng, nàng bắt đầu biết sợ mất đi.

Khi sự thật phơi bày, khi biết Vũ Tư Phượng đã âm thầm chịu đựng bao nhiêu năm, nàng mới hiểu, à thì ra tình yêu không phải là cảm giác mơ hồ.

Tình yêu là khi thấy người ấy bị thương, tim nàng đau hơn gấp bội.

Là khi biết hắn có thể chết vì nàng, nàng liền không còn sợ hãi thân phận ma thần.

Nàng từng có cơ hội quay về làm chiến thần vô cảm.

Nhưng nàng chọn làm Chử Toàn Cơ, một người con gái biết yêu Vũ Tư Phượng.

Đó là lựa chọn, không phải số mệnh.

Mười kiếp chờ đợi, một kiếp đồng tâm

“Lưu ly mỹ nhân sát chi tương tư ý” ngược tâm không phải vì chia lìa đơn thuần, mà vì mỗi lần đoàn tụ đều phải trả giá.

Có lúc Vũ Tư Phượng mất đi ký ức.

Có lúc Chử Toàn Cơ bị chính mình dày vò.

Có lúc hai người đứng ở hai chiến tuyến, gươm chỉ thẳng vào nhau.

Nhưng dù bao nhiêu lần như vậy, chỉ cần một ánh mắt, một tiếng gọi tên, mọi oán hận dường như đều tan biến.

Sợi tơ hồng của họ không do Nguyệt Lão kết.

Nó được buộc bằng máu, bằng sinh mệnh.

Chỉ cần Chử Toàn Cơ nàng bình an, thì Vũ Tư Phượng không cần trường sinh. Một yêu tộc sống nghìn năm như hắn nhưng lại chỉ mong một đời ngắn ngủi bên nàng…

Người ta bảo thần tiên không biết đau. Nhưng Vũ Tư Phượng đau hơn bất kỳ phàm nhân nào.

Một chuyện tình kéo dài suốt mười kiếp đằng đẵng, đau đớn hòa cùng huyết lệ, biết đến khi nào hai tâm hồn đáng thương kia mới thoát khỏi kiếp luân hồi, trùng phùng trong mật ngọt và ấm áp?

Tình yêu của Vũ Tư Phượng và Chử Toàn Cơ không đến ồn ào, không rực rỡ như pháo hoa, mà như giọt nước thấm qua lưu ly, nó trong suốt nhưng bền bỉ, và khi ánh sáng chiếu vào mới thấy nó lấp lánh đến nhường nào.

Yêu chưa bao giờ là điều dễ dàng.

Nhưng nếu đã tìm được người khiến mình muốn sống, muốn bảo vệ, muốn ở lại giữa thế gian hỗn loạn này…

Thì dù là thần hay ma, cũng cam lòng.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Nguyệt Quý

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN