logo
REVIEW>> LỜI MUỐN NÓI, TRÓI CHẲNG ĐẶNG
loi-muon-noi-troi-chang-dang
Tìm truyện

LỜI MUỐN NÓI, TRÓI CHẲNG ĐẶNG

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Độ dài: 99

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 4

Đối với Lục Hách Dương, câu chuyện của bọn họ đã bắt đầu như thế này.

“Hách Dương, alpha kia tên là Hứa Tắc, cũng có pheromone cấp S đấy. Có vẻ cậu ấy hơi sợ cậu nhỉ?”

“Hách Dương, nghe nói Số 17 chỉ hay đến đây vào thứ sáu. Đánh cừ, nhưng mà không hay thắng lắm. Cậu ấy khá thông minh, không tranh thắng bại cũng không đứng đầu ngọn gió, mặc dù không kiếm được nhiều như những người khác nhưng ít nhất có thể giữ được mạng sống.”

Hứa Tắc có hai thân phận.

Mọi ngày trong tuần, cậu là Hứa Tắc hiền lành ít nói theo học ở trường dự bị dành riêng cho các alpha cấp S, vật lộn với việc học và làm thêm ở xưởng sửa xe để chi trả học phí, làm xong thì chạy đến bệnh viện để chăm sóc bà ngoại. Cậu học giỏi môn bơi lội, quen với việc tự mình giải quyết mọi thứ và luôn luôn lặng thầm dõi mắt nhìn theo bóng dáng của Lục Hách Dương.

Chỉ riêng tối thứ sáu, cậu lại trở thành Số 17 của đấu trường phía Tây thành phố, tham gia đánh đấm trong các sàn võ đen để kiếm tiền chữa bệnh cho bà. Lúc nào ra sàn Số 17 cũng đều che mặt, trên tay là đôi găng cũ nát rách lỗ chỗ. Cậu không ham thắng bại, biết chiều lòng khán giả và cũng chưa bao giờ tàn nhẫn kết liễu đối phương.

Còn Lục Hách Dương lại có một gia thế hùng hậu bậc nhất trong trường dự bị.

Người cha alpha của anh là Chủ tịch Hội đồng Liên minh, người cha omega là chủ tịch tập đoàn Lâm thị, còn chị gái lại là nhà ngoại giao hàng đầu đang làm việc cho chính phủ. Bạn bè xung quanh anh đều là hàng trâm anh thế phiệt, ngay cả vòng tay pheromone cũng thuộc hàng cao cấp nhất, đối lập hoàn toàn với cái đeo ba ngày hỏng hai lần của Hứa Tắc.

Trong mắt Hứa Tắc, khoảng cách giữa cậu với Lục Hách Dương xa đến vời vợi, chẳng khác nào mây với bùn, dù cậu có cố sức ngửa đến gãy cả cổ thì cũng không thể nào với tới.

Cậu luôn nghĩ hai người giống như hai đường thẳng song song cách xa nhau. Vì thế cho nên tới khi một đường thẳng bất chợt rẽ qua để giao với đường thẳng kia, Hứa Tắc đã hoàn toàn trở tay không kịp.

Ban ngày ở trường, Lục Hách Dương thấy cậu đều sẽ vui vẻ chào hỏi nói chuyện vài ba câu. Lúc đi ngoại khóa cậu không có phòng, anh cũng sẵn lòng cho cậu qua ở chung, còn mua kem cho cậu, đưa áo cho cậu mượn mặc và một ngàn lẻ một thứ khác chẳng khác nào một người bạn.

Ban đêm ở võ trường, Lục Hách Dương cũng vui vẻ chào hỏi Số 17. Sau khi trận đấu kết thúc, anh sẽ lẻn vào hậu trường, gõ cửa phòng thay đồ của cậu, rồi lại làm như vô tình mà tiến sát lại gần, rõ ràng là cực kỳ ân cần hỏi han, nhưng không hiểu sao điệu bộ của anh lại ẩn chứa nguy hiểm đến thế.

Lục Hách Dương muốn chờ cậu sa vào bẫy, còn Hứa Tắc thì lại tự nhủ mình phải biết thân biết phận.

Rõ ràng là đang để tâm, đang ghen tị, đang khổ sở, vậy mà vẫn phải cố tỏ vẻ thản nhiên để qua mắt anh. Thoạt nhìn thì giống bạn bè thân thiết, nhưng chỉ có người trong cuộc biết, giữa họ là một tầng giấy rất rất mỏng. Muốn tiến tới thì cần phải có một người đủ can đảm để chọc thủng tầng giấy đó và người này đương nhiên không phải là Hứa Tắc.

Kể từ khi bố qua đời, cuộc sống của cậu đã trở thành những chuỗi ngày bi thương nối tiếp chất chồng lên nhau.

Dù rất bế tắc, có đôi lúc lại tuyệt vọng, nhưng Hứa Tắc chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ cuộc. Giữa những tháng ngày rối ren của tuổi trẻ, cậu đã may mắn được Lục Hách Dương đáp lại, được anh quan tâm yêu thương, được anh mở lời hứa hẹn về tương lai thuộc về hai người họ. Tựa như một đóa hoa dành dành, hoặc là một tình yêu vĩnh cửu, hoặc là một mối tình vô vọng, hoặc là của nhau, hoặc là trở thành nỗi đau, chỉ có thể chọn một.

Nhưng cậu biết mình không thể. Không thể đi cùng anh, không thể ở bên anh, cũng không thể trở thành người bạn đời đồng hành với anh suốt cả quãng đời còn lại.

Suy cho cùng, Hứa Tắc chỉ là một đứa trẻ mồ côi, phải nhờ vào công việc dầu nhớt ở xưởng sửa xe và đánh đấm bạo lực ở đấu trường để có thể tồn tại, nhỏ bé mà đáng thương giống như một gốc cỏ dại bám trụ nơi ven tường.

Vì vậy, mọi chuyện chỉ có thể đến đây mà thôi.

Hứa Tắc có một bí mật chưa từng kể cho Lục Hách Dương nghe.

Thực ra, lần đầu tiên cậu gặp được anh, không phải là ở trong trường trung học dự bị, cũng không phải là ở trong sàn võ phía Tây thành phố. Từ rất lâu về trước, cậu đã gặp được anh, vào một ngày hè vàng nắng, trong một khu vườn sang trọng, qua lớp hàng rào kiên cố, dưới tán cây xanh ngát đang đơm trái.

Mà khi mùa hè đi qua, cũng mang theo cả những giấc mơ của Hứa Tắc đi mất. Khi ấy như thế, bây giờ cũng vậy.

Hứa Tắc của năm đó đã đứng ngẩn ngơ trước hàng rào ròng rã một tiếng đồng hồ, đến khi trời sẩm tối, cậu mới theo bà ngoại quay về nhà.

Hứa Tắc của năm mười bảy tuổi quỳ dưới sàn nhà, run rẩy gọi hàng chục cuộc điện thoại cho Lục Hách Dương. Nhưng cậu không đợi được lời hồi âm, cũng chẳng thể đợi được Lục Hách Dương thực hiện lời hứa sẽ trở về với mình.

Cậu biết Lục Hách Dương đã phải chịu rất nhiều đau khổ, mà mỗi khi anh đau thì cậu cũng sẽ đau theo. Làm sao cậu nỡ trách anh, chỉ có thể oán trách vì sao không để cậu chìm đắm trong giấc mơ ấy thêm một lúc nữa.

Đáng tiếc, tỉnh mộng chính là tỉnh mộng. Khi dành dành héo úa, kịch tàn thì người tan, không còn ai nhớ tới, chỉ có mình Hứa Tắc là không thể thoát vai.

***

Kể từ khi bố qua đời, cuộc sống của Hứa Tắc đã trở thành những chuỗi ngày bi thương nối tiếp chất chồng lên nhau. Nhưng nhờ có Lục Hách Dương mà cuối cùng, chuỗi ngày ấy cũng đã chấm dứt.

Sau khi tốt nghiệp, Hứa Tắc thi vào ngành y của một trường đại học danh giá. Cậu miệt mài học tập, rồi trở thành một bác sĩ hàng đầu. Ai cũng khen ngợi cậu hết lời, chỉ thắc mắc vì sao Hứa Tắc mãi mà vẫn chưa chịu hẹn hò với ai.

Trì Gia Hàn từng than phiền cũng như khuyên nhủ cậu rất rất nhiều lần, rằng đừng cứ mãi sống trong quá khứ như thế, biết đâu người kia đã sớm kết hôn sinh con rồi cũng nên. Hứa Tắc cũng đã trả lời rất rất nhiều lần, rằng mình đã nghĩ thông và buông bỏ rồi mà. Cậu biết anh sẽ có một tương lai xán lạn phía trước và cũng thật lòng chúc phúc cho điều đó.

Mãi cho đến ngày Hứa Tắc chạm mặt người kia trong bệnh viện. Lúc ấy cậu mới biết, hóa ra mình vẫn chưa thể quên đi, cũng như chưa thể thoát ra khỏi ký ức về mùa hè năm đó. Chắc Trì Gia Hàn sẽ tức c hết cho mà xem.

Lần đầu tiên gặp nhau, anh nói: “Chào cậu, cậu có muốn ăn kẹo không?”

Lúc gặp nhau ở trường trung học dự bị, anh nói: “Hứa Tắc, có muốn thử tỷ thí một trận không?”

Ngay bây giờ, anh nói: “Chào bác sĩ Hứa, tôi là Lục Hách Dương.”

Thượng tá Không quân Lục Hách Dương.

Có lẽ mãi đến sau này Hứa Tắc mới nhận ra, cậu là người yêu thầm, nhưng Lục Hách Dương luôn luôn là người bắt đầu trước. Anh biết cậu tự ti, biết cậu nhút nhát, và nếu như giao quyền chủ động cho cậu thì có khi cả đời cũng chẳng đến được với nhau.

Lục Hách Dương từng mất trí nhớ, còn không chỉ là một lần, nhưng dường như việc yêu và bị Hứa Tắc thu hút đã khắc sâu vào trong bản năng của anh. Nhà họ Lục đã không thể trói buộc được anh, vậy thì không còn bất cứ thứ gì có thể cản trở anh đường hoàng chạy về phía Hứa Tắc được nữa.

Lời muốn nói ra, trói mà chẳng đặng. Là lời yêu của Hứa Tắc, cũng là lời hứa bên nhau dài lâu của Lục Hách Dương. Những lời tuy ngắn, mà lại đi qua biết bao nhiêu năm tháng thanh xuân dài đằng đẵng của tuổi trẻ. Vượt qua độ dài năm ngàn hải lý, xuyên qua cả những tầng mây trên cao, kinh qua hết thảy phong ba sóng gió trên đời, để tìm được đường trở về với em.

Hứa Tắc, anh nguyện đem những năm tháng còn sót lại để bù đắp hết thảy những sai lầm tổn thương trước kia, đồng thời cũng trả lại cho em những tình cảm rực cháy còn dang dở của thuở thiếu thời, và cùng em viết tiếp câu chuyện sau này của đôi ta.

“Hứa Tắc, mau nhìn đi, dành dành đã nở rồi kìa.”

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Cấp Ngã Giang Sơn (Gin)

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN