
Tác giả:
Mộ Nghĩa
Reviewer:
AI_Lạc Tiên
Designer:
AI_Bích Sơn
Thể loại:
Hiện đại,
Hào môn thế gia,
Cưới trước yêu sau,
Nghiệp giới tinh anh,
Gương vỡ lại lành,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 83
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 343
“Lá thu đánh thức một khúc ve ngân
Còn em vẫn đứng lại trong ngày xuân đó
Anh đứng trong đêm ở nơi đất khách
Đếm từng vì sao, ngôi nào là em đây?
Nhớ về những tháng ngày hạnh phúc đã qua
Giờ đây đều theo gió bay xa
Biết bao lần nhìn bóng lưng rời đi
Muốn níu giữ nhưng lại bất lực.” *
Thành phố Kinh Thị xa hoa nhộn nhịp, đêm đến như giăng thêm một tấm lưới sáng rỡ lung linh, thật khiến lòng người ấm áp bình yên. Mỗi trản đèn thắp lên một tia hy vọng, chờ người thân trở về nhà. Thế nhưng, trong sự tấp nập và vội vàng đó, vẫn còn một trái tim cô tịch lạnh lẽo. Bởi vì, không có cô gái ấy, mọi thứ với anh đều trở nên trống rỗng bi thương.
Kinh Thị có bốn gia tộc danh giá lớn, trong đó nhà họ Phó được xem là quyền lực bậc nhất. Từ đời ông nội cho đến đời con cháu, ai cũng là những thành viên xuất sắc ưu tú, khiến bao người chỉ dám ngưỡng mộ và ao ước. Sinh ra trong chốn hào môn này, ngay từ những giây phút ban đầu, vận mệnh của họ đã hoàn toàn khác biệt. Lấp lánh rạng rỡ và thanh cao xa vời.
Phó Lận Chinh là đời thứ ba của nhà họ Phó, tương lai sẽ trở thành người nắm toàn bộ quyền uy kế thừa gia tộc. Thế nên, khác với những đứa trẻ ngoài kia, anh có tất cả mọi thứ tốt đẹp quý giá nhất trên đời này và ung dung như thể, đó là điều hiển nhiên mà chẳng có ai dám đổi thay.
Vì vậy, Phó Lận Chinh mang trong mình hơi thở khí chất và chảy trong huyết quản là đặc quyền của kẻ mạnh. Anh cao ráo nổi bật, thông minh kiêu ngạo, tài giỏi xuất chúng. Và chưa từng có bất cứ thứ gì khiến vị thái tử gia Kinh Thị này phải hạ mình cúi đầu.
Thế nhưng, chẳng ai ngờ được, chỉ trong một khoảnh khắc, Phó Lận Chinh lại để trái tim mình lạc lối, chơi vơi chẳng tìm thấy đường về.
Trong quãng thời gian thanh xuân đầy thơ mộng và căng tràn nhiệt huyết của tuổi trẻ. Vào một đêm mưa phùn, định mệnh đã kết nối sợi tơ nhân duyên cho hai kẻ xa lạ về bên nhau. Từ đấy, mở ra một câu chuyện vừa trong sáng cảm động, lại tràn đầy nỗi nhớ nhung chờ đợi qua từng năm tháng dài.
Hôm ấy, đó là lần đầu tiên Phó Lận Chinh gặp gỡ Dung Vi Nguyệt, cô bạn học mới chuyển đến trường. Cô đứng dưới màn mưa, xinh đẹp và dịu dàng đến mức khiến lòng anh xao xuyến, muốn yêu thương chở che cho cô cả đời này. Vốn dĩ, Phó Lận Chinh không hề thích những cơn mưa, thế nhưng vào thời khắc đó, trong mắt anh mọi thứ đều trở nên dễ chịu và hiền hoà.
Hoá ra, khi trái tim rung động, những khe khẽ thay đổi của vạn vật cũng đáng yêu một cách kỳ lạ.
Cứ thế, Phó Lận Chinh bắt đầu công cuộc theo đuổi Dung Vi Nguyệt vô cùng táo bạo và chân thành. Lúc đó anh chỉ muốn đem hết những thứ tốt nhất trên thế giới này cho cô, tuỳ ý cô sử dụng. Cả trái tim của mình, anh cũng không hề giữ lại cho bản thân.
Chỉ cần Dung Vi Nguyệt mỉm cười, tất cả đều đáng giá.
Xuân hạ thu đông, bốn mùa tràn ngập yêu thương.
Thế nhưng, phù dung nhanh nở chóng tàn, pháo hoa rực rỡ lại chóng tan. Giấc mơ tương lai hạnh phúc bỗng vỡ tan trăm ngàn mảnh cũng trong một ngày mưa như khi bắt đầu. Dung Vi Nguyệt nói ra lời chia tay, cũng không hề quay đầu nhìn lại.
Vị thái tử Phó Lận Chinh bị bạn gái bỏ rơi, tuyệt tình tàn nhẫn. Thật nực cười biết bao.
Rõ ràng, bọn họ mới ngày nào còn quấn quýt bên nhau, môi hôn quyến luyến chẳng rời. Vậy mà, chẳng còn gì để níu kéo.
Phó Lận Chinh mang theo trái tim đã vỡ bay ra nước ngoài. Cái tên Dung Vi Nguyệt trở thành vết tích khó phai trong lòng anh.
***
Dung Vi Nguyệt là con nhà thư hương danh tiếng, cuộc sống nhung lụa ấm êm. Cô mang một nét đẹp cổ điển thanh lệ không ai sánh bằng, tính cách lại mềm mại tĩnh lặng. Vì vậy, cô rất được nhiều người yêu quý và theo đuổi. Thế nhưng, viên minh châu liên thành như vậy, có mấy kẻ đủ tư cách để ao ước kia chứ.
Vậy mà, Dung Vi Nguyệt lại chịu thua trước một Phó Lận Chinh kiêu căng ngang tàng và lưu manh như thế. Dẫu cô có mắng như thế nào, anh vẫn kiên trì quẩn quanh ở bên. Chỉ cần biết cô thích gì, anh đều sẽ thực hiện cho cô. Đến sao trên bầu trời, chỉ cần cô gật đầu, anh cũng tìm cách hái xuống.
Khi đó, Dung Vi Nguyệt như là trân bảo trong lòng Phó Lận Chinh. Anh đem đến cho cô tiếng cười, dỗ dành, dung túng và chiều chuộng cô hết thảy. Thế giới của anh, chỉ xoay quanh cô mà thôi.
Bọn họ đã trao cho nhau mọi thứ, nhưng lại chẳng vẽ nên được hai chữ tương lai.
Dung Vi Nguyệt chỉ muốn tập trung cho việc học, gác lại những yêu đương vụng dại thuở thơ ngây. Lời chia ly, nghe nhói lòng.
Lúc ấy, Dung Vi Nguyệt đã chẳng biết được, khi thật sự mất đi người quan trọng nhất, cô sẽ phải khổ sở đến thế. Dù dặn lòng quên đi, nhưng trái tim cứ âm ỉ đau. Phải chăng, giữa bọn họ, tơ duyên đã đứt, không thể quay lại như trước.
“Trách bản thân, mãi không quên được anh
Đêm về chỉ có thể khóc thầm
Em yêu anh, chỉ có cơn mưa lớn này lắng nghe
Lắng nghe tiếng lòng vỡ tan này.” *
***
Giờ đây, Dung Vi Nguyệt đã trưởng thành hơn rất nhiều. Cô mở một phòng làm việc riêng, trở thành bà chủ nhỏ bận rộn thành công. Thế nhưng, tận sâu trong cô vẫn là những mảnh vỡ của quá khứ.
“Không muốn nhớ, lại sợ quên, thật là một lằn ranh mỏng manh khó bước.” **
Cứ tưởng Kinh Thị rộng lớn như vậy, biển người mênh mông hỗn loạn như vậy, sẽ chẳng bao giờ gặp lại người cũ nữa. Thế nhưng, trong một bữa tiệc của bạn, Dung Vi Nguyệt tình cờ chạm mặt Phó Lận Chinh. Anh vẫn không thay đổi, vẫn là chàng trai nổi bật chói loá như trước kia. Chỉ có điều, bây giờ nhìn anh càng thêm thâm trầm cuốn hút hơn.
Dung Vi Nguyệt hoảng loạn, trái tim đập mạnh kịch liệt nhưng lại vờ rằng họ chỉ là những người xa lạ lướt qua nhau, chẳng có vướng bận gì. Chỉ là, dường như ông trời cũng muốn trêu ghẹo cô nên mới có thể để cho anh luôn nhìn thấy những lúc cô yếu ớt tổn thương nhất. Và cái đưa tay ra của anh như khiến cô vỡ oà.
Có lẽ, Dung Vi Nguyệt không biết, tất cả mọi việc mà cô cho rằng là ngẫu nhiên, đều là sự sắp xếp của Phó Lận Chinh. Bởi vì, anh muốn trở về tìm cô, tìm lại ánh trăng sáng trong lòng mình, cất giữ mãi mãi.
Mọi người đều nói, Phó Lận Chinh là một người kiệt ngạo khó thuần, người như anh sẽ chẳng bao giờ quay đầu lại với ai. Dung Vi Nguyệt không hề xứng đáng với anh. Thế nhưng, trong tình yêu, đúng hay sai sẽ chẳng còn quan trọng bằng yêu hay không yêu.
Dung Vi Nguyệt là chiếc vảy ngược trong tim của Phó Lận Chinh, không thể tách ra được. Anh yêu cô, yêu đến đ iên cuồng mù quáng, yêu đến mức dù đã kiềm chế đè nén bao nhiêu năm nay, lại chỉ vì giọt nước mắt của cô rơi xuống mà sụp đổ hết thảy.
Thế nên, lần này anh sẽ không để cô rời đi nữa. Trước kia là anh ngốc nghếch để cho sự tự tôn và kiêu hãnh của bản thân lấn át lý trí, chấp nhận lời chia tay. Bây giờ, dù cô có trốn cũng khó lòng thoát khỏi bàn tay anh.
Tình yêu là thứ không thể che giấu, chỉ cần Dung Vi Nguyệt liếc mắt nhìn, toàn bộ ngọn lửa đang đè ép trong Phó Lận Chinh sẽ được khơi dậy, lặng lẽ bùng cháy dữ dội.
“Dung Vi Nguyệt, cảm ơn em đã đến và đi vào thế giới của anh, trở thành ánh trăng thuần khiết trong lòng anh.”
“Nguyệt Nguyệt, công chúa của anh, cũng đừng sợ hãi, bởi khi mặt trời lặn xuống, ánh trăng sẽ lại tỏa sáng.”
_____
*: Trích bản dịch lời bài hát Tiếng lòng vỡ tan do Hắc Đậu ado thể hiện
**: Trích bản dịch trong Trăng Non - series Chạng Vạng - Stephenie Meyer
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lạc Tiên
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved